Friday, December 28, 2012

của nét vẽ nguệch ngoạc


Sky - photo by Tú Trinh 10.2012




đủ cho chiều dài những đêm mưa
là em loay hoay dưới nắng
phơi nịt ngực đăng-ten viền hồng trắng
trong câu chuyện bắt đầu bằng: ngày xưa...

đủ cho những hoài niệm dưới gầm trời
là chiếc giường trải xác lá khô bắt đầu phân huỷ
nơi những bàn chân cô độc giẫm lên mọc ra loài nấm
và mùa thu tiện tay vắt kiệt gã thi sỹ
chỉ bằng rải chiều rơi

đủ cho tình yêu với một dòng sông
là cuộc hành trình tìm về hơi thở
hưởng thụ sự diễm tuyệt lạ lùng của im lặng
hiện diện nơi tuổi trẻ
thời khắc nước trổ bông

dưới ánh mặt trời tàn bạo ngày hè
có đám ma đi qua
loài rêu nhỏ giọng hát bài ca tiễn biệt
dưới ánh trăng màu bạc cay độc
triền miên ý muốn được chết
có tiếng ai trên mái nhà
còn thức trò chuyện cùng đám lá

Tú Trinh
Sydney 10.2012

Wednesday, December 19, 2012

của mùa không tiếng chim


dandelion - photo by Tú Trinh 2012




có cây khuynh diệp già nua làm chứng
từ cuộc chia tay không có máu chảy
tôi chọn dùng ngôi thứ ba số ít để nói về chính mình
 
tôi, à không, bạn ấy
nguyện đánh mất mình đổi sự dửng dưng
 
mỗi mất mát đều đau lòng như lần đầu tiên
bạn chong đêm
thắp nến dẫn đường cho lũ kiến
nhẩn nha bò quanh đa nghi và phản trắc
nhẩn nha nhả thứ nước bọt không mùi hương
khép miệng những vết thương
lần nào cũng để sẹo lồi
 
nỗi buồn giấu trong đống phân chim bồ câu
nỗi buồn cất nơi những cây cà chua đã gục ngã trước đám sâu
bạn chậm rãi gieo những hạt mầm hoa vạn thọ
dặn dò lũ mèo rồi ra đi
 
sông suối dạy nói năng
núi đồi dạy im lặng
những cánh chim thiên di dạy bạn biết thoả hiệp
và kiêu hãnh và tuyệt vọng và lãng quên
 
ngửa mặt đắm đuối
ngắm nhìn những tổn thương
xanh tốt mọc rễ giữa ruộng hoa hướng dương
một ngày trời Toowoomba rực nắng
 
bạn chọn vẻ đẹp cô độc của một người đọc
mật ngọt nằm sâu nơi những con chữ lạnh lùng
mặc kệ đám đông ngoài kia ồn ào điên loạn
lặng lẽ cùng lũ bồ công anh cánh mỏng
bay xuyên những trang sách suốt mùa đông
 
có cây khuynh diệp già nua làm chứng
thị trấn hôm nay ghi nhận hai đám tang
một của tình bạn
một của gã lang thang
suốt đời đi tìm điều gì không rõ


Tú Trinh
Sydney, 08.2012

Monday, December 10, 2012

của mặt trời không ngủ




đêm đọc Federico García Lorca
Thơ Trầm Ca sâu hút
trong tiếng thở dài miền Nam xa lắc
nơi những cây ô-liu đang trổ bông
 
thức giấc
trong tiếng thông reo
chào buổi sáng, chếnh choáng và bối rối
cà-phê thơm
từng giọt phảng phất tri nhận ngày
 
rè loa
những bản tình ca Tây-ban-nha cũ mèm
con cú trên cành sồi lim dim không nói
nhìn em bước những bước như bay
như đang say
 
là em
đi vào tranh Marc Chagall
khoả thân bay lượn đội hoa cô dâu
là em
ngắm mãi những hạt mưa ảm đạm
rơi mãi nơi những khung cửa sổ kính màu
 
nắng mai từng vạt
của mặt trời không ngủ
đẹp lạ và buồn
mỗi ngày lên
chông chênh như đôi mắt bò cái
 
dốc đời thoai thoải
nhân loại bận những áo cơm
những hưởng thụ
ai loay hoay cùng em
cùng những lo âu thơ dại
và bài thơ chưa kịp viết trong đầu
 
Sydney 10.2012
Tú Trinh 

Xmas ambience 1 bokeh

Xmas is coming to town :)
Sydney actually is a sleepless city all year round. But in the light of Xmas I... love her more (sounds like in God we trust huh, hehe).
Images here are not about Sydney, they are about the finest ambience of the season and... bokeh :))

colourful bokeh 





Cute outdoor decoration for Xmas huh :) a gift from my dear gamarada
Cute outdoor decoration for Xmas huh :) a gift from my dear gamarada :)) 



Oz' Xmas stamp collection of 2012
Oz' s Xmas stamp collection of 2012 



bailey de bailey de bailey
bailey de bailey de bailey cứ dịu dàng mà xỉn tưng bừng 



Xmas's aroma :))
Xmas's aroma :)) thơm lừng, for him and for her 



in the light of Xmas
in a light of Xmas thru a window 



in the light of Xmas
in a light of Xmas late night 



in the light of Xmas
People may try to make Xmas warmer :)



Monday, November 26, 2012

Geranium - Phong lữ thảo (iii)



Phong lữ thảo, tại sao lại là phong lữ thảo?

"... Sự bất diệt chỉ có ý nghĩa khi nào mình sợ chết. Không sợ chết thì cái chết trở thành chiếc cầu đưa mình qua một miền đầy hoa phong lữ thảo và nắng mới. 
Một chiếc cầu và một dòng sông. Chỉ có bấy nhiêu thôi cũng gây nhiều nghĩ ngợi"... 
Phạm Công Thiện
Ý thức mới trong văn nghệ và triết học




Geranium


Geranium


Geranium | Pelargonium


Geranium | Pelargonium


Geranium | Pelargonium


Geranium | Pelargonium


Geranium | Pelargonium


Geranium | Pelargonium


Geranium | Pelargonium


Sunday, November 18, 2012

Jacaranda of November






Jacaranda - tháng mười một tím

Sách nói Jacaranda /dʒækəˈrændə/ là một chi của 49 loài thực vật có hoa thuộc gia đình Bignoniaceae, có nguồn gốc nhiệt đới và cận nhiệt đới. Cây được tìm thấy trên khắp châu Mỹ, vùng Caribbean và sau này là châu Á. Cây cao từ 2 đến 30 mét, hoa có màu xanh tím corolla. Đến đây thì vứt sách qua một bên được rồi.

Jacaranda mang đến cho Sydney màu tím đặc trưng, tím cả trời cả đất, tím xôn xao lòng người dân địa phương, tím vương vấn bước chân khách lạ. Không dưng cũng có thể rung động, chỉ cần vô tình ngước mắt nhìn lên, một trời phượng tím bao bọc trái tim vốn đã chất chứa nhiều cảm xúc.

Đừng gọi về một cơn gió, phượng tím nương mình rơi lác đác như mưa nhè nhẹ và tự nhiên sẽ có người xoè tay hứng. Đêm qua vừa ướt một cơn mưa, sáng thức giấc bồi hồi thấy sân nhà phủ khắp một màu tím bất tận.

Tháng mười một Úc bắt đầu mùa hạ. Jacaranda - phượng tím thành màu của xứ sở, tím khoảng trời, tím góc sân, tím những cung đường nô nức bước chân qua...

Tú Trinh 



Jacaranda



Jacaranda in Sydney



Jacaranda in Sydney



Jacaranda



Jacaranda



Jacaranda



Jacaranda



Jacaranda in Sydney



Jacaranda in Sydney



Jacaranda



Jacaranda in Sydney



Jacaranda



Jacaranda in Sydney


Wednesday, November 7, 2012

Không thuộc về buổi sáng



Tôi quyết định rời Marseille vào giữa mùa thu. Một ngày nhận ra. Đêm ở đây không yên tĩnh.

Dành hẳn một tuần chỉ để loanh quanh. Và để ghi khắc. Như đã hứa với em. Trong giấc mơ nào đó.

Nắng dịu dàng rót mật vàng càng làm biển trời xanh hơn. Hải âu từng đàn tung cánh trắng. Món súp cá bouillabaisse đặc trưng và bánh quy navettes thơm lừng. Thế giới tượng đất sét santon bé xíu sống động. Những dãy ban công khu Vieux Port về đêm thấp thoáng bóng tình nhân. Những ô cửa sổ ở Honore d'Estienne d'Orves không bao giờ khép.

Tôi leo lên ngọn đồi phía nam, nơi có giáo đường Notre Dame de la Grade cổ kính. Biểu tượng của Marseille. Đi xa vạn dặm. Đứng trên đỉnh đồi. Đối mặt biển cả. Tại sao, tại sao, tại sao? Chỉ thấy nhớ mùa mênh mông nước xiết con sông nhà mình. Mà nhà tôi ở đâu? Tôi đã đi quá lâu. Mà nhà tôi ở đâu? Chỉ có mình em biết.

Ngày cuối cùng. Thành phố cảng biển miền Nam nước Pháp nhộn nhịp bờ Địa Trung Hải này tiễn tôi bằng một cơn mưa. Tôi đi bộ dọc theo những con đường đá cong cong nhỏ hẹp. Chắc là lần cuối. Những bụi cúc bên đường vàng thao thiết nhìn theo tôi. Nếu tôi không nhìn chúng, chắc tôi đã không biết được điều đó. Tôi mua một tấm bưu thiếp. Viết một mạch. Rồi châm thuốc hút. Và đốt.

Còn một chút em trên đầu lưỡi 
còn một chút em trong hoang mang 
lòng tôi là lá cây mùa thu úa vàng 
chao nghiêng trong cơn say 
tình yêu ngây thơ dạy tôi khóc
những bước chân đi dạy tôi bay 
cuộc đời dạy tôi biết chết 
và thương nhớ
những cái áo ngực thiếu niên có đăng ten viền trắng
lấp lánh trên sào phơi nắng 
bên kia ngọn đồi là cỏ cháy 
em ơi, chờ em ban mưa. 


Minh họa: ShiShi Nguyễn 



Tôi tìm được một thành phố cảng biển khác. Lần này bên bờ Thái Bình Dương.

Chọn vùng đồi Earlwood dừng chân. Từ hiên nhà nhìn xuống. Một dòng sông nhẹ nhàng chảy qua. Mùa xuân có hoa lê trong mưa. Mùa hè có phượng tím nghịch gió. Mùa thu có lá phong đổ vàng. Và mùa đông... tôi chạy trốn nên không biết.

Tôi đang nằm trên mái nhà. Đêm thinh lặng. Đêm đầy sao. Đêm phủ lên người tôi một cảm giác thanh thản. Tôi bật cười với ý nghĩ một ngày nọ những vì sao lấp lánh trên cao kia sẽ cưới nhau. Và sinh con đẻ cái. Bầu trời rồi sẽ chật chội. Trẻ con sao – sao trẻ con đông đúc. Chúng nó lại hiếu động, chạy nhảy và cười đùa suốt cả đêm. Đêm sẽ thôi yên tĩnh. Khi ấy tôi đi về đâu? Tôi nghĩ đến em. Em sẽ nói gì nếu tôi mời em cùng đắp chung tấm mền trời này, phút giây này, thực tại này, mái nhà này?

Tôi thường nằm suốt đêm trên mái nhà như vậy. Hưởng thụ. Những cơn gió mùa xuân xao xuyến. Những cơn gió mùa hè lưu luyến. Những cơn gió mùa thu quấn quýt. Là gió hay là em? Mơn man. Nồng nàn. Phơn phớt. Em chưa từng đặt chân đến nơi này. Sao em hiện diện trong từng cơn gió?

Tôi nhìn ngắm thứ ánh sáng dịu kỳ toả ra từ những cửa sổ tầng áp mái. Thứ ánh sáng dịu dàng và kết nối. Thành những dòng sông êm đềm. Tha hồ tưởng tượng. Em trôi bồng bềnh trên đó.

Có tiếng chim mơ hồ. Tôi mở mắt. Trời thả thứ ánh sáng mù mờ xuống nơi tôi nằm. Quang cảnh ngày em đi đây rồi! Em đâu?

Một ban mai lặng gió. Tôi ngớ ngẩn rồi. Em. Từ lâu. Đã không còn thuộc về buổi sáng.

Sydney, 09.2012
Tú Trinh


Link 

Không có tạm biệt


Tú Trinh 11.2012




- A, tiếng Việt!

Chàng trai nhìn theo hướng phát ra tiếng reo khe khẽ đó. Khuôn người nhỏ nhắn. Tóc bím vén qua một bên. Mặt mộc không trang điểm. Nét châu Á phảng phất. Nét hoang dã cũng thấp thoáng. Cô gái chỉ vào quyển sách chàng trai đang cầm.

Hai chiếc ghế. Quán cà phê ngoài trời gần Đền thờ Las Nazarenas. Thứ tiếng Việt nơi đất khách quê người. Thân thương như một bàn tay ướt mồ hôi quen. Ấm áp như ánh nắng tháng Chín đang trải dài những vỉa hè thành phố Lima.

Cô gái trong người mang dòng máu Việt Nam, Mỹ, Tây Ban Nha và Nhật. Một kết hợp kỳ lạ. Cô theo bà nội học tiếng Việt từ nhỏ. Cô cũng theo bà nội ăn những món canh chua, cá kho thơm mùi nước mắm. Không có sự kỳ lạ nào trong dòng máu chàng trai.

Một chậm rãi trôi chảy. Một va vấp ngắc ngứ. Không có những từ quá mới. Không có biểu cảm quá thân mật có thể làm chàng trai đỏ mặt như những cô gái quê nhà. Cuộc trò chuyện tiếp diễn. Những câu chuyện còn loanh quanh ngoài vườn như nắng mưa. Về xứ Peru chàng trai vừa bắt đầu sống. Về đất Việt Nam cô gái muốn một lần thăm. Trong tai những du khách qua đường, họ đang phát ra những chuỗi âm thanh kỳ lạ. Có tính nhạc.

Chiều rất chiều rồi. Không ai nói goodbye hay adiós (*). Họ trao đổi cách liên lạc. Chàng trai chỉ biết cười. Cô gái tinh nghịch giữ quyển sách “Ngày tháng ngao du” (**) của chàng trai luôn. Để chắc chắn một chuyện: sẽ còn... hẹn nhau nói tiếp.


Sydney 09.2012
Tú Trinh



(*) Tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha, có nghĩa là: tạm biệt
(**) Tác giả Bùi Giáng

Link 

Sunday, November 4, 2012

Không là tiểu thuyết

Trắng và nhoè đi | Tú Trinh 11.2012



Buổi sáng. Sinh nhật 18 tuổi. Như vô tình thốt ra. Như cố ý đề cập. Cha nàng hỏi: “Con muốn lấy chồng và đi Mỹ không?”

Nước Mỹ. Trong lòng nàng có một góc trời nước Mỹ.

Fade in. Thành phố Cambridge, bang Massachusetts. Ngôi trường nhiều tuổi. Những toà nhà gạch đỏ. Giảng đường. Thư viện. Trời biếc. Cây xanh. Tiếng Anh. Fade out. (*)

Nước Mỹ đời thật trần trụi. Nhưng nàng thích mặc quần áo.

Cha quay đi. Tránh ánh nhìn của con gái. Không khí trốn đấu hết. Rất lâu sau. Giọng rõ ràng: “Dạ không”.

Có tiếng thở ra. Đè nén. Kín đáo. Nhè nhẹ. Giải thoát. Nhưng nàng đang bận suy nghĩ chuyện khác.

On n'est pas sérieux, quand on a dix-sept ans. Arthur Rimbaud nói vậy. Trong Roman (**). Hơn 100 năm trước. Tuổi 17 không nghiêm túc bao giờ. Tuổi 18 là gì?

Mấy tháng sau. Cầm cự cơn buồn nôn. Nàng xanh như tàu lá. Hành lang, khoa Kế Hoạch Hoá Gia Đình, bệnh viện Phụ Sản. Người phụ nữ bên cạnh đang khóc. Son phấn nhoè đi. Nước mắt là gì?

Người mặc áo trắng phảng phất những đường nét quen thuộc. Nhắc nàng nhớ. Đã rất lâu không gặp mẹ. Hờn trách. Giận dữ. Thương xót. Đau lòng. Chán nản. Mỗi thứ một chút tạo nên một chỉnh thể biểu cảm trên mặt người bác sỹ. Vẫn tốt hơn không có chút cảm xúc nào nhiều lần mà. Nàng cố nở nụ cười đẹp nhất. Với chính mình. Trước khi không còn biết gì nữa.

Những giờ phút đã qua. Nghiêm túc là trọng tội.

Những ngày tháng sắp tới. Nghiêm túc là gì?



Petersham, 07.2012
Tú Trinh



(*) Fade in và Fade out là hai thuật ngữ điện ảnh, chỉ sự việc mờ mờ hiện ra rồi biến mất trong khung hình.
(**)  Trích trong bài thơ Roman [Tiểu thuyết] của Arthur Rimbaud, nhà thơ Pháp thế kỷ 19. Câu thơ có thể được dịch nghĩa: bạn không nghiêm túc, khi bạn 17 tuổi.

Truyện có liên quan: Như là tiểu thuyết 


Link 

Wednesday, October 31, 2012

Lưới nắng [3] [4]



Lưới nắng [3]
Nhiếp ảnh, 2012
Tú Trinh








Lưới nắng [4]
Nhiếp ảnh, 2012
Tú Trinh  


 

Sunday, October 28, 2012

Lưới nắng [1] [2]



Lưới nắng [1] 
Nhiếp ảnh, đen/trắng, 2012
Tú Trinh




Lưới nắng [2] 
Nhiếp ảnh, đen/trắng, 2012
Tú Trinh





 

Monday, October 22, 2012

Geranium - Phong lữ thảo (ii)



Phong lữ thảo, tại sao là phong lữ thảo?

"...  Lúc nào không mở mắt, lúc nào không bước đi. Nằm kề chân lên vách tường. Cho đến khi nào gặp lại. Cái chết vẫn được gặp lại ở quán cà-phê đầy nắng với hoa phong lữ thảo..."
Phạm Công Thiện 



Geranium



Geranium



Geranium



Geranium



Geranium



Geranium | Pelargonium