Showing posts with label Khinh Ca. Show all posts
Showing posts with label Khinh Ca. Show all posts

Thursday, April 26, 2012

nhận email từ Lima | gửi email ở Paris


nhận email từ Lima

mày biết vụ cưỡng chế tịch thu đất của nông dân ngoại ô Hà Nội sáng nay?
súng đã nổ, hơi cay trong không khí và người làng bị đánh
sao tao đọc tin thấy nông dân nước mày biểu tình vụ đất đai và bị đàn áp hoài vậy?
công dân nước tao không có kinh nghiệm mấy vụ này
mày đâu là đứa trông chờ tin tức từ mấy thằng nhà báo địa phương vặn vẹo sự thật
mày đọc Reuters thường, chắc mày biết
nói tao nghe cảm xúc của mày coi

tao đoán mày sẽ tức giận lắm
tao sẽ phụ mày, sẽ nguyền rủa
những con bò cầm đầu ngu xuẩn và tham lam
có tâm hồn quỷ dữ
mỗi khi thấy tin tức về Việt Nam

tao đọc vì tao nhớ mày
thiệt đó
mày lưu lạc trời Tây, tao giờ mắc kẹt ở Mỹ La Tinh
suốt đời tao nhớ hoài lần làm tình
mày thở hổn hển nói về nền dân chủ mày mơ ước
làm tao cương cứng

nhớ nha
thể xác tao, trí não tao, linh hồn tao luôn là của mày,
chừng nào mày còn chưa tuyệt vọng về một nền dân chủ
hôn mày một nụ dài, từ một ban công thung lũng sông Lurín
24.04.2012
________________
Lima: thủ đô của nước cộng hoà Peru.





gửi email ở Paris

ừ tao đọc Reuters
mày làm gì nói giảm nói tránh
phải nói ‘cướp đất của dân lành’ mới chính xác
chúng bắt bớ người, dùng máy ủi càn quét ruộng vườn
chúng đánh người bằng dùi cui, quăng lựu đạn cay và pháo cối
chúng mặc cả thường phục để dễ trà trộn vào dân làng
một lũ khốn nạn
đền bù thoả đáng con mẹ gì mà chưa tới 4 euro 1 mét vuông
báo chí im thin thít đến địch cũng chả dám
chán đời lắm mày ơi

mà tao chẳng gọi chúng là bò nữa
tao một ngày kia thấy tội lỗi vì mình lỡ sỉ nhục mấy con bò
bọn chúng là lũ chuột cống hôi hám mày ạ
tao không còn nghĩ ra thứ động đậy nào ghê tởm hơn
mới nhắc là tao đã mắc ói

sao cứ nói mãi lần làm tình đó
những lần khác cũng vui mà
chắc mày nhớ lần nằng nặc đòi tao đọc Poema del Cante Jondo
lần trong sung sướng
mà mày còn lòng tin ở tao sao?
khi mày thấy dân tộc tao đối xử với nhau tàn nhẫn như thế
tao muốn đổi cái quốc tịch thì mấy hồi
nhưng tục cái
tao không cách gì đổi được dòng máu đang rần rật trong huyết quản
mở miệng ra nghe ngay mùi mắm với cơm

tao không chắc mình còn hi vọng gì cái quê hương này
nhưng tao biết chắc là tao nhớ mày
trên đầu những ngọn cây
công viên Luxembourg



25.04.2012 
Khinh Ca
 

Tuesday, December 18, 2007

mấy dòng xung quanh bản đồ [chuyên đề VIẾT CHO HOÀNG SA & TRƯỜNG SA]

cuồng dại mùa đông vì cái thứ khí nóng đặc ân của quê mẹ nhiệt đới. ngôn từ oằn theo dải phân cách lãnh hải trên những phiên bản bản đồ sơ khởi chờ đọc. không cần biết chữ cũng đọc được bản đồ.

uất nghẹn mùa đông vì những hành động [không-làm-gì hoặc tụ tập múa may, hát hò, giao lưu… chắc chắn cũng là hành động] liên quan việc đọc bản đồ nơi quê cha.

dậy sóng mùa đông vì chừng 1000 người xuống-đường [biểu-tình, to demonstrate, tất nhiên là hành động] chống đối cách đọc bản đồ của những thằng mang trong lòng chúng cái túi f [chạy từ 3 đến +∞] gang. cổ tích thật là vô dụng trong việc liên tưởng và so sánh trường hợp này.

mỗi thằng đọc bản đồ bằng một cách. kinh nghiệm lịch sử rằng cùng kiểu chứng minh thư thường đọc bản đồ giống nhau. chắc lần này ngoại lệ. có thêm những người không buồn đọc [đọc để làm gì, qua cái thời đi học, đâu ai bắt trả bài môn địa lý].

ngày phát hiện ra làm công dân một đất nước không có bản đồ chính thức [công nhận phải đi cùng với đổ máu đổ chất xám ra mà bảo vệ chứ], phó thường dân [chỉ đối tượng này thôi, đối tượng không có “quyền công nhận” và đang mất luôn các “quyền” còn lại], không phân biệt giới tính, nhận thức và bức bối ở trong tình trạng bất-lực.

làm ơn đừng hỏi nữa, câu: tao/tui/tôi/tớ/anh/em phải làm gì đây!
vì chính cái thằng đang viết [một số đang đọc] cũng không biết đâu, bất lực mà!

tao/tui/tôi/tớ/anh/em đang bận tìm chỗ chôn mấy cái bản đồ trong atlas Việt Nam, để dành kể chuyện cho con cháu nghe, không phải cổ tích, nhưng vẫn bắt đầu bằng: ngày xửa, ngày xưa...

tao/tui/tôi/tớ/anh/em bây giờ chỉ muốn ngủ, đêm dịu dàng ôm vào lòng rồi và ít ra là được “quyền nằm mơ” về cái bản đồ Việt Nam cha ông vẽ bằng máu và những họng súng không rõ thời đại.

15.12.2007
Khinh Ca

Wednesday, April 25, 2007

Đêm đen cấp độ 1

Tìm kiếm mình trong một đêm đen,
chỉ hiện về chiếc răng nanh lung lay năm cũ, đúng cái thời khắc nó qua đời vì cú hích căng sợi chỉ, mẹ hú mèo hú chuột đâu đó trên nóc nhà rồi vung tay
bắt đầu một cuộc hóa thân của chiếc răng dài đến ghê người mà không cần sự can thiệp từ bàn tay lấp lánh ánh kim loại của ông nha sỹ, cùng với đoạn chỉ may mẹ chọn, từ đây chúng mày se duyên mới, đứa nào là đực đứa nào là cái thì tùy chúng mày thu xếp với nhau nhé
kịp nghe một thanh âm rắn, nhanh, khô khốc
a ha, âm thanh dẫn truyền
cuối cùng cũng gặp được thằng tôi của ngày bị bẻ răng, cái mặt tròn xoe, miệng hơi rướm máu, đôi mắt nhíu nhíu thành đường thẳng, còn ngân ngấn nước mắt vì đau, còn lơ ngơ, chắc vẫn nghĩ về chuyến đi của cái răng từng làm con bé nhà bên trố mắt nhìn suốt một mùa mèo hoang thảm thiết hoang hoải đêm đen.

Tìm kiếm mình trong một đêm đen,
tôi thấy mình đứng chênh vênh đầu vực một khe mây, bên kia là một đứa nhỏ có vẻ ngoài rất giống tôi, dụi mắt và nhìn kỹ lần nữa rồi tự hỏi, mẹ có sinh ra đứa nào rơi rớt trong đời không hở trời
à, nói cho đúng thì có khác cũng kha khá nhiều, vì thằng đó lại trong hình dạng một con bé, nó mặc một cái áo đầm trắng, tay áo phồng phồng, cổ áo cũng bồng bồng bềnh bềnh như được viền mây, cái váy dài đến chân hình như cũng nhẹ và êm như mây nữa, cả người nó như là không chạm đất
ganh tị, tôi ganh tị với nó được làm con gái, được mặc áo đầm như nhiên, an nhiên như thế, tôi nhớ mình từng xỏ hai cánh tay vào một cái áo đầm na ná như thế của chị rồi lúng túng tháo ra, bóng mẹ thấp thoáng, tim đậm mạnh, sợ hãi đi kèm nỗi thèm muốn được khoác trên cơ thể mình chiếc áo kia, mãnh liệt và quay quắt
nỗi thèm muốn được khoác trên cơ thể mình chiếc áo kia, mãnh liệt và quay quắt, nên tôi cứ hay diễn đi diễn lại nỗi nhớ ấy với những chiếc áo khác trong những hốc kín, và tối
ganh tị hóa ra thù hằn, hình như thế, chẳng biết nữa, tôi muốn con bé đó tan biến, hốc mắt tôi là một họng súng đen ngòm
bênh kia vực mây, thằng đó trong hình dạng một con bé, nó đang mặc một cái áo đầm trắng, tay áo phồng phồng, cổ áo cũng bồng bồng bềnh bềnh như được viền mây kìa, nó đang xênh xang váy trắng và cười, nụ cười thiếu mất một cái răng
tôi suýt lao tới trong khoảnh khắc nhận ra đứa mặc áo đầm kia chính là tôi, rồi khoảnh khắc ngay sau đó, quay đi… lao tới thì chẳng còn ai là hiện thân vật chất cho cái khát khao mặc áo đầm kia trú ngụ
mây vẫn trắng đến đau lòng trong đêm đen

Mỏi mệt
tôi thôi cái trò tìm kiếm mình trong đêm đen, vì có lần gặp một đứa thật hơn chính mình.

Khinh Ca

Wednesday, April 5, 2006

Liệt kê không thứ tự mưa

mưa bất ngờ
giữa ngày chủ nhật đầu tháng tư rát bỏng
mưa tác động
những con người chờ mưa và không chờ mưa hốt nhiên ảo ảnh xoay chong chóng
mưa khi
con đường trước nhà đầy những vệt bụi mang hình hài thai nhi mỏi mệt
mưa vắng
cái nhìn giương mắt lồi của tướng con ếch
mưa xiên ngang
những nỗi không bình yên không vì bất kỳ nguyên cớ nào hết
mưa nghe ra
một chỗ ngồi, một cái máy tính và những công việc không tên tuổi
mưa giả bộ khóc
ri ri ri ri ri ri thành chuỗi nhưng vĩ thanh không âm xa lạ
mưa vờ vui
hi hi hi hi hi hi hi hi trên những quanh quất đọt non rũ rượi
mưa khoanh tròn
trong sự khoanh tròn một vùng khá bằng phẳng trên bản đồ hình đòn gánh
mưa che giấu
dòng nước từ gã đàn ông đứng đưa lưng ra với phố
mưa tô màu
chiếc áo trắng con bé 2 bím tóc cọc cạch xe đạp sau chiếc @ kém từ tốn
mưa nhớ
một ngõ nhỏ đầy hoa mận trắng, hoàng anh vàng, tigôn hồng, dâm bụt đỏ
mưa loay hoay
tìm những chiếc áo mưa đôi ngoe nguẩy hai mái đầu năm cũ
mưa lọt ghế
lại ì ạch leo lên mái nhà có và không có ăng-ten lêu nghêu lỏi chỏi
mưa khùng
í ới gọi mưa (gọi nhau chứ nhỉ) bằng cái chớp đì đùng xoèn xoẹt
mưa lăng nhăng
trên từng phím dương cầm đang vào giai điệu không kim không cổ
mưa chụp hình
một cái rùng vai đứa trẻ vô thường như mọi đứa trẻ bất thường và bình thường khác
mưa học
chịu đựng (hay thưởng thức) mùi đất phả vào cơ thể mưa sau một mùa tình tự
mưa ghẹo
mưa hát
mưa nói
mưa la làng
mưa càm ràm
mưa ca cẩm
mưa nhõng nhẽo
mưa hôn



mưa mệt rồi
mưa nghỉ.


Khinh Ca
biên bản ngày 02.04.06 giữa chiều Sài Gòn