Showing posts with label Trần Lê Sơn Ý. Show all posts
Showing posts with label Trần Lê Sơn Ý. Show all posts

Thursday, July 8, 2010

Ðiều gì đang đến trong một ngày mưa? | học bơi | Ám ảnh ra đi

Ðiều gì đang đến trong một ngày mưa?

Cơn bão
Một đám mây đen
Tiếng xào xạc lá
Tiếng răng rắc cây
Hay sự ngập ngừng của cây gậy dò đường trên tay người mù
Điều gì đang đến trong một ngày mưa như trút
Một giấc ngủ
Một lần bỏ ăn
Một tiếng rao hàng tuyệt vọng
Những chiếc xe, không biết trốn vào đâu
Dầm mưa mà chạy
Không hiểu sao mình lại có thể là hung thần của một ai đó trong một ngày mưa
Lẽ ra là một ngày mưa rất đẹp
Lẽ ra có thể đang nằm cuộn tròn đâu đó trong móng vuốt ấm áp của chiếc mền

Lẽ ra đó là một ngày mưa đẹp
Tôn vinh những chiếc dù đỏ, xanh, vàng, trắng
Những bước chân sải từng quãng đường vạm vỡ
Bất chấp mưa, gió, ướt — thậm chí bão bùng
Nhưng xét cho cùng
Đó cũng là một ngày mưa như trút nước
Và cuốn tất cả mọi thứ ra đi
Tất cả
Lòng cống đen ngòm đã nuốt chửng tất cả những thêu dệt và mộng tưởng
Cơn gió đến muộn quật thẳng vào những điều đang bay phần phật
Sợi dây diều rủ xuống ngang đường
Khoác lên một bộ mặt thê thảm đe doạ
Một cô gái
Một đứa trẻ
Một người dường như lương thiện
Biết đâu đấy
Làm sao có thể biết
Điều gì
            đang đến trong một ngày mưa





học bơi 

tôi sẽ giữ cho riêng mình
buổi chiều tha thiết ấy
tôi bơi loanh quanh trong hồ quá lâu
quen thuộc quá lâu
đến mức tôi có thể đứng trong hồ
nhắm mắt tưởng tượng
từng chuyển động
của nước, cá, những cọng rong dài
đến mức tôi không còn tha thiết gì đến chuyện bơi
tưởng như tay chân chẳng để làm gì
và nắng
mùa hè 2010
có thể thiêu rụi tất cả
vậy ư, cuộc sống là một trò hề
hồ thành đầm hoang
cỏ dại
cá bơi về đâu?

tôi không thể bơi nữa
đến lúc phải tập đi chập chững
từng bước rất non
tập huơ tay giữ thăng bằng
tập vận động như tôi của ngày xưa
thuở còn là cá

Sg, 27/05/2010




Ám ảnh ra đi

Nằm ngay đơ trong một chiếc chiếu hẹp
là con cá cứng đờ
Tôi bắt gặp trên một tảng đá giữa biển
tôi cũng cứng đờ giữa những tiếng cãi nhau
Chiều thứ 5
nhập nhoạng như cuối tuần
chán nản như đầu tuần
lửng lơ và mơ hồ như khoảng không của người loạn thị
giật mình trước cả những hạt phấn của cây bồ công anh yếu ớt
bay đi

Tôi, con thỏ bị tharn [*]
Chết giấc
Sự sợ hãi sờ sờ trên gương mặt rúm ró
Ám ảnh
về một chuyến ra đi


________________________
[*]tharn: hội chứng sợ hãi của loài thỏ [trích từ cuốn Đồi Thỏ của Richard Adam].

TRẦN LÊ SƠN Ý

Sunday, October 11, 2009

Cơn ngạt thở tình cờ | Này, con ở đâu? | Thơ trong ngày bất định

Cơn ngạt thở tình cờ

Mở mắt nhìn hôm qua bừng dậy
Ai vừa đi ngang nơi đây
Tôi gặp lại cảm giác hôm nào nghẹn thở
Buổi chiều tan trong tay
Hôm qua bừng dậy, ừ hôm qua bừng dậy
rạng rỡ tôi, bầm dập chiều
Người lan nhanh như cỏ dại
Tôi bơ phờ, rời rã
Hai bàn tay nhăn nhúm tơi bời
Chỗ đất ấy phơi lưng tróc từng mảng rễ
Nắng mờ hai vai
Tôi mù quáng xoa đôi bàn chân bỏng rộp
Tưởng xoá hết vết tích
Ôi những hoài vọng cũ
Chảy không ngờ trong tôi
Ôi anh
cơn ngạt thở bất ngờ trong một ngày nắng gắt
Tình cờ trú chân
Rồi quyết định nơi này




Này, con ở đâu?

Con đang ở đâu trong từng chuyển động
Trong từng nhịp thở phập phồng
Từng cú quẫy đẹp nhẹ tênh như một chú cá bảy màu
rỉa ngón tay của mẹ thời thơ ấu
Con đang ở đâu khi bụng mẹ nhấp nhô từng đợt
Và ngón chân nhỏ tròn như một quả ping phong?
Con ở đâu khi mẹ vòng tay ôm
khi mẹ lê từng bước nặng nề trên cầu thang chung cư mỗi tối
thật lạ lùng
con đang ở đâu khi mẹ thấy sóng từng đợt
chạm vào ngực mình
Con ở đâu những giờ biếng lười, nằm cuộn tròn không cựa quậy
Mặc kệ tiếng ồn, tiếng lay, tiếng gọi của mẹ
Con ở đâu khi tiếng bàn phím lách cách lách cách
Khi mẹ nghĩ về con, chuyện trò cùng con
Và âm thầm chờ đợi
Con ở đâu, con yêu, chìa cho mẹ bàn tay bé nhỏ
Những giấc mơ đêm hè
Thành phố bắt đầu nóng nực, nhiệt độ có khi lên đến 40
Con ở đâu, này con,
cô bé lang thang trong thế giới rộng lớn của mình




Thơ trong ngày bất định

Giá có thể làm vài điều rồ dại
như đi tìm một chỗ vắng yên nằm xuống, ngủ một giấc tới ngày sau hoặc tới mai sau, một ngày mai bất định và không có thật

Giá có thể làm vài điều rồ dại
như bắt một chuyến xe đi mà không cần báo một lời
Đi mà không biết đến đâu, đi và chẳng biết khi nào sẽ tới

Giá có thể làm vài điều rồ dại
như là chết đi
hay là sống một đời sống khác, một đời sống chỉ có trong tưởng tượng, ước vọng, mơ mộng và gì gì đó, đại loại

Giá có thể làm vài điều rồ dại, tự huyễn hoặc rằng mình vẫn còn ở đó, ở đây, trong cuộc sống này
những con chữ vẫn nhảy loi choi trên màn hình
Giá có thể làm thêm vài điều gì rồ dại
Để biết mình đang trưởng thành
đang sống
đang hít thở
đang tỉnh táo
đang suy nghiệm
tìm kiếm
lần lữa
phân bua
thoả thuận...

Nhưng rồi chẳng có điều gì đang xảy ra cả
Những con chữ không phải của mình, chúng là của bàn tay, hay của bàn phím, mà cũng có thể là của màn hình
Vẫn cứ nhấp nháy, nhấp nháy tín hiệu
Con trỏ vẫn cứ sẵn sàng, sẵn sàng bất động
Sẵn sàng rồ dại
...
SG, 1.4.2009

TRẦN LÊ SƠN Ý

Tuesday, July 10, 2007

Hẹn nhau một nụ cười | Đom đóm | Màu kết thúc | Đồng thoại


Hẹn nhau một nụ cười

Giữa những làn xe
Ào ạt
Nụ cười không dừng lại mà trôi
Người đi xuôi ngược
Hẹn nhau một cái gật đầu
Mỗi lần đi ngang ô cửa
Bao giờ cũng tưởng tượng
Hoa tầm xuân giăng biếc góc đường

Hẹn nhau một cơn mưa xuân
Chiếc dù đỏ chói chang chặn bao lời bất tận
Bài hát đành là giai điệu nằm yên
Đợi
hẹn nhau một điều không thể
Hôm qua, hôm nay
Terrasse và tôi chiều từ ban mai

Nụ  cười thành đoá hoa bất thần
Nở giữa đi về dào dạt
Tôi cắm trong bình
tôi
Ngày mai
Mùa còn đến kịp

7.05




Đom đóm

Ở đâu đó trên đồng hoa cúc
Màu vàng chết trôi
Từ ranh giới này đến ranh giới kia
Tôi bất động tìm mình
Những khuôn mẫu đã mòn
Biết gối đầu vào đâu đây?
Đồng cúc vàng đã úa mù
Tôi còn biết tìm đâu rực rỡ
Không còn tìm thấy thậm chí cái bình an tôi vẫn hay nhờ cậy
Những khi tối lửa tắt đèn
Có một lần tôi trông thấy bầy đom đóm
Chút ánh sáng yếu ớt đủ soi được ngón út của bàn tay
Buổi tối dài đến mức tôi chỉ còn có thể nghĩ ra đủ trò để chơi đùa với ngón tay mình
Ngày cũng tắc phải không?
Và đom đóm đã chết ngạt
Không chờ




Màu kết thúc

Không kịp nữa rồi
Chấp chới tà áo
Vấp
Khoảng trống
Chấp chới tôi
Người bay
Mặt đất chông chênh
Mùa xanh nhảy múa
Xác hoa trên hè phố
Rực vàng
Rực vàng như lần sau chót
Giã từ
Giã từ trùng trùng mây trắng
Trời bình yên trôi lẳng lặng quây quần
Đừng nhìn theo những đám mây đưa tôi đi
Những đám mây màu kết thúc
Chẳng có tôi trong những tiếng cười trên phố
Cũng chẳng có tôi trong những cái nhìn sầu muộn kia
Trong giọt nước mắt ngắn dài kia
Đừng tin những lời hẹn gặp
Đừng tin
Đừng tin




Đồng thoại

Như những con bướm vàng chẳng bao giờ đợi nổi nắng tháng ba
Tôi chỉ thấy quanh mình hoa mùa xuân và cỏ mật
Thôi ước làm chi một đời bất tận
Chỉ mong một ngày biết nắng tháng tư

Chẳng bao giờ tôi dám ước mơ
Được một lần sống trong đời nhau sống hết
Chỉ xin làm con phù du đơn độc
Một lần bay chạm mặt bình minh

Tôi đã hát những đêm đông xám buốt, những trưa vàng
Hát trên đầu ngọn sóng, hát dưới đồi sỏi xanh
Hát bằng nỗi sợ hãi của chú ve
Dưới sân khấu chỉ có mùa hè mặc áo đen làm thính  giả

Chỉ giản đơn thôi mà bị phạt
thành những đám mây không mang nổi chính mình lang thang cuối bể đầu sông
Để khi nhẹ nhàng chạm đất
Là cơn mưa trọn đời không nhớ nổi tiền thân


TRẦN LÊ SƠN Ý

Sunday, July 8, 2007

Cơn ngạt thở tình cờ của Ny

Trần Lê Sơn Ý | ảnh Tú Trinh 


Về tập thơ Cơn ngạt thở tình cờ, thơ Trần Lê Sơn Ý 
NXB Phụ Nữ, 2007

Tập thơ không có lấy một hình minh họa, sách in khổ vuông nho nhỏ, vừa một bàn tay khép, hình thức giản dị như những câu thơ chân thành của Sơn Ý trong lòng nó. Tập thơ đầu tay, như cách mà Sơn Ý bộc bạch, là chuyến xe bất ngờ đi qua quãng đường dài hơn 10 năm. Mỗi gương mặt trên chuyến xe đó, cuộc đời, nỗi muộn phiền, sự hân hoan của họ dắt tay Sơn Ý đi tiếp, không toan tính, suy tư và tưởng tượng, thành thơ.

Là một “người lạ”: Không đợi ngày tất cả điện thoại có trong phonebook đều khóa/ tôi đã thành người lạ/ ngồi nghe nắng chảy râm ran; là những cô gái ở “nơi đó”: Những cô gái mang linh hồn của kẻ hành hương/ điểm trang lòng mình bằng nỗi buồn…; là “hoàng tử bé” của S. Exupéry: Hãy cứ là hoàng tử bé trong veo/ …hãy cứ băn khoăn cả những điều đơn giản nhất như người ta không nên nhốt lại một con cừu…; là người đóng vai “rối ngày chủ nhật”: Tôi, người lớn đi một mình xiêu vẹo/ đến một ngày các em nắm lấy tay tôi/ chạm vào nước mắt chú hề. Sau rộn ràng, sau vang vọng, sau trầm lắng kia, Sơn Ý thấy mình và tin là độc giả cũng thấy mình trước những nhân vật thơ như thế: tôi thấy tôi ôm tôi vào lòng; tôi mù quáng xao đôi bàn chân bỏng rộp; tôi nghe thấy những tiếng chân mơ hồ đi lại trong tim; tôi thấy mình nhỏ như từ lòng mẹ bước ra; là em chỉnh tề hài xanh với nắng; em nhận ra niềm vui kia mang gương mặt nỗi buồn.

Sơn Ý làm thơ không nhiều, thơ đến từ những câu bất chợt, ánh mắt lướt qua, thanh âm rơi lại, cái chạm khẽ khàng trên chuyến xe… để rồi những “cơn ngạt thở tình cờ” gõ cửa, nhảy múa; Sơn Ý ghi lại, thành thơ, cho mình, cho bình yên mình tìm kiếm, cho yêu thương quanh mình. Gia đình, bạn bè gọi Sơn Ý là Sony, từ từ còn mỗi chữ Ny, tập có vài bài cho Ny nguồn cơn là vậy. Những câu thơ có Ny cảm xúc tinh tế và dịu dàng quá: Này Ny/ Tôi lại nghe nắng ngoài hiên nhỏ giọt/ Lòng tôi đã mơ hồ lâu lắm – không chắc gì những nhớ quên/ Nhưng…có ai như tiếng em cười trong lá ấy/ Tôi hối hả – Tôi hối hả – gặp tim mình thắt lại/ Khi thấy bộn bề rặt một màu xanh.

Thêm vài dòng khác cho Ny: Gọi đi Ny và những âu lo sầu muộn của em sẽ cuốn đi/ đi đi Ny đừng cười như thế/ đôi mắt em làm tôi nhớ tiếng chuông chùa/ gọi mưa về đi Ny, cây ngọc lan và những nụ mướt xanh sẽ trở lại/ Và tiếng hát em sẽ trở lại… Khép tập bằng những câu tinh khôi như thế, mơ sao các cô gái trên cuộc đời này có những giây phút xanh trong thơ, như Ny.

Tú Trinh
07/2007