Sunday, August 17, 2014

bài thơ mùa thu màu trắng

A place to date with thyself


dốc dài đường nhỏ
vòng quanh phố lá đỏ
ban trưa
như có vạn con bướm bay trong lòng chấp chới
đời bỏ mặc tôi ngồi đuổi theo đám lá đang rơi
bàn tay đã lạnh
 
có một dòng sông tuyệt vọng chuyện quê nhà vắt qua trời xanh
có một cơn mưa tuyệt vọng chuyện chúng tôi vắt qua mùa thu
trưa đếm hơi thở
một hai ba bốn năm sáu
đời đẹp đến ngừng thở
tôi đã tan vào lòng đất theo đám xương lá nâu
 
mùa lũ côn trùng hân hoan kết bạn và sinh sản
tôi háo hức học giao tiếp bằng thứ tiếng rì rầm phát ra từ đôi cánh
mũi và tử cung
bươm bướm vẫn bay từng đàn
thắp quanh tôi thứ ánh sáng âm lạnh cóng
những đôi mắt đánh lửa thèm muốn ngoài kia một ngày cho tôi biết
tôi gợi cảm hơn, tôi thơm ngon hơn thực thể đang đại diện cho mình
 
bàn chân đã lạnh
tường trình mùa thu bất lực viết bằng bút chì
tôi chưa chết hẳn nên chẳng thể hồi sinh
tôi còn chùng chằng với thực thể đang đại diện cho mình
không có lấy một dòng khuyến nghị
chỉ có lũ chuồn chuồn bay la đà có thể hiểu
 
phố nhỏ
hàng cây lá đỏ
tôi trong suốt khoác áo nâu
thực thể đại diện tôi xanh
trưa vàng
những con chữ mùa lá rụng màu tuyết
 
Tú Trinh
Blue Mountains, 05.2014
 
Lời tác giả: 
Thơ viết từ cuối mùa thu. Giờ đã là cuối mùa đông. Mà năm nay hình như chẳng có mùa thu, mùa đông hay mùa xuân phía trước. Chỉ cảm giác lạnh cóng từ xương ra thịt da và chính mình đổ vỡ là có thực. 

Monday, May 5, 2014

Tạ lỗi Trường Sơn

39 năm sau 30/4/1975, ĐỖ TRUNG QUÂN nói về bài thơ "TẠ LỖI TRƯỜNG SƠN" qua cuộc phỏng vấn do Tú Trinh (Vietnamese Program, SBS Radio, Australia) thực hiện.

Sau biến cố 30/04/1975 một thời gian, những người nghệ sỹ đã nghĩ gì khi họ chọn đi "đường ngược chiều" trong sáng tác, và những nguồn cơn nào đã khiến nhận thức họ thay đổi?

Sinh năm 1955 tại Sài Gòn, Đỗ Trung Quân vừa là bút danh vừa là tên thật của anh. Năm 1976, anh tham gia phong trào thanh niên xung phong và bắt đầu sáng tác. Một số bài thơ "đi đúng chiều" của anh rất nổi tiếng thời đó như "Hương Tràm", "Chút Tình Đầu" được Vũ Hoàng phổ nhạc thành "Phượng Hồng", "Bài Học Đầu Cho Con" được Giáp Văn Thạch phổ nhạc thành bài "Quê Hương".

Suốt hơn 10 năm sau biến cố 30/04/1975, những sáng tác văn nghệ được phép xuất bản hay lưu hành tại Việt Nam, từ ca khúc đến thơ đến truyện, cả ngàn sáng tác như một, chỉ theo đường một chiều, nhằm tuyên truyền cho những chính sách của chế độ chính trị thời đó.

Bài thơ "Tạ Lỗi Trường Sơn" (sáng tác năm 1982) của nhà thơ Đỗ Trung Quân như một chuyến xe đi "ngược chiều".


Friday, April 18, 2014

Gabriel García Márquez, he is never dying!

Exploration of love, as reading his last novella 'Memories of My Melancholy Whores' (Memoria de mis putas tristes, 2004).
All that had changed significantly because of him, Gabriel García Márquez.
He is never dying. Only he has stopped ageing on 17 April, 2014.

[Colombian Nobel laureate Gabriel Garcia Marquez, AP]

Saturday, April 12, 2014

Autumn 2014: feel like it's me

feel like it's me
in loved one's arms
this autumn morning

như thể chính em
trong vòng tay yêu dấu
sáng mùa thu này 

Tú Trinh 

Trinhn, Alexandria Park, 2014

Sunday, March 30, 2014

Saigon in the hush

Ngày áp chót của tháng 3, đã kịp hiện diện ở Sydney, sau một cuộc hành trình thật dài. Trở về hay ra đi, chỉ là 'bay về một sợi tóc'.

Sài Gòn không còn thuộc về mình nữa, may còn những con người còn sống, giữ cho mình một Sài Gòn của ngày cũ. Những ngày vừa chớm lớn lên, vừa biết. Biết gì... là một ẩn số.

Cà phê vẫn thơm và đắng nếu không nghĩ quá nhiều về nguồn gốc và thực chất của nó. Chỗ ngồi có những 'khuôn mặt người khác'. Ví dụ một con chó, một cái rương, một ý niệm thành thị.

Vội vã. Nhưng cũng lưu lại Sài Gòn đủ lâu.

Ít nhất, kịp ăn trái cây mẹ gọt, kịp ngồi sau lưng xe ba chở. Ước mong đơn giản những lần tiếp theo cũng được vậy.

Kịp ngồi cùng mấy mối quan hệ ruột thừa, nói lào khào vài chuyện tầm phào, coi như bón đủ phân cho cây trong một thời gian nữa.

Ít nhất, kịp đi loanh quanh, nhìn lần cuối căn nhà hơn 30 tuổi đổ nát, sắp chỉ còn trong trí nhớ.

Kịp giải cứu một 'buổi chiều trên đầu ngọn trúc' và thương nhớ một góc vườn...

Hình chụp năm 2007