Monday, May 5, 2014

Tạ lỗi Trường Sơn

39 năm sau 30/4/1975, ĐỖ TRUNG QUÂN nói về bài thơ "TẠ LỖI TRƯỜNG SƠN" qua cuộc phỏng vấn do Tú Trinh (Vietnamese Program, SBS Radio, Australia) thực hiện.

Sau biến cố 30/04/1975 một thời gian, những người nghệ sỹ đã nghĩ gì khi họ chọn đi "đường ngược chiều" trong sáng tác, và những nguồn cơn nào đã khiến nhận thức họ thay đổi?

Sinh năm 1955 tại Sài Gòn, Đỗ Trung Quân vừa là bút danh vừa là tên thật của anh. Năm 1976, anh tham gia phong trào thanh niên xung phong và bắt đầu sáng tác. Một số bài thơ "đi đúng chiều" của anh rất nổi tiếng thời đó như "Hương Tràm", "Chút Tình Đầu" được Vũ Hoàng phổ nhạc thành "Phượng Hồng", "Bài Học Đầu Cho Con" được Giáp Văn Thạch phổ nhạc thành bài "Quê Hương".

Suốt hơn 10 năm sau biến cố 30/04/1975, những sáng tác văn nghệ được phép xuất bản hay lưu hành tại Việt Nam, từ ca khúc đến thơ đến truyện, cả ngàn sáng tác như một, chỉ theo đường một chiều, nhằm tuyên truyền cho những chính sách của chế độ chính trị thời đó.

Bài thơ "Tạ Lỗi Trường Sơn" (sáng tác năm 1982) của nhà thơ Đỗ Trung Quân như một chuyến xe đi "ngược chiều".


Friday, April 18, 2014

Gabriel García Márquez, he is never dying!

Exploration of love, as reading his last novella 'Memories of My Melancholy Whores' (Memoria de mis putas tristes, 2004).
All that had changed significantly because of him, Gabriel García Márquez.
He is never dying. Only he has stopped ageing on 17 April, 2014.

[Colombian Nobel laureate Gabriel Garcia Marquez, AP]

Saturday, April 12, 2014

Autumn 2014: feel like it's me

feel like it's me
in loved one's arms
this autumn morning

như thể chính em
trong vòng tay yêu dấu
sáng mùa thu này 

Tú Trinh 

Trinhn, Alexandria Park, 2014

Sunday, March 30, 2014

Saigon in the hush

Ngày áp chót của tháng 3, đã kịp hiện diện ở Sydney, sau một cuộc hành trình thật dài. Trở về hay ra đi, chỉ là 'bay về một sợi tóc'.

Sài Gòn không còn thuộc về mình nữa, may còn những con người còn sống, giữ cho mình một Sài Gòn của ngày cũ. Những ngày vừa chớm lớn lên, vừa biết. Biết gì... là một ẩn số.

Cà phê vẫn thơm và đắng nếu không nghĩ quá nhiều về nguồn gốc và thực chất của nó. Chỗ ngồi có những 'khuôn mặt người khác'. Ví dụ một con chó, một cái rương, một ý niệm thành thị.

Vội vã. Nhưng cũng lưu lại Sài Gòn đủ lâu.

Ít nhất, kịp ăn trái cây mẹ gọt, kịp ngồi sau lưng xe ba chở. Ước mong đơn giản những lần tiếp theo cũng được vậy.

Kịp ngồi cùng mấy mối quan hệ ruột thừa, nói lào khào vài chuyện tầm phào, coi như bón đủ phân cho cây trong một thời gian nữa.

Ít nhất, kịp đi loanh quanh, nhìn lần cuối căn nhà hơn 30 tuổi đổ nát, sắp chỉ còn trong trí nhớ.

Kịp giải cứu một 'buổi chiều trên đầu ngọn trúc' và thương nhớ một góc vườn...

Hình chụp năm 2007

Tuesday, March 11, 2014

March, drizzle and longing for Pham Cong Thien

Tháng Ba, mưa phùn, nhớ Thiện

Tháng Ba, năm thứ Ba, nhớ Thiện từ ngày nào chẳng biết, cứ thao thiết đến tháng Ba chẳng để làm gì. Anh Đinh Trường Chinh hỏi em vẫn còn bị Phạm Công Thiện ám hả? Hờ, ai lại bảo bạn mình ám mình bao giờ. Nói chuyện với chị Phượng Hoàng, xong chị bảo, em làm chị suy nghĩ, có nhà văn Việt Nam nào ở trong lòng chị, như Thiện trong lòng em không.

Có tám ngàn dịp chẳng liên quan để rồi dẫn ra câu "mưa chiều thứ bảy tôi về muộn" để nói lên nỗi lòng... vạn hoa nào đó. Năm nay, giỗ Thiện cũng thứ Bảy.

Chỉ ước ao, nằm dưới cái kệ sách chất đầy những chai lọ đến từ xứ sở tí hon, quấn mình trong cái võng giăng sát tường, chẳng còn chỗ để đưa, lật quyển 'Ý thức mới trong văn nghệ và triết học' của Thiện, để cười khà khà vì... sao mỗi lúc mỗi hiểu khác vậy nè trời!


Phong lữ thảo tháng Mười - photo by Trinh Nguyễn 

Từ Thiện, Sydney không còn là một thành phố chai sạn và lạnh lẽo. Vì Sydney có Glebe và Earlwood. Vì Sydney có những con bướm trắng bay từ trang sách của Thiện qua thơ tôi, những ngày đi tìm hơi thở.


"...Bây giờ tôi muốn uống một tách cà phê, nhưng chạy đâu ra tiền để uống ngay phút này? Sông đã cạn. Những gì còn lại, xin Phong Lữ Thảo hãy viết tiếp giùm tôi. Sông đã cạn. Sông đã cạn..."
-Phạm Công Thiện-