Showing posts with label Phan Rang. Show all posts
Showing posts with label Phan Rang. Show all posts

Thursday, June 30, 2005

Lại biển và đêm

6/2005, viết nhân 8 câu thơ hay của bạn, I rambled in a smoke smooth 


Hai mươi năm nữa tôi còn quánh đặc trên núi tí hon
Cấu thành từ xác loài động vật nhuyễn thể của tâm hồn
Em vẫn giấc mơ Karuthama sao? dẫu mùa tôm đã rất khác
Con sóng không vọng âm bất kì tên người
Đêm rì rầm lời tự thú của cát

Lấp đầy tôi đi, băng bó cho tôi đi những chiếc băng gạt
Vách đá nhô ra hay bào mòn so với ngày xưa?
Từ tay em loài rong đã sản sinh ra trăn ngàn bát cơm khác
Trí nhớ suy tàn nên ú ớ trong cả giấc mơ

Vẫn những chiếc cờ tam giác phần phật đầu lâu
Đêm nhồi vào lòng biển muôn ngàn triết lý
Con sóng dự giờ thốc cát ngược eo sóng
Những chai đời sóng đánh giạt ngược vào bờ
Rỗng hay không còn chờ đá đọc từng số phận

Cát cứ dấu bí mật dã tràng và lấn biển
Loài san hô hiến thân làm vũ công ngoài khơi
Tự vắt kiệt mình và nằm thiêm thiếp chờ trầm tích
Vịnh trả gió cho đất liền một đêm dậy thì tâm bão
Vẫn an nhiên người tự niêm mình trong khói

Tú Trinh


Tuesday, May 31, 2005

Tứ tuyệt

nhặt rải rác trong các quyển vở thời sv

EM
Em lơ lớ tiếng Việt
Câu ru nghe lần đầu
Dạy em lời thưa, dạ
Ngọng nghịu từ mắt nâu.

VỀ QUÊ
Về chơi với rơm rạ
Chị rủ cùng tắm sông
Thả giày đi chân đất
Mới hay… lạc ruộng đồng.

PHỐ
Trưa lặng im tiếng gió
Nắng chao chát phố phường
Con giun lầm lũi cỏ
Cố tìm một làn hương.

CAO
Đừng bảo lái đò nữa
Núi quanh đây chập chùng
Trường đôi lần khép cửa
Nhớ phấn trắng thẹn thùng

Tú Trinh

Tuesday, April 5, 2005

Trần tình nơi duyên hải

Cho N và Phan Rang tất cả mùa hạ

Thị xã những ngày nằm gác xép nghe mưa
cồn cào thèm viết những câu thơ em hiểu
chẳng cần lật sách đâu em…
“duyên hải” nghĩa là “ven biển”
còn “duyên nợ” là…
cõi nhớ hai chiều…

những con đường duyên hải một lần xúng xính áo hoa
mừng 30 năm, hôm nay thị xã lên thành phố
quên hạn và hân hoan trên nếp mặt người nông dân
lần đầu tiên đứng giữa quãng trường thơm mùi cỏ mới
thị-xã-cũ vạch cho mình một đường bay xa…

đêm,
vẫn tiếng sóng tên em vỗ về giấc mơ sa mạc
gai xương rồng vẫn thi thoảng đâm vào tay
lũ trẻ vẫn chơi đánh trận và dấu bí mật trong óng ả cát
“duyên hải” vẫn là “ven biển”
“duyên nợ” là gác xép và bốn mùa mưa bay…
ngày không viết câu thơ nào,
em vẫn hiểu…

Tú Trinh
04.2005

Friday, December 31, 2004

Thơ cho thằn lằn và ánh sáng

2004

thêm một góc phòng dằn vặt
xác thằn lằn thăng hoa trên nền đất
ánh sáng và những con kiến
muộn phiền vây kín những con mối quanh trạng thái ảo của bóng đèn
khúc bình minh giả tạo
điệu luân vũ nhanh càng nhanh cho kịp tháng,
kịp ngày,
kịp phút giây,
thời khắc

trầm mặc
ký ức trung dung và những hơn thua đồng hiện
mỏi mệt một kiếp người
hoa đa sắc tạo dòng mồ hôi mắt
không có cô gái và chàng trai xinh tươi
chỉ có những sinh vật biết mình vẫn sống
sẽ sống
và phải sống

những đường ong trong không gian
những đường cong không gian
tạc những dòng lấp lánh
hoang hoải theo dấu lướt tới,
lao đi,
băng lên
lại gặp xác thằn lằn
những con kiến
con mối
ánh sáng

nhát chổi tuổi thơ nào sót lại cho tôi quét sạch tôi?
gom lũ ánh sáng kia ủ phân bón cho nhành ngọc lan sắp về sân tạm trú

Tú Trinh

Friday, April 30, 2004

ư a muối


nhặt bằng hai tay
dẫu bé xíu xiu
cho mình một tinh thể muối
lấp lánh như kim cương,
giác n góc,
thứ kim cương thời kì đồ đá
giác mặn

ra suối mà vốc nước lên miệng
nước xuống cổ và hát bài ca lắng
ruộng không xa
ruộng xa
chưa đi xa nên cũng chỉ đoán
nơi kia cũng mằn mặn chát chát muối

nước biển hồng cả cánh đồng ngang qua,
sắp mùa
thảng hoặc gặp dấu dân người nông dân vẹn nguyên giao chỉ
bấm năm ngón hằng như cha Thánh Gióng
ướm chân mình
lọt thỏm
nhiều lần vẫn chẳng hoài thai nổi một ngọn sóng
làm sao đi xa?
ứ a
ừ à

cũng bàn chân
trần
đụn muối trắng xoá kẹp chiếc xe đạp nhỏ xíu
cứ liên tưởng những vạch núi cao ngất dựng đứng mùa tuyết trong phim người da đỏ
ruộng ở đây hồng
kìm đôi chân khẳng khiu thằng nhóc
nhấn bàn đạp, rướn
hình như người ta cũng rướn người để mang trong mình một cái mới
không còn thời kỳ nguyên thủy
nên người ta không cười
thằng nhóc khóc khi để trượt bị gạo xuống cánh đồng muối
tung toé xoè hoa trắng
những thửa ruộng hồng vẫn trơ, tôi ướt

ở gần
cái mặn đối
ư ừ
ư ử
ở xa
cái mặn đáp
í à
í a
vẫn có một lòai cây chưa kịp biết tên trụ đất nghiêng ngó
đã muộn một lối muối
không có dòng suối nào quanh đây đời đời kiếp kiếp
wedding champange vẫn mằn mặn ừ mặn mà

muối này
quanh là muối
vẫn chưa thể đi xa
í a
nhặt bằng hai bàn tay
tinh thể muối
nhặt bằng hai bàn tay
tiếng í a

trong cơn bệnh,
cảm muối
nhặt bằng hai tay giấc mơ ngày hoài thai ngọn sóng
í a
ì à
a

Tú Trinh
Phan Rang, một chằng đường đến 2004

Saturday, August 30, 2003

Hát lên trong chiều | Một ngày mưa trên phố | Du ca

2003


Hát lên trong chiều


ai quên đóng cửa buổi chiều
để hoàng hôn lạc
cánh diều đi hoang
tôi thành một chú Bê ngoan
hương quê trong cỏ lẫn thoang thoảng mùa

mẹ đi gánh hết giông mưa
quê nghèo thiếu cả chỉ thừa khói lam
tuổi thơ tôi
chú cánh cam
đậu cây cháy héo mơ ngàn cây xanh

sáo diều trời đất để dành
chiều nay rót xuống
thơm nhành lúa non
người đi chân đất mỏi mòn
đầu làng nhớ đỏ gạo son thì về

nắng mưa cát gió là quê
cánh diều chưa mất lời thề sợi dây
Bê nằm

rạ rơm bay
hồn quê vẫn đứng trên đầy bát cơm.


Một ngày mưa trên phố


Sài Gòn mưa ướt trời đêm
xuýt xoa!
may ấm mắt em đèn vàng
đôi khi đại lộ thênh thang
mình đi cứ ngỡ hai hàng cây đi
người che mưa ướt cong mi
cho ta trú dưới nhu mì với em!

Sài Gòn mưa ướt trời đêm
bỗng dưng phố xá thật hiền trên tay
vỉa hè rượu uống không say
giọt mưa mang nỗi buồn bay về trời
người đi cho kịp đêm trôi
ta đi cho kịp nụ cười môi em

Sài Gòn mưa ướt trời đêm
tiếng dương cầm chảy ướt mềm vòng xe
chân trần tránh xác lá me
mới hay mình cũng nửa quê nửa mùa
Sài Gòn còn một đêm mưa
người quê, kẻ phố kịp giờ nhập đôi.


Du ca


Chiều
Ai nhóm bếp củi ngo
khói lam đan sợi níu đò triền sông
người ngang dọc
mùa đi vòng
tìm về
chim ngói, cánh đồng reo ca.

Thương bờ cúc dại quanh nhà
huây hoai hương rạ len qua tuổi tình
hát khi ngồi với bình minh
chuông chùa hòa khúc yên bình từ tâm
hình như...
tha thiết trăng rằm
một lần thơ dại được cầm tay em.

Sương khuya gầy ảo dáng hiền
Mẹ cho vóc hạc khắp miền lãng du
về gối đầu với mùa thu
hoang vu còn ấm lời ru nửa đời.

Quê ơi,
khao khát lở bồi
cắm sào cúi nhặt bóng tôi bên Người

Tú Trinh

Link

Sunday, March 30, 2003

Lên đồi

2003

Gọi mùa hoa cũ
Trên lưng chừng đồi
Vàng phai hoa rũ
Có chờ em đâu?

Ngọn đồi hay nghĩ
Nên cỏ bạc đầu
Tìm xưa, hơi ấm
Gom về mắt nâu

Long lanh góc nhớ
Cỏ um nỗi niềm
Bạc về hơi thở
Xanh tìm hoang sơ

Hương lưng chừng tóc
Em lưng chừng thì
Hoa vàng nén khóc
Em cười, đôi khi

Tú Trinh

Saturday, June 1, 2002

bé con và mặt trời

Phan Rang 06/2002

con đường này dẫn tới lênh đênh
chiếc thuyền thúng tròng trành biển sớm
trơ cánh tay mảnh khảnh những bé con xóm vạn chài
cố vươn tới mặt trời
vì truyền thuyết rằng mặt trời dấu nhiều điều bí ẩn
bơi
chèo
mải miết
bé con biết mặt trời xa vợi

tuổi bé con đếm bằng chuỗi lần lắc thúng
tuổi bé con đếm bằng mỗi mùa mưa nắng bão giông chiếc thúng xoay mòng
tuổi bé con đếm bằng lún sâu những bước chân trụ cát
bao giờ bé con bằng tuổi mặt trời ?

chiếc thuyền thúng cứ xoay mòng khúc quanh biển sớm
ra đi và trở về cùng một bến bờ quen
mặt trời vẫn xa
bí ẩn đổi bằng cá tôm lít nhít
bằng làn da sạm đen
bằng vệt u bàn tay già hơn tuổi

mỗi bé con đâu có quá nhiều bình minh
và bí ẩn mặt trời chỉ còn trong chuyện kể
lớp bé con sau tiếp cánh tay nhỏ xíu bơi thúng về phía mặt trời

lênh đênh truyền đời
lênh đênh không thoát khỏi khúc quanh biển sớm
chật chội suốt thời bé con trụ chân kéo lưới rùng
sao lưới nổi mặt trời?

mỗi bé con đi tìm bí ẩn mặt trời
bé con ước mơ mỗi ngày đều có mặt trời

Tú Trinh