nhắm mắt viết bưu thiếp
người nhận: Phạm Công Thiện
hay là người uống cà phê trộn lẫn coca-cola
hay là người hút thuốc và nhả khói và ho khục khặc ‘cool’ nhất khắp tạo vật
hay là người bay cùng con bướm trắng băng qua đại dương nhiều cá mập
hay là người sở hữu một dòng sông
địa chỉ: tổ chim chiền chiện
hay là vỉa hè đâu đó Paris
hay là quán cà phê đâu đó Sydney
hay là cái hàng rào có bông cúc vàng đâu đó Mỹ Tho
hay là giữa con sông tàn bạo
hay là trong mấy giọt li ti mưa phùn trần gian hoang tưởng
hay là khoảng trống có mấy con chim hong thơ
nội dung: hiện diện
hay ngồi thiền
hay là sự ganh tị của trời tháng tư với tháng ba ăn gian và nhanh chân hơn đã có Thiện
hay là màu xanh tự vẫn để từ chối loài người sa đoạ
hay là thực tại và hư vô giỡn chơi
hay là sự ám ảnh thanh thản của những đêm hoang vu
hay là nhẹ nhàng
hay là hơi thở
hay là ‘ruhe’
đi lững thững
dán tem chẳng biết bao nhiêu là đủ
mỗi năm một lần làm bưu điện xứ kangaroo hoá rồ
mà không cần cố gắng
nhớ Thiện, giỗ đầu, 08.03.2012
Tú Trinh
Friday, March 9, 2012
Thursday, February 23, 2012
trải nghiệm thoả hiệp
làm sao vui
làm sao buồn
thành phố không còn cánh cửa sổ nào cả
cho em mở tung rồi reo lên khi gặp người hát rong
thành phố không còn bệ cửa sổ nào cả
cho em trèo lên và cứ thế ngồi lặng im
thành phố không còn khung cửa sổ nào cả
cho tôi định vị một đường chân trời
cửa chính rộng toang hoác gió
thổi xiêu vẹo những thân phận người
tôi là ai trong đám người đó
đang nhe răng cười cười
tuyệt vọng là tiếp diễn và tất yếu
hi vọng ngắn ngủi thuộc về khoảng đời dám chọn hiện sinh
và cái chết đẹp như một chiều đầu thu nắng vàng hây hây trải rộng
trên một cánh đồng
em còn cục bột nào sót lại
nặn cho tôi con tò he
hay em thắt tặng tôi một con cào cào lá
làm nhân chứng cho việc đời nắm đầu tôi lôi đi
tôi khốn nạn không giữ nổi cho mình
mối tình thơ dại
giấc mơ thơ dại
em đừng úp mặt vào tôi mà khóc
em đừng úp mặt vào tôi mà cười
còn gì buồn
còn gì vui
khi thành phố không còn cửa sổ
West Ryde 02.2012
Tú Trinh
làm sao buồn
thành phố không còn cánh cửa sổ nào cả
cho em mở tung rồi reo lên khi gặp người hát rong
thành phố không còn bệ cửa sổ nào cả
cho em trèo lên và cứ thế ngồi lặng im
thành phố không còn khung cửa sổ nào cả
cho tôi định vị một đường chân trời
cửa chính rộng toang hoác gió
thổi xiêu vẹo những thân phận người
tôi là ai trong đám người đó
đang nhe răng cười cười
tuyệt vọng là tiếp diễn và tất yếu
hi vọng ngắn ngủi thuộc về khoảng đời dám chọn hiện sinh
và cái chết đẹp như một chiều đầu thu nắng vàng hây hây trải rộng
trên một cánh đồng
em còn cục bột nào sót lại
nặn cho tôi con tò he
hay em thắt tặng tôi một con cào cào lá
làm nhân chứng cho việc đời nắm đầu tôi lôi đi
tôi khốn nạn không giữ nổi cho mình
mối tình thơ dại
giấc mơ thơ dại
em đừng úp mặt vào tôi mà khóc
em đừng úp mặt vào tôi mà cười
còn gì buồn
còn gì vui
khi thành phố không còn cửa sổ
West Ryde 02.2012
Tú Trinh
Wednesday, January 25, 2012
Tuesday, January 10, 2012
quanh tổ chim cúc cu
![]() |
| tôi là con chuồn chuồn dở hơi biết bơi mắc kẹt trong những nỗi bình thường |
mưa đã ngừng chưa hay mưa vẫn cứ rơi
trên sự nói nhảm của tôi và một ít đồng loại
đêm mùa hè trùm mền trùm khăn kín mít ăn kem
kem trèo ra khỏi tủ lạnh
kem đổ mồ hôi
Sydney em ơi, mưa đã ngừng chưa hay mưa vẫn cứ rơi hay mưa đang nghỉ mệt
tôi chết đuối những ngày chim kêu ầm ĩ buổi sáng
lúc hấp hối còn kịp thấy nắng thành thị tô vẽ trên mái nhà
thứ graffiti biết đổ mồ hôi
em đâu rồi?
mantra nào dành cho những bình minh
cho một dấu chấm hỏi một dấu chấm than và một dấu chấm hết
lông nách chừng nào đủ dài chắp cánh loạn xạ tôi bay lên
khỏi cái đám kẹt xe chiều Saigon
những lá me lá phượng vàng úa li ti li ti li ti li ti đợi tôi với
có gì trên trời xanh ngoài một con sâu mây nghiện thuốc lá
húng hắng ho hoài
bên này là Sydney và bên kia là Saigon
ở giữa là mùi hương mảnh dẻ cây địa lan
đến từ khu vườn của người đàn ông có tên như điềm lành
bên này là Sydney và bên kia là Saigon
ở giữa là mùa hè đại dương có mấy con cá mập
đói quá ăn cả thư từ của những người yêu nhau
ăn hết một tủ lạnh đầy kem
tôi là con chuồn chuồn dở hơi biết bơi mắc kẹt trong những nỗi bình thường
ai nói cho em nghe
đời sống là một con sông biết nói nhảm
cho tôi trôi đi
West Ryde, 01.2012
Tú Trinh
Saturday, January 7, 2012
“Ngay cả khi tâm hồn tôi” | Trăng rằm | “Âm nhạc” | Trắng
JUAN RAMÓN JIMÉNEZ
(1881-1958)
Bản dịch của Tú Trinh
“Ngay cả khi tâm hồn tôi”
Ngay cả khi tâm hồn tôi cực kỳ vừa vặn
bên trong cơ thể tôi
— như một ý tưởng độc đáo
trong một câu thơ hoàn chỉnh —
thế mà cuối cùng nó phải lìa bỏ cơ thể ấy,
như lìa bỏ câu thơ của một nhà tu từ học,
nông cạn và cứng nhắc!
Trăng rằm
Cửa để mở,
dế hát vang.
Em có đang khoả thân đi lang thang
trên những cánh đồng?
Như dòng nước bất tử,
tuần hoàn trong vạn vật.
Em có đang khoả thân bay loanh quanh
giữa lưng trời?
Cây húng quế chưa ngủ,
đàn kiến tất bật.
Em có đang khoả thân bước lòng vòng
trong nhà?
“Âm nhạc”
Âm nhạc —
một người phụ nữ khoả thân
chạy điên cuồng qua đêm tinh khiết.
Trắng
Hương thơm của cây cam tùng,
một người phụ nữ khoả thân
trong dãy hành lang tối.
-----------------
Dịch từ bản tiếng Anh của Robert Bly, “‘Even Though My Soul’”, “Fuil Moon”, “‘Music’” và “Whiteness”, thơ của Juan Ramón Jiménez, trong cuốn Lorca and Jiménez: Selected Poems, do Robert Bly chọn, dịch và giới thiệu (Boston: Beacon Press, 1973).
(1881-1958)
Bản dịch của Tú Trinh
“Ngay cả khi tâm hồn tôi”
Ngay cả khi tâm hồn tôi cực kỳ vừa vặn
bên trong cơ thể tôi
— như một ý tưởng độc đáo
trong một câu thơ hoàn chỉnh —
thế mà cuối cùng nó phải lìa bỏ cơ thể ấy,
như lìa bỏ câu thơ của một nhà tu từ học,
nông cạn và cứng nhắc!
Trăng rằm
Cửa để mở,
dế hát vang.
Em có đang khoả thân đi lang thang
trên những cánh đồng?
Như dòng nước bất tử,
tuần hoàn trong vạn vật.
Em có đang khoả thân bay loanh quanh
giữa lưng trời?
Cây húng quế chưa ngủ,
đàn kiến tất bật.
Em có đang khoả thân bước lòng vòng
trong nhà?
“Âm nhạc”
Âm nhạc —
một người phụ nữ khoả thân
chạy điên cuồng qua đêm tinh khiết.
Trắng
Hương thơm của cây cam tùng,
một người phụ nữ khoả thân
trong dãy hành lang tối.
-----------------
Dịch từ bản tiếng Anh của Robert Bly, “‘Even Though My Soul’”, “Fuil Moon”, “‘Music’” và “Whiteness”, thơ của Juan Ramón Jiménez, trong cuốn Lorca and Jiménez: Selected Poems, do Robert Bly chọn, dịch và giới thiệu (Boston: Beacon Press, 1973).
Subscribe to:
Posts (Atom)


