6/2003
Cả tháng sáu email gào lên: Huế!
Mãnh liệt chi O, Huế vốn thâm trầm
Cứ len lén nhớ ngọt chùm hoa khế
Điệu nam bằng tha thiết một lần thăm
Sóng Hương Giang vỗ ngọt lừ răng rứa
Rường cột thâm cung nạm ngọc thời gian
Đụn rơm mùa này thẹn thùng nhớ lửa
Thắp dáng O lồng lộng đồi Thiên An
Đêm mái Huế cong trời vòm cổ kính
Phố mòn chân răng lạc một trầm tư
Để mặc tuổi thơ hẹn hò mắt ướt
Quán cóc quen chừ lạ lẫm, dường như…
Cỏ cố đô còn ríu ran lễ hội
Tiếng chuông chiều ngân khuyết chút bình yên
Nắng bao dung
Thâm trầm về tắm gội
Lãng đãng sương chưa kịp ngâu mưa hiền
Message gửi O chần chừ tạ lỗi
Hẹn sang thu Huế đón lời dạ thưa!
Tú Trinh
Link
Saturday, June 28, 2003
Friday, May 30, 2003
Niềm tin báo tử
2003
không ai công đồn
không có kẻ địch
cuộc sống ôn tồn
những thành quách của niềm tin từ khi nào thất thủ
tôi cúi đầu trước liêu xiêu hồn mình
những mũi tên không nhằm trúng ai cả
bay lơ lửng quanh đây
trở thành món trang sức đắt tiền của sự hoài nghi
thành quách hoang tàn nên cà phê không còn vị
nhà cao tầng khuất lấp lối về quán cóc – nơi cuối cùng chi viện niềm tin
úp mặt xuống đất tìm tôi trong lòng đất
đất quay lưng bằng nền đá hoa cương bóng loáng rợp dấu chân người
chẳng là thú để quay về suối cũ
đành ngẩng cao đầu bằng thằng người hoài nghi
thằng người thua trận đứng dậy ngã xuống lại đứng dậy ngã xuống
rón rén thắp nén linh hương cho sự thất thủ
chẳng phân biệt nổi thằng người nào là tôi
Tú Trinh
không ai công đồn
không có kẻ địch
cuộc sống ôn tồn
những thành quách của niềm tin từ khi nào thất thủ
tôi cúi đầu trước liêu xiêu hồn mình
những mũi tên không nhằm trúng ai cả
bay lơ lửng quanh đây
trở thành món trang sức đắt tiền của sự hoài nghi
thành quách hoang tàn nên cà phê không còn vị
nhà cao tầng khuất lấp lối về quán cóc – nơi cuối cùng chi viện niềm tin
úp mặt xuống đất tìm tôi trong lòng đất
đất quay lưng bằng nền đá hoa cương bóng loáng rợp dấu chân người
chẳng là thú để quay về suối cũ
đành ngẩng cao đầu bằng thằng người hoài nghi
thằng người thua trận đứng dậy ngã xuống lại đứng dậy ngã xuống
rón rén thắp nén linh hương cho sự thất thủ
chẳng phân biệt nổi thằng người nào là tôi
Tú Trinh
Wednesday, April 30, 2003
niềm vui
2003
mỗi bình minh, em vẫn chọn một niềm vui
niềm vui nhân danh con chữ
em cầm bút, tiếp tục cuộc hành trình về phía cánh đồng trắng
bắt kịp một tia nắng
thăng hoa
reo ca
ừ, rất xa.
mỗi ngày em có một niềm vui
niềm vui có tên gọi và số thứ tự
em không giữ cho riêng mình mà sẽ chia cho người khác
không mới
niềm vui còn hiện diện để chọn cho mình một niềm vui cũ.
em hay đi loanh quanh góp nhặt niềm vui
của em, của anh, của người con gái anh yêu
của người vừa quen biết, của người qua đường xa lạ
để có một lần em thả trọn niềm vui về đất
cho con giun ngọ nguậy chạy tìm – đất xốp và lộc xanh non.
em vẫn hẹn hò với góc phố có trường học trẻ con
chiều trong vắt ánh nhìn chờ mẹ
chiều giòn tan nụ cười bong bóng
gọi về niềm vui xưa
niềm vui thường đỏng đảnh
trốn tìm ở đâu sau lớp hương mùa
Sài Gòn mùa không mưa
sao mắt em ướt thế?
Tú Trinh
mỗi bình minh, em vẫn chọn một niềm vui
niềm vui nhân danh con chữ
em cầm bút, tiếp tục cuộc hành trình về phía cánh đồng trắng
bắt kịp một tia nắng
thăng hoa
reo ca
ừ, rất xa.
mỗi ngày em có một niềm vui
niềm vui có tên gọi và số thứ tự
em không giữ cho riêng mình mà sẽ chia cho người khác
không mới
niềm vui còn hiện diện để chọn cho mình một niềm vui cũ.
em hay đi loanh quanh góp nhặt niềm vui
của em, của anh, của người con gái anh yêu
của người vừa quen biết, của người qua đường xa lạ
để có một lần em thả trọn niềm vui về đất
cho con giun ngọ nguậy chạy tìm – đất xốp và lộc xanh non.
em vẫn hẹn hò với góc phố có trường học trẻ con
chiều trong vắt ánh nhìn chờ mẹ
chiều giòn tan nụ cười bong bóng
gọi về niềm vui xưa
niềm vui thường đỏng đảnh
trốn tìm ở đâu sau lớp hương mùa
Sài Gòn mùa không mưa
sao mắt em ướt thế?
Tú Trinh
Friday, April 4, 2003
Đôi Khi
04/03
Đôi khi sáng một mình
Em thanh thản soi gương
Mi, mắt, má, mũi đều xinh
Sao em chỉ thể hôn đôi môi hồng
Vết son nhòe kiếng, nhạt thếch
Đôi khi trưa
Phần cơm đẹp mắt đủ vị chua mặn ngọt
Lách cách muỗng nĩa với bạn bè
Đánh lưỡi thiếu một vị gì không rõ
Đôi khi chiều vội vã
Về kê cằm vào con thú nhồi bông mềm mại
Tưởng tượng bờ vai em vẫn thèm gục đầu vào đó
Thao thiết…
Rắn rỏi hơn
Thịt da hơn
Hít, thở, mồ hôi em ngạt bởi những sợi tơ mềm óng ánh thú nhồi bông
Đôi khi buồn
Em tìm anh trong bóng tối
Không có anh trong bóng tối em
Anh mắt trượt dài đồng lõa giấc ngủ
Em mơ thấy bàn tay
Sờ soạng cố níu
Đôi khi không có đêm.
Tú Trinh
Đôi khi sáng một mình
Em thanh thản soi gương
Mi, mắt, má, mũi đều xinh
Sao em chỉ thể hôn đôi môi hồng
Vết son nhòe kiếng, nhạt thếch
Đôi khi trưa
Phần cơm đẹp mắt đủ vị chua mặn ngọt
Lách cách muỗng nĩa với bạn bè
Đánh lưỡi thiếu một vị gì không rõ
Đôi khi chiều vội vã
Về kê cằm vào con thú nhồi bông mềm mại
Tưởng tượng bờ vai em vẫn thèm gục đầu vào đó
Thao thiết…
Rắn rỏi hơn
Thịt da hơn
Hít, thở, mồ hôi em ngạt bởi những sợi tơ mềm óng ánh thú nhồi bông
Đôi khi buồn
Em tìm anh trong bóng tối
Không có anh trong bóng tối em
Anh mắt trượt dài đồng lõa giấc ngủ
Em mơ thấy bàn tay
Sờ soạng cố níu
Đôi khi không có đêm.
Tú Trinh
Sunday, March 30, 2003
Lên đồi
2003
Gọi mùa hoa cũ
Trên lưng chừng đồi
Vàng phai hoa rũ
Có chờ em đâu?
Ngọn đồi hay nghĩ
Nên cỏ bạc đầu
Tìm xưa, hơi ấm
Gom về mắt nâu
Long lanh góc nhớ
Cỏ um nỗi niềm
Bạc về hơi thở
Xanh tìm hoang sơ
Hương lưng chừng tóc
Em lưng chừng thì
Hoa vàng nén khóc
Em cười, đôi khi
Tú Trinh
Gọi mùa hoa cũ
Trên lưng chừng đồi
Vàng phai hoa rũ
Có chờ em đâu?
Ngọn đồi hay nghĩ
Nên cỏ bạc đầu
Tìm xưa, hơi ấm
Gom về mắt nâu
Long lanh góc nhớ
Cỏ um nỗi niềm
Bạc về hơi thở
Xanh tìm hoang sơ
Hương lưng chừng tóc
Em lưng chừng thì
Hoa vàng nén khóc
Em cười, đôi khi
Tú Trinh
Subscribe to:
Posts (Atom)