Showing posts with label Saigon. Show all posts
Showing posts with label Saigon. Show all posts

Sunday, March 30, 2014

Saigon in the hush

Ngày áp chót của tháng 3, đã kịp hiện diện ở Sydney, sau một cuộc hành trình thật dài. Trở về hay ra đi, chỉ là 'bay về một sợi tóc'.

Sài Gòn không còn thuộc về mình nữa, may còn những con người còn sống, giữ cho mình một Sài Gòn của ngày cũ. Những ngày vừa chớm lớn lên, vừa biết. Biết gì... là một ẩn số.

Cà phê vẫn thơm và đắng nếu không nghĩ quá nhiều về nguồn gốc và thực chất của nó. Chỗ ngồi có những 'khuôn mặt người khác'. Ví dụ một con chó, một cái rương, một ý niệm thành thị.

Vội vã. Nhưng cũng lưu lại Sài Gòn đủ lâu.

Ít nhất, kịp ăn trái cây mẹ gọt, kịp ngồi sau lưng xe ba chở. Ước mong đơn giản những lần tiếp theo cũng được vậy.

Kịp ngồi cùng mấy mối quan hệ ruột thừa, nói lào khào vài chuyện tầm phào, coi như bón đủ phân cho cây trong một thời gian nữa.

Ít nhất, kịp đi loanh quanh, nhìn lần cuối căn nhà hơn 30 tuổi đổ nát, sắp chỉ còn trong trí nhớ.

Kịp giải cứu một 'buổi chiều trên đầu ngọn trúc' và thương nhớ một góc vườn...

Hình chụp năm 2007

Thursday, February 28, 2013

Wrightia religiosa - Mai chiếu thủy

Ngày cuối cùng của tháng 2...
Hơn một tháng lang thang, thăm xứ lạ, ghé xứ quen, về ôm ba, nằm cạnh mẹ, nhìn mặt bạn, ký đầu và thọt lét mấy đứa em. 
Và cũng đã trở lại chỗ trọ. Chỉ có mấy tấm hình hoa làm hành trang và cất dùm mấy suy nghĩ vẩn vơ trên đường. 


Wrightia religiosa in bonsai form
Tú Trinh - Saigon 02.2013


Wrightia religiosa - Mai chiếu thủy



Wrightia religiosa - Mai chiếu thủy



Wrightia religiosa - Mai chiếu thủy



Wrightia religiosa - Mai chiếu thủy



Wrightia religiosa - Mai chiếu thủy

Tuesday, January 10, 2012

quanh tổ chim cúc cu

tôi là con chuồn chuồn dở hơi biết bơi mắc kẹt trong những nỗi bình thường


mưa đã ngừng chưa hay mưa vẫn cứ rơi
trên sự nói nhảm của tôi và một ít đồng loại
đêm mùa hè trùm mền trùm khăn kín mít ăn kem
kem trèo ra khỏi tủ lạnh
kem đổ mồ hôi
Sydney em ơi, mưa đã ngừng chưa hay mưa vẫn cứ rơi hay mưa đang nghỉ mệt

tôi chết đuối những ngày chim kêu ầm ĩ buổi sáng
lúc hấp hối còn kịp thấy nắng thành thị tô vẽ trên mái nhà
thứ graffiti biết đổ mồ hôi
em đâu rồi?
mantra nào dành cho những bình minh
cho một dấu chấm hỏi một dấu chấm than và một dấu chấm hết

lông nách chừng nào đủ dài chắp cánh loạn xạ tôi bay lên
khỏi cái đám kẹt xe chiều Saigon
những lá me lá phượng vàng úa li ti li ti li ti li ti đợi tôi với
có gì trên trời xanh ngoài một con sâu mây nghiện thuốc lá
húng hắng ho hoài

bên này là Sydney và bên kia là Saigon
ở giữa là mùi hương mảnh dẻ cây địa lan
đến từ khu vườn của người đàn ông có tên như điềm lành

bên này là Sydney và bên kia là Saigon
ở giữa là mùa hè đại dương có mấy con cá mập
đói quá ăn cả thư từ của những người yêu nhau

ăn hết một tủ lạnh đầy kem
tôi là con chuồn chuồn dở hơi biết bơi mắc kẹt trong những nỗi bình thường
ai nói cho em nghe
đời sống là một con sông biết nói nhảm
cho tôi trôi đi

West Ryde, 01.2012
Tú Trinh

Friday, January 11, 2008

Quấn mình vào yêu thương

Sài Gòn mùa này đẹp lạ, phố như mặc chiếc áo của cao nguyên xa nên mới non tháng chạp đã nghe se se gió mỗi sớm mai thức giấc. Ngày cuối tuần không có chuông báo thức, được dịp co mình biếng lười trong ngôi nhà nhỏ đến khi chiếc điện thoại rung rinh một điệu nhạc quen và dòng chữ: “thức dậy đi cún con, ra khỏi cái-mền-cổ-lỗ và xuống phố nào” xuất hiện. Hồi âm bằng một nụ cười tin nhắn, rồi thế nào cũng sẽ lăn thêm vài vòng nữa trong chiếc mền ấm, lan man nghĩ đủ thứ chuyện thêm một hồi mới chịu thò chân xuống đất. Chẳng biết từ nào lúc nào anh bắt đầu đặt tên cho những đồ vật quanh em. Cái-mền-cổ-lỗ, nghe cứ trúc trắc thế nào ấy, nhưng vui vui.

Em năm tuổi, còn nhỏ xíu đã làm bạn với cái mền to đùng này, cha mua cho hai chị em, mỗi đứa một cái. Những năm đó, người lớn đắp cái mền chỉ của Nga đã là sang vô cùng, nói gì một đứa trẻ lên năm. Mãi sau mới biết, hai cái mền là nửa tháng lương công nhân viên ngày ấy, nhưng cha tin con gái sẽ lớn nhanh, cha thương và lo lắng từng chút một, sợ con lạnh, giật mình giữa đêm. Em lớn một chút thì cái mền phát huy tác dụng nhiều hơn, không chỉ là ủ ấm khi ngủ, nó biến thành xà rông, áo choàng đẹp nhất của công chúa lúc chơi đánh trận giả. Ấu thơ của em còn là những ngày, đêm quấn mền đọc sách dù thời tiết ngoài kia thế nào. Ngồi trùm mền ở một hốc nhà, đem cả đèn vào, tưởng tượng mình đang ở thế giới riêng (nơi đó trẻ con có thể đọc sách thoải mái mà không bị người lớn bắt đi ngủ hoặc hù dọa về tật cận thị), say sưa quên mất thời gian cho đến khi cha phát hiện và bắt đi ngủ. Cái mền còn là đồng minh của trò giận dỗi trẻ con, cứ nằm trùm mền kín mít là mẹ biết đang dỗi hờn ai đó trong nhà, mẹ kéo cái mền xuống cổ cho dễ thở, em lại kéo lên kín đầu, mẹ lại kéo xuống… cứ như vậy cả đêm, trò chơi cút hà. Theo tháng năm, em lớn lên và dài ra, cái mền ngắn lại, tưa chỉ và bắt đầu vá chằng chịt.

Nhớ có lần anh cười ngất khi thấy em quấn cái mền rách hai đường đúng vị trí, vừa đủ để thò cái đầu và hai mũi chân ra ngoài. Cái-mền-cổ-lỗ có tên từ đó, “cổ” vì hai mươi năm rồi, “lỗ” thì… anh bảo phải thêm “s” vì đó là số nhiều! Nhớ những ngày anh phụ mẹ, năn nỉ, dụ dỗ chuyển sang hăm dọa mọi cách để em thay mền mới, em vẫn cương quyết ôm khư khư cái-mền-cổ-lỗ, đến mức mẹ đành tìm mọi cách vá cái mền lại cho cô con gái cứng đầu. Dễ hiểu mà, em muốn giữ cái cảm giác đắp lên người không chỉ là cái mền, mà là chăm sóc của mẹ, lo lắng của cha, ấu thơ của chính mình… Phố nắng nhạt dịu dàng gọi mời, hứa hẹn một ngày vui. Ừ, vui, vì em biết khi đêm về trong mùa gió, điện thoại sẽ rung rinh một điệu nhạc quen: “cún con kéo mền lên cao, ngủ ngoan, nghe giấc mơ ấm”, và em hạnh phúc, vì em còn một cái-mền-cổ-lỗ để quấn mình vào yêu thương.

Hương Yên

Monday, November 26, 2007

Ô hay Sài Gòn là con gái

Sài Gòn bây giờ chẳng ai còn băn khoăn, “hắn” rõ ràng là một thiếu nữ! Mỗi độ gió chuyển hướng hay mưa nắng khác đi, Sài Gòn yêu kiều cài hoa lên hơi thở trẻ trung của mình.
Ngày tôi trẻ con, Sài Gòn nam tính lắm! Dõi mắt tìm hoa xuyên thành phố, bùng binh chỏng chơ trụ xi-măng lạnh, những dãi đường phân cách loe hoe cây cổ thụ, xanh ở tít trên cao, làm sao có hồng vàng đỏ tím cho tầm mắt mà ước mơ?

Lớn hơn nghĩa là chân sẽ bước nhanh hơn qua những nẻo đường, mắt có thể bỏ quên điều gì đó, vậy mà không thể vì… Sài Gòn từ hôm nào đã khoác áo hoa níu bước chân người vội vã. Vòng xoay rập rờn bướm, dãi đường phân cách khum khum những viên đá xoay thành vòng, ôm trọn hoa vào lòng, giữ hoa với phố. Hoa thanh tú trắng, hoa mỏng tang vàng, hoa dung dị tím, hoa chúm chím hồng, hoa e ấp đỏ…

Tháng ba à, ngày của phụ nữ (biết đâu cũng là ngày của Sài Gòn?), nhà hát thành phố kết hoa nguy nga như một cung điện thời trẻ con tôi vẫn hình dung khi nghe kể chuyện cổ tích, trong đó ắt hẳn có rất nhiều công chúa và hoàng tử… Điện thoại reng reng, a lô, đi chụp hình hả, ủa có dịp gì đặc biệt, à không, vì nhà hát thành phố mặc áo hoa… Thế là “click”, “click” va “click” không còn đếm được nữa. Ban đầu còn ngại ngùng, nhưng… hơ, sao nhiều bạn giống mình…

Tết à, cho một mùa mới, hoa tung tăng về phố, hồn nhiên như cô gái thanh xuân, lúc đẹp hoang vu, lúc ngời hiện đại. Đào e thẹn, mai e ấp, bí ngô khoai sắn chuyện trò trên xe cút kít chờ xuân, vạn thọ nằm lắc lư trên chõng tre, sen mím mím cười trong ao, hướng dương đung đưa theo nhịp vó xe thổ mộ, cúc bập bềnh trong đôi quang gánh, mạ xanh dập dềnh theo những chiếc xuồng mộc… Những ngày giáp Tết, tôi thả bộ ven đường Nguyễn Huệ, ở trong kia hoa đang loay hoay tìm chỗ đứng ngồi, bỗng nghe được lần đầu tiên: mồ hôi hoa… Chiều 30 Tết rực rỡ, hoa có vị mồ hôi nên sẽ thơm hoài da diết cả những mùa sau!

Sau những nhịp tim hân hoan bắt gặp Sài Gòn thiếu nữ, những bức ảnh “hắn” lung linh hoa… tôi thấy những bóng áo xanh, những khuôn mặt lấm lem đất cát, những bàn tay chăm chút cho Sài Gòn của tôi yêu kiều hoa mỗi độ nắng gió khác đi…

Nghe mồ hôi hoa trầm ấm rất gần, rất xa…

Sài Gòn, hoa, và con gái…

TÚ TRINH

Thursday, November 16, 2006

Gọi tháng thầm thì

-

Tháng cuối cùng của năm rồi, gọi tháng thầm thì, tháng của sinh nhật một cô bé mà em yêu thương hơn 20 năm nay, thương nhất là những đêm em mệt lả người chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay biết trong khi cô bé vẫn cứ nói, cứ kể hồn nhiên như tin là trong em có năng lực sẻ chia ngay cả khi em không còn tỉnh thức về một vài ngày đã qua bằng tất cả những buồn vui, hào hứng, chán nản của tuổi 20 thơ dại, tháng của một tuổi 20 thơ dại khác đang cô độc ở chút xíu xa em, em và cô bé đó nối nhau bằng sợi dây gì lạ lắm được làm bằng tình yêu giữa con mực hồng và con cá măng nơi hai vùng biển xa tít, chẳng bản đồ nào can đảm vẽ dòng hải lưu nối lại vậy mà em chạm được vào bé ấy mỗi 4g30 sớm mai, tháng của những chuyện chưa kịp là ký ức cứ trỗi dậy và thật mãnh liệt trong em, em cứ lang thang bằng chiếc xe máy cổ điển của mình, đi và nhìn và thở như thân quen để rồi lạc giữa những định vị, phương hướng rất cụ thể rõ ràng, chán phố và bụi và những lần đi lạc như em vốn hay thế em về ngồi lại với chiếc laptop mới vừa quen hơi, ừm, cảm ơn chiếc máy nhỏ nói dùm em mọi điều thầm thì, em có vẻ như đang im lặng, em thôi cái trò gào lên rồi, em đang muốn hòa hoãn với mùa, với chình mình mà, dạo này thấy em hay mặc áo trắng không, đúng ra là em sẽ mặc áo vàng hoa cúc suốt tháng 10 đến cuối năm như em vẫn hay làm đó chứ, thì thôi xin một lần khác đi những nhớ thương và thói quen ngày cũ, tạm thời em muốn hông thương hông nhớ chi cả, em mệt lắm, trí nhớ em suy tàn rồi, sao em lại cứ nhớ, vô thức nhớ mà, đừng chấp chi vô thức 23 năm trong em, vô thức, hihi, vô thức ngoan nhé, thêm một lần gọi tháng thầm thì nữa thôi, vô thức sẽ lên 24 tuổi rồi, ồn ào hơn hay mãnh liệt hơn hả em, em cũng không rõ nữa, cũng có thể dấn thân về phía trước cũng có thể lùi dần và khuất một nẻo riêng em giữa lơ lửng ngàn sau ngàn xưa.

Tháng đang là tháng của tất bật âu lo, hở anh, mình cùng gọi tháng thầm thì, đừng giận hờn em nếu em sao cứ mãi hoang vu cho anh thấy và anh cũng đừng phiền lòng vì những động tác em rất nhỏ cố níu tay anh, dẫu em biết anh bận trăm công ngàn việc, dẫu em biết anh cần nghỉ ngơi và anh cũng cần khép mi và ngủ, dẫu khoảng cách chúng mình luôn được tính bằng những con số rất to và những đơn vị rất to, em có thèm khát vẫn sẽ chẳng thể đo được, hihi, em muốn đo đoạn đường ấy, khoản cách địa lý ấy bằng cái chiều dài ngăn ngắn cơ thể mình anh à, bao nhiêu lần em trải người anh nhỉ, anh làm toán chia đi, và cho em kết quả nhé, em ghét phải đụng đến toán với những con số khổng lồ như thế lắm, nhé nhé anh, em sẽ làm cho giúp anh những bài toán nho nhỏ khác, ví dụ như vòng tay cho một số đo nào đó trên áo quần anh vậy, mình nói lại chuyện níu tay xíu nhé anh, níu tay bằng những giao thức số mà, hihi, để thấy yêu thương còn gần, tháng gió quá với nắng lạ và mưa không quen, em sợ rồi bỗng một hôm mình thấy nhau như chẳng hề quen biết, bài học mang tên bắt đầu giờ em chẳng còn đủ sức học lại, thì em sẽ đi cho hết một cuộc hành trình không bận tâm cửa sông hay rừng thưa hay sa mạc, như chú cá cơm lạc sóng, như dòng chảy không ngần ngại băng mình, như loài xương rồng dấu bí mật yên ả cát, có lẽ em thích sa mạc, viễn tượng về nó làm em thanh thản nhất, và sẽ những lúc mỏi mệt em lại thầm thì với tháng, như em đang loay hoay thầm thì giữa chiều hôm nay nhiều gió, sa mạc rồi mai, sẽ lại sẽ, dành cho em những ốc đảo biếc xanh và trong veo.

Tháng đang làm trọng tài cho một trò chơi cuộc đời, nên đừng ồn ào, chỉ mình em gọi tháng thầm thì, ước gì em có thể loay hoay như tot_to_chan năm ấy, trò chơi giản đơn cứ đóng mở hộc bàn để lấy ra từng thứ một của tiết học ngày thơ bé, quyển sách chân phương chữ to, que tính, bút chì, thước kẻ, tập kẻ ô thẳng hàng và ngàn thứ xinh xắn khác, nhớ quá trong nỗi thầm thì, em không đi học như thế bao lâu rồi nhỉ, mà em vẫn cố mà tìm đến việc học đấy thôi, không còn cái hộc bàn nắp đóng mở với cái bản lề vui tính, em giờ tự tìm nơi trú ẩn cho tất cả những chi tiết thuộc và không thuộc về mình, bên này khung cửa sổ em học mãi để không nhớ và không quên những con chữ, chữ xếp hàng như chiều nay chắc chắn sẽ không giống mọi chiều khác, điều đó như chút dịu dàng sót lại xoa dịu những cơn đau căng người trầm tích từ phía bên kia khung cửa sổ em, chính em chứ không phải ai khác luôn phải rướn người, mà sức rướn của em hình như cũng hanh hao theo trí nhớ suy tàn thì phải, em nhớ cái hồi mình rướn đến đau căng người sau đó chỉ để chạm tay vào thành hồ bơi trước người cùng chơi trò ấy chỉ một tích tắc, rướn người để chạm tay chính em của khoảnh khắc ấy, giờ em cố rướn mà chẳng biết mình sẽ chạm tay vào đâu, vỗ về mình có một hành trình, tháng ạ, chạm tay vào tháng thì em sẽ làm lấm lem và ưu phiền lây mấy nhành hoa cúc đất răng sún, mấy nhành cẩm chướng trắng ngần, mấy vạt nắng hươm lòng người góc phố, thì thôi, cho em nhé, chờ em nhé, những khoảnh khắc buông mình rơi, như hạt mưa rơi trên mi em trưa nay giữa phố vậy.

Tháng vẫn đang trong những tờ lịch và trên góc phải tờ giấy em làm bài báo cáo chiều nay, gọi tháng thầm thì, tháng hãy cứ an nhiên làm trọng tài cho trò chơi cuộc đời không chỉ riêng em góp mặt, gọi tháng thầm thì để tháng hay em và anh và các cô bé của em nhẹ nhàng hơn, thầm thì như khúc kinh cầu ban trưa giữa ngàn hoa thanh âm lạ, thầm thì học như mẹ khi bàn tay cất tiếng mõ vô thức dịu dàng phía bình minh…

Hương Yên
2006 chaos

Friday, August 18, 2006

Lời tựa của mùa thu (0)


Thay mặt thượng đế, tôi là thượng đế của chính mình, cho mình cái quyền được lựa chọn, quyền được có quyền.

Cho mình được quyền viết, kể từ phút giây khá muộn của hôm nay, sau một buổi chiều cứ cắm đầu chạy mãi theo một tia nắng cuối ngày, giữa sự đông đúc, ồn ào vật chất giờ cao điểm của Saigon-không-thuộc-về-mình. Sao không phải là một cơn gió nhỉ? Chắc sẽ để dành gió lúc khác. Tia nắng cuối ngày ấy, có thật không, hay chỉ hư ảo như làn khói mỡ trâu Yak trong cung Potala phía uyên nghiêm huyền bí Tây Tạng. Tia nắng cuối ngày ấy có mùi không? Mùi khói xe động cơ hai bánh hăng hắc trên khắp nẻo đường, có lẽ là mùi khoai tây nghiền của tiệm KFC góc phố Duy Tân cũ, hay mùi hoa sứ trắng ngát hương vòng con dốc ngôi trường không bình thường trong kí ức? Tia nắng cuối ngày ấy có vị không? Nồng nồng như một hôm bỗng nổi cơn dữ tợn ăn thịt hoa cúc xanh, hay khăm khẳm như mùi biển Cà Ná đêm mùa hạ vội vàng lướt qua, hoặc vị ấy sẽ phức tạp như món Pooh ướp mồ hôi chan soup chocolate? Chẳng biết nữa, hình như tia nắng cuối ngày của hôm nay bị đột biến, nó to bất thường, như một tấm chăn đổ trùm lên cơ thể mình theo phương thẳng đứng. Ờ há, chưa thử trùm cái chăn tia nắng cuối ngày ấy theo phương nằm ngang, có lẽ mình vẫn chưa hào hứng lắm với cái việc nằm sấp giữa cái nơi không thuộc về mình đó. Đừng hỏi tại sao lại là nằm sấp nhé, đơn giản là vì 23 năm qua chưa thích nằm ngửa, thế thôi.

Sẽ bắt đầu một dãy những kết quả của sự lảm nhảm không tuyến tính, không phi tuyến tính nhưng tự hứa là đầy nghiêm túc với cảm xúc của mình, đến đây lại phải xét lại xem có bao giờ mình nghiêm túc với cảm xúc của mình chưa? Có lẽ có, có lẽ không, chẳng biết nữa, tại sao cứ phải biết nhiều việc quá vậy, nhưng ít nhất câu trả lời là… đã từng, có nên mừng vì điều đó không nhỉ? Bỗng nhớ một câu của anh T.: “Cuộc đời, có gì mà quan trọng hoá vậy em!”, ừ, lại mô tả mình bằng câu của người khác, bác S.: “thân nhẹ nhàng như mây”…
Chẳng thèm loay hoay với sự nghiêm túc, đến lúc phải đi mua tủ thôi, tủ có nhiều hộc, nhiều ngăn kéo để nhốt chúng lại, những dòng ý nghĩ hay cảm xúc chi đó bỗng đến và đi trong não mình, về những chuyện đã xảy ra trên trái đất này, trong cuộc đời mình hay ít nhất là đã từng xảy ra trong trí tưởng tượng của mình. Mà, có lẽ trí tưởng tượng của mình mạnh quá, nó uy hiếp cả sự-diễn-ra-vật-chất làm mình nhầm lẫn, kệ nó, vật chất hay phi vật chất, cũng nhốt vào những ngăn tủ, không cần phải khoá bằng mấy ống khoá kỹ thuật cao nặng trịch hay bấm bấm dãy số, khép nhẹ lại cho gọn gàng một chút thôi, cho ai đó nếu tình cờ ghé ngang hay cố ý tìm kiếm có thể bắt gặp chúng với sự sống riêng chúng kể từ ngày định cư nơi hộc tủ ấy. Có lẽ cũng cần mua thêm một cái giường, một cái kệ sách, ừm, mình đang sống ở nước nhiệt đới, thôi thì đi mua cả một cái tủ lạnh, sẵn tiện mua thêm một cái lò sưởi nữa, chắc chẳng cần tiết kiệm quá làm gì, gom góp lại chắc vẫn còn dư một ít mà, những cảm xúc từ xứ sở nhễ nhại mồ hôi hay là những câu chuyện của mùa đông lạnh cóng cũng cần có nơi trú ngụ.

Cái giường sẽ dành cho những cô nàng kí ức đỏng đảnh, cứ một hai chọn tướng ngồi xoè váy, hay là dành cho một vài câu chuyện đến hồi kiệt sức cần nằm sấp vì muốn từ chối cái trần nhà, bầu trời hay ánh đèn một thời gian, các cô gái của G.G. Marquez chắc cũng cần nằm nghỉ ngơi một chút nơi này. Cái kệ sách bằng gỗ nâu cũ kĩ nhé, cho những triết lí mắc bệnh nghiêm trọng có liên quan đến F. Nietzsche, S. Freud, hay những chi tiết ngông cuồng hiện sinh của P.C. Thiện, chót vót tượng trưng của A. Rimbaud, rồi hoa hồng của U. Eco hay di chúc của M. Kundera cũng sẽ ở đây cho xứng cái tầm vừa là thuốc độc vừa là thuốc chữa bệnh của chúng. Nếu bé Tốt-tô-chan hay Pi-pi Lăng-stơ-rum hay Đô-rê-mon thích cũng có thể thu mình sắp xếp vào đây, nhưng mình nghĩ chúng thích chạy nhảy loanh quanh từ nơi này qua nơi khác hơn là ở yên một chỗ, ừ, cứ thoải mái mà tung tăng đi các bé, khi mệt thì ngồi bệt xuống đất, ngại gì. Còn cái tủ lạnh, chắc nhiều mảnh rời trí nhớ muốn tìm đến nó lắm, Việt Nam nóng quá mà, tươi mát ai mà chẳng thích, sao cũng được, nhưng mình sẽ ưu tiên dành chỗ cho mấy con chim của P. Gallico kẻo tội nghiệp chúng. Cái lò sưởi ư, chắc L.M. Silko cần đến cho cái lễ hội mặt trời xuyên suốt, ừm, dành cho cả ngôi làng có chàng thi sĩ và con Platero của J.R. Jimenez nữa, chẳng hiểu sao mình muốn cái làng đó ấm áp quanh năm. Nói đến đây thì chẳng biết phải cất mấy đại lộ (boulevard), vỉa hè Paris, lề đường Tự Do, ngôi trường Tô-mô-e, cul-de-sac 47 ở đâu nữa. Từ từ, mình tin là trước sau gì mình cũng sắp xếp được một chỗ cho chúng thôi, còn như mình bất lực, chúng sẽ biết tự thân vận động mà. Lo gì! Mọi sự quy hoạch, sắp xếp, phân chia trên cũng chỉ là ví dụ, nếu mà kể được hết ra đây hay đúng y chang như dự định thì… viết làm cái quái gì nữa, và cuộc đời giống như một game-online phiên bản cuối với các khả năng được dự đoán và lập trình hoàn hảo.

Tóm lại thì cũng nên xin lỗi những cái tên riêng bị và chưa bị nhắc đến từ nãy đến giờ, đã bảo là không cố ý mà, tên hiện ra trong não thì tay lọc cọc gõ phím lại thôi. Nhắc đến tay, lại thèm. Phải chi có ai đó, cho mình mượn một cánh tay, một chút lực nữa, làm ơn đẩy mình xuống một cái đi, hành động phải dứt khoát nhé, cám ơn mà. Mình đang cheo leo lắm nè, ngoài kia là một hốc đêm đen ngòm có mưa, một trạng thái môi trường lý tưởng cho sự rơi, nếu được rơi, mình sẽ ước gì trước khi rơi mình hoá thành cái gì đó tròn tròn, nhỏ nhỏ, trái banh chẳng hạn, banh ping-pong hay banh tennis ấy, khi tiếp đất lại tưng lên, lại rơi, lại tưng lên. Đúng là lòng tham của con người, muốn rơi lại muốn rơi. Mình không quan tâm lắm đến cảm giác tưng lên đâu, mặc nó, mình chỉ thích rơi. Lúc chưa kịp rơi, trái banh, ping-pong, khi đó thì ai đó có ý định ôm mình sẽ không còn nỗi e dè bị sốc xương nữa rồi, như vậy thì có ôm không và có quyết định rơi tiếp không nhỉ? Chắc là vẫn có, mình thích rơi mà. Mà cũng không chắc chắn lắm.

Tóm lại lần nữa, quay trở lại với chuyện mua sắm và sắp xếp, tủ hộc, giường, tủ lạnh, lò sưởi sẽ được yên vị trong một gian phòng lơ lửng đâu đó, có thể không có cửa ra vào nhưng chắc chắn một điều, đó là gian phòng có cửa sổ. Mấy thứ được cất trong gian phòng này chắc cũng giống mình, thích đi lại, chạy nhảy, bò trườn, ra vào, tung tăng hay trầm tư gì đó bằng lối cửa sổ. Lúc này thì thích nhất và nhìn quanh một cái thì thấy nhiều nhất là những thứ không bắt đầu, không kết thúc. Những chuyện ấm ớ thế này cũng hợp với cửa sổ.

Trí nhớ lúc này ư?

Những mảnh rời không rõ hình dạng, nhưng một điều chắc chắn là nó có hình dạng, đã gọi là mảnh mà, có khi nào nó giống như một chiếc răng không nhỉ, mà ngay cả khi đó là một chiếc răng thì đó là răng sữa, răng sún, răng thỏ, răng hạt bắp, răng khểnh, biết được chính xác là loại nào thì cũng còn xa lắm mới xác định được hình dạng mà. Những âm thanh ư, rất rõ nhưng chịu, chẳng biết là tiếng gì, tiếng thét xé lòng từ chối một sự sống nhu nhú của đứa con gái trên bàn mổ hay lời thầm thì của một đôi tình nhân nào đó dưới bóng cây ngọc lan, cũng hệt như nhau, cũng từ rất xa vẳng lại nhưng rõ ràng rành mạch thế nào ấy. Tự dưng, như nghe được, như cảm được thê thiết tiếng kêu phá vỡ sự im lặng một đêm mưa tháng 4 của nhân vật Naoko, nghe bằng lỗ tai của H. Murakami thì đó là “âm thanh cực cảm buồn thảm nhất” mà ông đã từng nghe. Không biết Chí Phèo và Thị Nở, cái đêm trăng ấy có cái thanh âm nào đáng nhớ không, dù gì thì cũng là lần đầu tiên mà. Thôi đi, cố làm gì chuyện đó, xác định rõ ràng mọi thứ chưa hẳn là một điều tốt, ít nhất là vào lúc này.

Vụt hiện lúc nào trong đêm mưa sẽ cố gắng ghi lại lúc ấy, theo một cách mà lúc ấy tự nhiên có, sẽ chăm chỉ ghi trong mùa mưa này, vì sợ mai thôi, trí nhớ suy tàn.

Sao mà mình vẫn thèm rơi.

Tú Trinh
10.08.2006

Saturday, March 18, 2006

lên diều

18.03.2006

hò hẹn mãi rồi em cũng về đây
cùng ta thả trời những xanh đỏ
cùng ta lặng nghe
thảng thốt khoảnh khắc ngày vì cánh diều chim ó
vô thức quên giấc mơ thường mặc chiếc váy xòe

chiều đợi gió và diều đợi gió
những thước dây hồ hởi cuộc hiện sinh
bướm, hoa, cá, chim tung tẩy giữa bờ trời xanh ngăn ngắt
bàn tay nương theo những loay hoay tim mình

có ai thả diều lúc bình minh
sao vết hoàng hôn dịu dàng quá

ngẩng đầu
dây điện căng chiều
ngẩng đầu
diều căng những giấc mơ khàn tuổi

phải không em,
sau những cánh diều người ta sẽ bối rối
chiều êm ả hẹn chiều với những cánh diều chưa kịp bay cao hơn

Tú Trinh

Wednesday, March 1, 2006

Giấc mơ lạc chiều, chiều đã muộn





sao dòng sông cứ lầm lì miết về xuôi?
trong tia sóng nhỏ thoát thai ra biển là chiều
chiều dài hơn mọi chiều cộng lại
trong con ốc là một người đàn ông hát tình ca thật buồn

mối tình gầy,
dài,
và cong
vầng trán phớt xanh màu rêu cũ
chẳng đủ sức đi hết vầng trán ấy
bất lực vứt con dao găm ra khỏi giấc mơ mình
say thật thà nên triết lý mang âm điệu tình ca
chiều vẫn dài hơn mọi chiều cộng lại

nắng cạn tận đuôi mắt người con gái
nắng gọi
nắng khêu tim ngọn đèn ký ức
lên khói
lớp vỏ người thực đen hơn chiếc bóng
trước uy lực của sự tương phản
người ta tự giam mình trong lòng bàn tay
bàn tay khi úp khum khum như nấm mộ

viếng mộ
viếng bàn tay khi úp
viếng con thuyền bị lật úp, lật úp từ chối biển
cỏ xanh phủ lên sự nằm thỏa mãn, sự nằm tuyệt vọng
thèm tan vào chiều
chiều cứ dài hơn mọi chiều cộng lại
những buổi diễn tập cho một lần đêm vĩnh viễn

thử sáng tạo ra cái chết chính mình trong mòn mỏi
có công ty nào nhận dịch vụ này không nhỉ
giả thiết được đặt ra ngồn ngộn
thơm lắm
rực rỡ lắm
hương hoa hồng trắng là đoạn cuối thước phim về cái chết
trung cảnh hay toàn cảnh nhỉ
để thấy được người giữa rất chiều

dế
có nhiều con dế
nhiều con dế ngỡ một đời độc thân than vãn
giờ man dại thu càng lảo đảo lao vào nhau
cỏ buồn hát tình ca cô độc

trăng xa nghễu nghện cứng đờ
lây cứng đờ cho một kẻ sẽ nằm sấp xuyên đêm
chẳng thể khước từ mùa

đom đóm yêu nhau chằng chịt bãi tha ma
cỏ đau bầm dập
não mệt nhoài liên tục hỏi: đêm chưa?

nhân vật chính của bài thơ đã oằn oại như một sự thoát thai
chưa kịp thoát thai
đá trở về đá
giấc mơ đầm đìa một ban mai
chiều mãi dài hơn mọi chiều cộng lại
với kẻ mộng du chiều đi tìm con ốc
trong con ốc là một người hát tình ca thật buồn…


Tú Trinh
có lẽ là 2006.
trong hình là đôi mắt thật đẹp của SC, chụp bên bờ sông Thị Nghè, quán cafe của một thời sinh viên, 1 buổi chiều muộn, tím rất lạ của Sài Gòn.

Tuesday, May 31, 2005

Tứ tuyệt

nhặt rải rác trong các quyển vở thời sv

EM
Em lơ lớ tiếng Việt
Câu ru nghe lần đầu
Dạy em lời thưa, dạ
Ngọng nghịu từ mắt nâu.

VỀ QUÊ
Về chơi với rơm rạ
Chị rủ cùng tắm sông
Thả giày đi chân đất
Mới hay… lạc ruộng đồng.

PHỐ
Trưa lặng im tiếng gió
Nắng chao chát phố phường
Con giun lầm lũi cỏ
Cố tìm một làn hương.

CAO
Đừng bảo lái đò nữa
Núi quanh đây chập chùng
Trường đôi lần khép cửa
Nhớ phấn trắng thẹn thùng

Tú Trinh

Tuesday, April 5, 2005

Câu chuyện rời của phố

Cho Sài Gòn, những mùa hạ tin yêu

Phố cho em niềm vui, một tựa quen, nơi quán sách cũ ven đường
xuất bản năm 1983, bằng tuổi anh nên giấy đen và bìa loang một mảng rộng
lúc Sài Gòn, ngày…
khi Thành phố Hồ Chí Minh, ngày…
thói quen ghi tháng ngày mình sống
sau tên phố, thật bình yên.

Ngày mưa, hẻm phố hoá dòng sông
thế kỉ 21 vẫn những đứa trẻ co ro xếp thuyền giấy
thả ước mơ mỗi ngày đều có những đôi giày cần chăm sóc
chẳng cần cổ tích diệu kì, giày hoá bát cơm no.

Không chờ đêm, ngày của phố lấp lánh những tầm cao
cắm đầu làm thật tốt, nào, gọi điện thoại, gõ bàn phím
ngước đầu vẩn vơ về những chiều sẽ cùng anh trên tầng cao nhất ấy
anh thích nói cho em nghe về Arthur Rimbaud hay Alphonse Daudet và Những vì sao…

Phố những ngày ủ rũ hàng cây
chẳng thể dịu dàng trong cái nắng hanh nồng đến thế
trốn phố,
đi mãi,
gặp bờ rêu thênh thang bồ câu và hoa cúc trắng
chờ hạt bụi nào của phố gọi em về…

Tú Trinh

Sunday, January 30, 2005

Chiều muộn

2005

dấn thân đi, những giọt nắng cuối ngày
gieo mình vào dòng sông hoàng hôn
gieo mình vào cái bóng thẫm nỗi hoài nghi cuộc sống
ngơ ngác
nắng đi bằng những bước vũ sót lại từ ban mai

đường phố không hình hài
nắng nhẹ tênh hằng số ma sát
những thanh âm không phải lời gió
những chấm đỏ không phải mặt trời
mất dấu ra đi để trở về

nghe côn trùng hát
đêm nằm thanh một mảng tường rêu cũ
nắng ngồi bó gối chờ hoàng hôn sau

Tú Trinh

Tuesday, November 30, 2004

Ngày mới


Tặng Quán thì thầm


Gặp nhau ven bụi cỏ
Sương biếc trên dấu giày
Có những ngày bỗng gió
Nở nụ cười tan mây

Hơi thở đi chân sáo
Mùa thu chơi trốn tìm
Nắng hừng trong cổ áo
Vừa rộn một đường kim

Nhón chân chào hoa trắng
Gặp tia mắt rất xanh
Con-sâu-em say… nắng
Trốn vào sợi tóc anh

Một mảng trời thanh thanh
Thầm thì thảm cỏ tóc
Có hai người riêng nghe

Hương Yên

Link

Friday, November 26, 2004

Café đêm

20-26/10/2004

ngồi với nhau một quán không say
xí xa xì xồ giảng đường sáng nay nối đến ngày xưa xa lắc ở miền quê nghèo túng
có hai người vừa mất ước mơ chung

đêm xám trời
nên nước mắt chảy ngược
nên lời nói ôm siết kí ức, câm
oang oang lấp liếm
cười thành tiếng
góp chút thanh âm cho đêm phố nửa dập dìu nửa quặn thắt

cà phê đen đá không đường mà biển sóng trào hốc mắt
mằn mặn tuổi hai mươi, chắc biển sau mưa dầm
cả lũ giành nhau, tao, tao, tao sẽ lấy bút danh Vọng Yên
mai nổi tiếng vẫn nhớ một quảng đời nhìn khói
xoe tròn, tròn xoe, bạn rít thuốc, thuốc rít bạn triền miên

những mảnh ồn, những khoảnh lặng im,
tôi luôn biết từ bạn có ánh nhìn

khuya phương Nam lệch pha một tình yêu
đêm Sài Gòn ngằn ngặt câu thèm nói mớ
có đứa đòi xông vào giáo đường xem Chúa có nằm mơ?

không một lần ghì đêm lại
nên sáng ra cũng bình thường mặt trời
nhìn bao năm sao không biết bờ vai tôi buông thõng
chỉ cần bạn choàng tay…
áp tai xuống đất nghe xập xình bánh xe tải
ganh tị với giấc chiêm bao xinh xinh kẻ ăn mày

vỉa hè đêm chần chừ cạn
cho một tuổi khác đầy hơn
sau mỗi chuyến xe qua, tôi biết mình xa bạn

Tú Trinh

Monday, August 30, 2004

Ngửa đầu…


Cho Pooh, 2004


nụ cười hây hây nắng
giọt khóc êm êm mưa
trời xanh ngày mây trắng
đêm đen trời mây trắng
mây về đâu cho vừa

những chấm mụn trên da trong quảng cáo
tôn vinh mỹ phẩm mà thôi
những chấm lạ trên da không ai quảng cáo
bận rộn và hồn nhiên lướt qua rồi

bận rộn và hồn nhiên chẳng ai nghĩ chuyện trái đất cũng mặc áo
thời trang những lỗ hổng trắng lôi thôi
những mảnh vá còn chờ… kiện cáo
chần chừ đợi thế hệ rất xa
con chó nhìn trời ủng ẳng hát tình ca

loanh quanh là mây
em loay hoay giữa các trục tọa độ
vẫn mây
Sài Gòn ngộp mây
em chờ ngày xa mây
phố chờ ngày thôi mây

Tú Trinh

Sunday, June 20, 2004

Ngang qua mùa khói

Cuối tuần Sài Gòn, nhớ bạn, ta chạy loanh quanh tìm một bếp lửa, hít một hơi thật sâu để xoa dịu nỗi thèm mùi rơm rạ cũ.

Đến chơi nhà bạn ngày đầu tiên, mắt ta cay xè vì chưa quen với “hơi thở ông táo”. Bếp nhà bạn lộ thiên, kê bằng ba viên bờ lô. Ta vo gạo ở vại nước, còn bạn ra đụn rơm sau nhà rút một bó rơm, nháy mắt, ngọn lửa đã rực lên.

Mười phút thì cơm đã sôi lắm, một tay lùa rơm, một tay bạn xới cho nồi cơm sôi đều. Ta sụt sịt mũi (vì khói) giành việc xới cơm, vừa chạm đũa đã nghe lửa táp hai cánh tay nóng ran và rụt lại. Bạn cười...

Bạn dạy ta phủ rơm đang cháy lên khắp mặt nồi và quấn một nùi rơm thật chặt đút vào bếp để ngọn lửa chỉ ngún dần, khi sợi khói cuối cùng cũng tan vào không gian làng quê yên lành thì cơm đã chín thơm lắm rồi...

Ngày cuối cùng, ngồi xem bạn nấu cơm (ta gọi đó là “vật lộn với lửa”), hít hít mùi khói rơm ngồ ngộ sắp thành quen, mắt mũi đã bớt tèm lem rồi. Nấu một nồi cơm ở Sài Gòn đơn giản là vo gạo và ấn nút nồi cơm điện thôi mà...

Chiều nay, nhớ bạn, nhớ cái nóng hầm hập và rưng rức mùi rơm rạ ấy, ta lại loanh quanh Sài Gòn, tìm cớ ngang qua mùa khói...


Hương Yên

Link 

Friday, April 23, 2004

Tò mò

Qua những tầng cao ốc
Sài Gòn nghe
Đêm, lũ trẻ nhà xì xồ ngoại ngữ
Trẻ phố ngoái đầu thòm thèm
con chữ
Giấu mặt tuổi thơ đâu đó vỉa hè...

Tú Trinh

Link

Thursday, April 1, 2004

Cà-lem

phía không anh,
em triết lý cuộc tình cũng giống như cà-lem
hay mè nheo đòi anh buổi tan trường
ngày áo trắng
anh nuông chiều, nhưng…
cà-lem chỉ mình em tan trong đó
nắng ngoài hiên thở dài nên cỏ
cũng thôi xanh

biết không anh,
mỗi tiếng khóc chào đời là một ngõ nhỏ
đầy hoa
em cũng có một cổng vòm dây thường xuân
cổ tích
anh không thấy nên xuyên qua mà chẳng biết
ngoảnh lại đã hút bóng một mái nhà…

ngỡ bốn bàn tay nhưng rồi trắng từng
bàn tay
anh chọn cho mình vị mồ hôi khác
em vẫn thích ăn cà-lem và tan vào
khuya khoắt
thấy khói sương từ ký ức giăng giăng

chớp mi rồi ráo hoảnh bước chân
em vẫn đánh cược bằng đời mình
sấp hay ngửa, trắng hay đen… cũng em
ngờ nghệch
đi trong bình minh khát và trở về
hoàng hôn cháy
hoang vu trùm thành phố nhỏ xíu
triệu triệu dân

em
cà-lem
lành lạnh ê răng suốt bốn mùa không có hồi
kết cuộc
từ cổng vòm dây thường xuân mất dấu
mặt trời.

Tú Trinh
03/2004 bắt đầu viết ở Châu Đốc, An Giang trong đợt thực tập sưu tầm điền dã và hoàn thành sau đó ở Sài Gòn


Link

Tuesday, March 2, 2004

Bà Bé ở ngõ sau

Tôi lớn lên đã thấy cuối bếp nhà mình có cái ngõ sau thông ra một con hẻm phố Tây của Sài Gòn, nơi đó có một người đàn bà gầy gầy, dong dỏng cao hay la mắng tôi nhưng liền sau đó lại nói nhẹ nhàng như chưa có chuyện gì xảy ra. Thỉnh thoảng buổi xế chiều, bà hay dắt tay tôi ra cái chợ chồm hổm thông với ngõ sau nhà, kéo ghế ấn tôi ngồi xuống, gọi cho tôi một tô phở, lúc tôi xì xụp thì bà đã trả tiền cho tôi và đi về trước.

Từ lúc sinh ra đến ba tuổi, bạn chưa kịp có ký ức nhưng tôi tin chắc đó là giai đoạn thú vị nhất trong cuộc đời mỗi người, thời gian ấy bạn được "để mắt" tới nhiều nhất và nó để lại những vết hằn đầu tiên trong não bộ, cho bạn một chỗ dựa vững chắc để sống những năm tháng tiếp theo. Mẹ ruột tôi kể, tôi sinh thiếu ký nên yếu lắm, mẹ phải đi làm từ sáng tới tối mịt mới về khi tôi mới hai tháng tuổi, vậy là tôi được giao cho bà Bé - chị ruột của mẹ tôi - chăm.

Xa hơi mẹ mà tôi không khóc, ngược lại còn cười toe toét khi được bà Bé ẵm bồng. Chỉ khi trong tầm nhìn non nớt của tôi không có hình dáng bà (dĩ nhiên trừ lúc ngủ), tôi sẽ khóc ré lên, rất bền và rất… phong cách, cứ e… e… e… Bà Bé đặt tôi cái tên Kèn E từ thanh âm đó.

Bất kể bà làm gì, hoặc là bà phải ẵm tôi trên tay hoặc là tôi phải ngồi trong một cái ghế bành êm êm có thanh chắn của trẻ con cách chỗ bà đang làm việc… nửa mét, miễn tôi nhìn thấy bà. Ngày đầu tiên đi nhà trẻ, bà giao tôi cho cô giáo còn bà nấp sau cánh cửa. Một tiếng đồng hồ trôi qua, mặc cô giáo làm đủ mọi cách dỗ dành, tôi cũng không nín, tôi khóc dai dẳng đến nấc cụt mà vẫn lì. Xót cháu, bà ẵm tôi về. Chia tay nhà trẻ nhé!

Ngay cả chuyện ăn uống, bú mớm, đi đứng của tôi cũng hành bà Bé. Bận rộn với cả núi việc nhà và chăm ba đứa nhỏ, tôi và hai đứa con ruột của bà (lớn hơn tôi chừng chục tuổi) nhưng cả năm ròng trưa nào bà cũng lội bộ hai cây số đi về ẵm tôi lên cơ quan mẹ tôi đúng vào giờ nghỉ trưa, để tôi được bú. Cộng với tất cả những gì tốt đẹp nhất về thức ăn bà dành cho tôi, bà tin sữa mẹ sẽ làm tôi bớt ốm yếu hơn. Mười sáu tháng, tôi vẫn chưa chịu đi, chỉ lết, lết và lết. Ba mẹ hỏi thăm tùm lum bác sĩ, sợ tôi bị liệt nhưng có lẽ người hoảng nhất là bà Bé. Bà thắp nhang tụng kinh trước bàn thờ bà ngoại mỗi đêm. Sau này mẹ hay so sánh, bà Bé tụng kinh để cầu nguyện cho tôi bền ngang với mức độ… Kèn E khóc. May, bốn tháng sau tôi biết đi và đi nhanh như chạy, tôi không còn lết theo níu ống quần nữa mà chuyển sang chạy lon ton làm vướng chân bà Bé.

Bốn tuổi, tôi bắt đầu có ký ức. Bà Bé ở ngõ sau là một vết hằn trong não tôi, như thể nó đã ở đó từ… kiếp trước. Bất kể lúc nào nếu ai hỏi tôi: bà Bé đâu rồi, tôi sẽ trả lời liền: bà Bé ở ngõ sau. Bà Bé là người phụ nữ của việc nhà nên ngõ sau gắn liền với bà là điều dễ hiểu và cũng vì một lý do nữa: bà luôn đi ra khỏi nhà bằng ngõ sau.

Suốt ngày trong bếp núc, nhưng khi bà “ra phòng khách” cũng… lợi hại lắm, tuổi thơ tôi nhiều lần trố mắt nhìn bà (vì hổng hiểu gì hết trơn) nói chuyện bằng tiếng Anh ro ro với mấy ông Tây balô đi lạc vô ngõ sau. Bà Bé nóng tính kinh khủng, hay la mắng con cháu trong nhà nhưng năm phút sau là… quên ngay và cho... ăn ngay. Chịu ảnh hưởng cái văn - hóa - yêu - thương của miền Nam rất nặng, với những người bà thương bà cho ăn suốt ngày - cái bánh, viên kẹo, trái ổi… Lúc ấy nhà nghèo khổ, cơm với canh rau muống rau đay, nhưng hễ có thịt cá là bà dành hết cho lũ nhỏ trong nhà, có dư được ít xíu tiền chợ là bà dắt tôi ra ngõ sau ăn phở: trong quan niệm của bà, sau sữa mẹ phở là thức ăn bổ dưỡng nhất.

Tôi đã lớn lên nhờ "quen hơi" của bà (tôi đeo bà chặt như sam ấy) cùng những câu la mắng, bằng cơm, canh, bánh, kẹo… và phở ở ngõ sau. Bà Bé không đi họp phụ huynh cho tôi, không là người bắt nằm xuống đánh đòn mỗi khi tôi phạm lỗi, bà cũng không là người dạy tôi phải sống thế này, thế nọ, lại càng không can thiệp vào sự lựa chọn tương lai của tôi… Bà quan niệm việc ấy đã có ba mẹ tôi làm. Bà yêu thương tôi theo cách của riêng bà, đơn giản lắm - lúc nhỏ chăm tôi và khi tôi lớn lên, bà dõi theo từng bước tôi đi vào cuộc sống từ cái… ngõ sau của bà.

Vậy đấy, mới tuần trước, bà gọi mẹ ruột tôi lại hỏi một cách hoàn toàn nghiêm túc: tôi có bị "ô-môi" không? Xin các bạn đừng cười! Bà có lý do của bà, tôi vốn nghịch ngợm, tính khí lỳ và phá như con trai, không quan tâm đến chuyện làm đẹp, tôi lại toàn dẫn con gái về nhà, đi chơi thì ngồi sau yên xe con gái chở… Tôi dở khóc dở cười, vừa thấy… "bi thảm" cho mình, vừa thương bà Bé của tôi quá đỗi! Trong mắt ba mẹ tôi, trong mắt bà Bé, tôi lúc nào cũng bé bỏng, làm sao tôi dám… Vài hôm nữa, thế nào tôi cũng phải dắt "chàng" về nhà cho bà Bé yên cái bụng.

Tôi chưa bao giờ gọi bà Bé là mẹ, léo nhéo hơn hai chục năm nay một "bà Bé", hai cũng "bà Bé". Bà Bé của tôi không ấn tượng như những bà mẹ khắc khổ buôn gánh bán bưng hay tảo tần hi sinh… Bà Bé của tôi là một người phụ nữ bình thường trong cuộc sống hôm nay. Nhưng trong tôi, não đã hằn sẵn đẳng thức: bà Bé = mẹ = tình yêu rất to. Bà chăm tôi những năm tháng còn quấn tã, từ cái "chiều chiều ra đứng… ngõ sau" mà suốt đời bà gắn bó, bà nâng tôi đi qua những "cổng chính" của cuộc đời. Mỗi lần mỏi mệt, tôi lại tìm về cái ngõ sau nhà mình, tôi biết chắc bà Bé của tôi đang ở đó, yêu thương của tôi ở đó…

Tú Trinh
3/2004. with love forever, it is indicated to my bà Bé :*


Link

Saturday, January 31, 2004

Giấc mơ sang mùa

Hoang mang trước sự gấp gáp của nhịp người
giấc mơ co mình trong gian phòng hẻm nhỏ
giấc mơ lành như người bạn vong niên năm cũ
ấm áp cái xoa đầu và lời hỏi han…

mỗi ngày mặt trời minh chứng rõ ràng sự tỉnh thức của chúng ta
công việc nồng nàn sáng, trưa, chiều, tối
tin tức hằng ngày về chiến tranh, hoà bình, cái chết và sự thánh thiện
mã hóa rồi giải mã
tôi nghi ngờ trạng thái mình

nghe mưa một ngày bạc tiếng dương cầm
con ngựa tuổi thơ vẫn còn rong ruổi trên cánh đồng nào xa lắm
tôi lạc lõng giữa cao ốc và bụi khói
cố nhoẻn cười lấy năng lượng sống mỗi bình minh
uốn mình cong bông lúa như trẻ nhỏ

hình như giấc mơ đang duỗi ra theo mùa
tôi thấp thoáng những chuyến đi vạm vỡ
tôi ẩn hiện những chuyến bay mê mãi

bắt chước người lớn thủng thỉnh châm trà buổi sớm mai
theo lọn khói bắt gặp nhành mai vàng thao thức
tôi mong chờ một sự hóa thân

Tú Trinh
1/2004, một ngày ba nghỉ làm ở nhà

Link