Showing posts with label tuoitre. Show all posts
Showing posts with label tuoitre. Show all posts

Wednesday, November 7, 2012

Không thuộc về buổi sáng



Tôi quyết định rời Marseille vào giữa mùa thu. Một ngày nhận ra. Đêm ở đây không yên tĩnh.

Dành hẳn một tuần chỉ để loanh quanh. Và để ghi khắc. Như đã hứa với em. Trong giấc mơ nào đó.

Nắng dịu dàng rót mật vàng càng làm biển trời xanh hơn. Hải âu từng đàn tung cánh trắng. Món súp cá bouillabaisse đặc trưng và bánh quy navettes thơm lừng. Thế giới tượng đất sét santon bé xíu sống động. Những dãy ban công khu Vieux Port về đêm thấp thoáng bóng tình nhân. Những ô cửa sổ ở Honore d'Estienne d'Orves không bao giờ khép.

Tôi leo lên ngọn đồi phía nam, nơi có giáo đường Notre Dame de la Grade cổ kính. Biểu tượng của Marseille. Đi xa vạn dặm. Đứng trên đỉnh đồi. Đối mặt biển cả. Tại sao, tại sao, tại sao? Chỉ thấy nhớ mùa mênh mông nước xiết con sông nhà mình. Mà nhà tôi ở đâu? Tôi đã đi quá lâu. Mà nhà tôi ở đâu? Chỉ có mình em biết.

Ngày cuối cùng. Thành phố cảng biển miền Nam nước Pháp nhộn nhịp bờ Địa Trung Hải này tiễn tôi bằng một cơn mưa. Tôi đi bộ dọc theo những con đường đá cong cong nhỏ hẹp. Chắc là lần cuối. Những bụi cúc bên đường vàng thao thiết nhìn theo tôi. Nếu tôi không nhìn chúng, chắc tôi đã không biết được điều đó. Tôi mua một tấm bưu thiếp. Viết một mạch. Rồi châm thuốc hút. Và đốt.

Còn một chút em trên đầu lưỡi 
còn một chút em trong hoang mang 
lòng tôi là lá cây mùa thu úa vàng 
chao nghiêng trong cơn say 
tình yêu ngây thơ dạy tôi khóc
những bước chân đi dạy tôi bay 
cuộc đời dạy tôi biết chết 
và thương nhớ
những cái áo ngực thiếu niên có đăng ten viền trắng
lấp lánh trên sào phơi nắng 
bên kia ngọn đồi là cỏ cháy 
em ơi, chờ em ban mưa. 


Minh họa: ShiShi Nguyễn 



Tôi tìm được một thành phố cảng biển khác. Lần này bên bờ Thái Bình Dương.

Chọn vùng đồi Earlwood dừng chân. Từ hiên nhà nhìn xuống. Một dòng sông nhẹ nhàng chảy qua. Mùa xuân có hoa lê trong mưa. Mùa hè có phượng tím nghịch gió. Mùa thu có lá phong đổ vàng. Và mùa đông... tôi chạy trốn nên không biết.

Tôi đang nằm trên mái nhà. Đêm thinh lặng. Đêm đầy sao. Đêm phủ lên người tôi một cảm giác thanh thản. Tôi bật cười với ý nghĩ một ngày nọ những vì sao lấp lánh trên cao kia sẽ cưới nhau. Và sinh con đẻ cái. Bầu trời rồi sẽ chật chội. Trẻ con sao – sao trẻ con đông đúc. Chúng nó lại hiếu động, chạy nhảy và cười đùa suốt cả đêm. Đêm sẽ thôi yên tĩnh. Khi ấy tôi đi về đâu? Tôi nghĩ đến em. Em sẽ nói gì nếu tôi mời em cùng đắp chung tấm mền trời này, phút giây này, thực tại này, mái nhà này?

Tôi thường nằm suốt đêm trên mái nhà như vậy. Hưởng thụ. Những cơn gió mùa xuân xao xuyến. Những cơn gió mùa hè lưu luyến. Những cơn gió mùa thu quấn quýt. Là gió hay là em? Mơn man. Nồng nàn. Phơn phớt. Em chưa từng đặt chân đến nơi này. Sao em hiện diện trong từng cơn gió?

Tôi nhìn ngắm thứ ánh sáng dịu kỳ toả ra từ những cửa sổ tầng áp mái. Thứ ánh sáng dịu dàng và kết nối. Thành những dòng sông êm đềm. Tha hồ tưởng tượng. Em trôi bồng bềnh trên đó.

Có tiếng chim mơ hồ. Tôi mở mắt. Trời thả thứ ánh sáng mù mờ xuống nơi tôi nằm. Quang cảnh ngày em đi đây rồi! Em đâu?

Một ban mai lặng gió. Tôi ngớ ngẩn rồi. Em. Từ lâu. Đã không còn thuộc về buổi sáng.

Sydney, 09.2012
Tú Trinh


Link 

Không có tạm biệt


Tú Trinh 11.2012




- A, tiếng Việt!

Chàng trai nhìn theo hướng phát ra tiếng reo khe khẽ đó. Khuôn người nhỏ nhắn. Tóc bím vén qua một bên. Mặt mộc không trang điểm. Nét châu Á phảng phất. Nét hoang dã cũng thấp thoáng. Cô gái chỉ vào quyển sách chàng trai đang cầm.

Hai chiếc ghế. Quán cà phê ngoài trời gần Đền thờ Las Nazarenas. Thứ tiếng Việt nơi đất khách quê người. Thân thương như một bàn tay ướt mồ hôi quen. Ấm áp như ánh nắng tháng Chín đang trải dài những vỉa hè thành phố Lima.

Cô gái trong người mang dòng máu Việt Nam, Mỹ, Tây Ban Nha và Nhật. Một kết hợp kỳ lạ. Cô theo bà nội học tiếng Việt từ nhỏ. Cô cũng theo bà nội ăn những món canh chua, cá kho thơm mùi nước mắm. Không có sự kỳ lạ nào trong dòng máu chàng trai.

Một chậm rãi trôi chảy. Một va vấp ngắc ngứ. Không có những từ quá mới. Không có biểu cảm quá thân mật có thể làm chàng trai đỏ mặt như những cô gái quê nhà. Cuộc trò chuyện tiếp diễn. Những câu chuyện còn loanh quanh ngoài vườn như nắng mưa. Về xứ Peru chàng trai vừa bắt đầu sống. Về đất Việt Nam cô gái muốn một lần thăm. Trong tai những du khách qua đường, họ đang phát ra những chuỗi âm thanh kỳ lạ. Có tính nhạc.

Chiều rất chiều rồi. Không ai nói goodbye hay adiós (*). Họ trao đổi cách liên lạc. Chàng trai chỉ biết cười. Cô gái tinh nghịch giữ quyển sách “Ngày tháng ngao du” (**) của chàng trai luôn. Để chắc chắn một chuyện: sẽ còn... hẹn nhau nói tiếp.


Sydney 09.2012
Tú Trinh



(*) Tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha, có nghĩa là: tạm biệt
(**) Tác giả Bùi Giáng

Link 

Sunday, November 4, 2012

Không là tiểu thuyết

Trắng và nhoè đi | Tú Trinh 11.2012



Buổi sáng. Sinh nhật 18 tuổi. Như vô tình thốt ra. Như cố ý đề cập. Cha nàng hỏi: “Con muốn lấy chồng và đi Mỹ không?”

Nước Mỹ. Trong lòng nàng có một góc trời nước Mỹ.

Fade in. Thành phố Cambridge, bang Massachusetts. Ngôi trường nhiều tuổi. Những toà nhà gạch đỏ. Giảng đường. Thư viện. Trời biếc. Cây xanh. Tiếng Anh. Fade out. (*)

Nước Mỹ đời thật trần trụi. Nhưng nàng thích mặc quần áo.

Cha quay đi. Tránh ánh nhìn của con gái. Không khí trốn đấu hết. Rất lâu sau. Giọng rõ ràng: “Dạ không”.

Có tiếng thở ra. Đè nén. Kín đáo. Nhè nhẹ. Giải thoát. Nhưng nàng đang bận suy nghĩ chuyện khác.

On n'est pas sérieux, quand on a dix-sept ans. Arthur Rimbaud nói vậy. Trong Roman (**). Hơn 100 năm trước. Tuổi 17 không nghiêm túc bao giờ. Tuổi 18 là gì?

Mấy tháng sau. Cầm cự cơn buồn nôn. Nàng xanh như tàu lá. Hành lang, khoa Kế Hoạch Hoá Gia Đình, bệnh viện Phụ Sản. Người phụ nữ bên cạnh đang khóc. Son phấn nhoè đi. Nước mắt là gì?

Người mặc áo trắng phảng phất những đường nét quen thuộc. Nhắc nàng nhớ. Đã rất lâu không gặp mẹ. Hờn trách. Giận dữ. Thương xót. Đau lòng. Chán nản. Mỗi thứ một chút tạo nên một chỉnh thể biểu cảm trên mặt người bác sỹ. Vẫn tốt hơn không có chút cảm xúc nào nhiều lần mà. Nàng cố nở nụ cười đẹp nhất. Với chính mình. Trước khi không còn biết gì nữa.

Những giờ phút đã qua. Nghiêm túc là trọng tội.

Những ngày tháng sắp tới. Nghiêm túc là gì?



Petersham, 07.2012
Tú Trinh



(*) Fade in và Fade out là hai thuật ngữ điện ảnh, chỉ sự việc mờ mờ hiện ra rồi biến mất trong khung hình.
(**)  Trích trong bài thơ Roman [Tiểu thuyết] của Arthur Rimbaud, nhà thơ Pháp thế kỷ 19. Câu thơ có thể được dịch nghĩa: bạn không nghiêm túc, khi bạn 17 tuổi.

Truyện có liên quan: Như là tiểu thuyết 


Link 

Friday, December 23, 2005

Hội thảo văn học “Sáng tác cho tuổi mới lớn hiện nay” (1)

VĂN HỌC
Thứ Năm, 22/12/2005, 14:55 (GMT+7)
Tìm tác phẩm hay cho tuổi mới lớn


Nhà thơ Cao Xuân Sơn (trái) và cây bút trẻ Tú Trinh trao đổi trên đường về dự hội thảo - Ảnh: Lam Điền

TTO - Khi tủ sách Tuổi mới lớn của NXB Kim Đồng chuẩn bị ra đến tựa thứ 300, một hội thảo văn học dành cho  tuổi teen vừa tổ chức tại An Giang với mục đích tìm kiếm tác phẩm hay hơn. Bởi sách hay của lứa tuổi này đang... khát.

Nhà văn chưa theo kịp bạn đọc

Điều bất cập này ít khi nào được giới sáng tác - vốn có nhiều tự ái - thừa nhận. Nhưng tại hội thảo lần này, nội dung trên được đưa ra và đã gặp những ý kiến tán đồng.

Lâu nay, các nhà văn vẫn thừa nhận với nhau về mặt “lý thuyết” rằng: thời đại @ bây giờ khiến cho suy nghĩ của các em rất khác, các em có những nhu cầu, những quan niệm về thị hiếu thẩm mỹ, những sở thích và đòi hỏi… không giống như cách hình dung về độ tuổi mới lớn vào thuở xa xưa của các nhà văn chuyên nghiệp hiện nay.

Thừa nhận như thế là để nhắc nhau viết cho tuổi mới lớn bây giờ cần đổi mới, đổi khác, nhưng đổi mới như thế nào vẫn là vấn đề còn bàn thảo và mỗi nhà văn vẫn hiểu khác nhau.

Cây bút trẻ Tú Trinh đã đặt ra một vấn đề thẳng thắn và “khó xử” là việc chuyển tải nội dung tình dục, giới tính trong các tác phẩm hiện nay dành cho tuổi mới lớn.

Vấn đề này không mới, bằng chứng là văn học các nước đã xử lý chuyện nay từ xưa đến nay. Nhưng các tác giả Việt Nam vẫn còn lúng túng khi đề cập nội dung này trong các tác phẩm cho tuổi mới lớn.

Tú Trinh dẫn ra các tác phẩm từ Buồn ơi chào mi của Francois Sagan từ 1960 đến quyển sách gây xôn xao Trung Quốc Búp bê Bắc Kinh của Xuân Thụ mới đây, để nhấn mạnh rằng: tình dục ở tuổi mới lớn trong các sách nước ngoài được giải quyết tình huống như thế nào để đáp ứng được nhu cầu của bạn đọc và trở nên hấp dẫn với số đông công chúng như vậy.

Đồng ý với ý kiến này, nhà văn Nguyễn Trí Công cho rằng “tuổi mới lớn hiểu về tình dục rất sớm. Tuy nhiên, người viết lại không dám động tới lãnh vực nhạy cảm và dễ bị “xử” này khiến các em thờ ơ với tác phẩm viết cho lứa tuổi của mình”.

Rõ ràng vấn đề tính dục là một quan tâm rất lớn của các em ở độ tuổi teen, bởi độ tuổi này đang đối diện với các đổi thay về tâm, sinh lý. Thế nhưng, đề tài này lại chưa được các nhà văn khai thác xử lý, làm cho các emcó cảm giác “tác phẩm chưa theo kịp với nhu cầu của mình” cũng là hệ quả tất yếu.

Cây bút trẻ Quân Thiên Kim cho rằng lực lượng sáng tác cho tuổi mới lớn hiện nay đang gặp phải mâu thuẫn giữa năng lực sáng tác và vốn sống thực tế, và cô mạnh dạn lên tiếng cảnh báo về một nguy cơ quan liêu trong sáng tác văn chương.

Sự việc được diễn đạt có vẻ trầm trọng, nhưng sự thực thì chính khoảng cách giữa nhà văn và bạn đọc luôn là mối quan tâm của những người làm văn chương. Một khi người viết được giao cho sứ mệnh phải đồng hành, thậm chí phải đi trước bạn đọc về mặt tư tưởng, mà anh lại thừa nhận rằng anh đang tụt lại phía sau, rõ ràng là bất ổn.

Hãy viết một cuốn nhẹ và mỏng...

Có nhiều ý kiến bàn về công tác quảng bá sách, cách trả nhuận bút, đầu tư sáng tác… tựu trung cũng là vì mục đích muốn tìm cách để có được tác phẩm hay, và phải đưa tác phẩm hay đến tay người đọc. Những vấn đề này nằm ở môi trường văn chương trong nước, mà nhà văn vẫn thường va phải.

Anh Phước Thảo ở Đồng Tháp đặt vấn đề về nhuận bút cho một tác phẩm tuổi mới lớn hiện nay không cao, nhà văn Nguyễn Thái Hải ở Đồng Nai muốn tìm cách “ràng buộc” giữa NXB và nhà văn bằng ý tưởng: các NXB nên chăng chọn lựa, ký hợp đồng với các nhà văn, có thể trả lương hàng tháng, ứng trước tiền nhuận bút… để nhà văn có động lực viết.

Nhà văn Thu Trân cũng hy vọng môi trường văn chương có thể được cải thiện hơn nếu như hội thảo lần này có các “nhà ra quyết định” – những lãnh đạo hội nhà văn, giám đốc nhà xuất bản - tham gia.

Tuy nhiên, bản thân những điều kiện đó vốn không phải là yếu tố quyết định để có được tác phẩm hay. Một tác phẩm hay chỉ có được khi có nhà văn hay, điều kiện để có được một nhà văn hay hòan toàn không có công thức, chỉ biết rằng: nhà văn hay có thể sáng tác mà không cần các điều kiện “phụ liệu” kia.

Nhà văn Anh Đào nhấn mạnh điều này bằng một khẳng định: “Tôi không nghĩ vì có quá nhiều phương tiện giải trí khác mà các em xao nhãng việc đọc sách. Ta thiếu sách hay cho các em”.

Nhà văn Nguyên Hương nêu thực tế về các giải thưởng văn học hàng năm của Hội nhà văn Việt Nam “cả chục năm nay không hề xét giải cho bất kỳ truyện nào viết về tuổi mới lớn”. Điều này có thể có hai nguyên do: ta không có tác phẩm tuổi mới lớn xứng tầm; và tầm của giải thưởng văn học Việt Nam không không xét đến tác phẩm tuổi mới lớn.

Dù sao, thực trạng này cho thấy các tác phẩm dành cho tuổi vẫn chưa có vị trí trong làng văn học đất nước. Đã vậy, nhà văn Trần Quốc Tòan nêu ra một khoảng trống trong văn học tuổi mới lớn ở ta là thơ. Thể loại văn học này thiếu hẳn trong các tủ sách tuổi mới lớn, nó báo hiệu một sự phát triển bất thường của đời sống văn chương.

Và như thế, để có tác phẩm hay cho lứa tuổi teen, nhà thơ Cao Xuân Sơn lại cất cao lời kêu gọi các nhà văn chuyên và không chuyên nghiệp hãy “viết ít nhất một cuốn sách mỏng mà không nhẹ cho lứa tuổi này”.

LAM ĐIỀN
Link

Sunday, June 19, 2005

Kết quả cuộc thi Thơ "Bút Mới" lần 6 “Thành phố trong tôi” | Trao giải

THƠ VÀ TUỔI TRẺ
Thứ Năm, 09/06/2005, 00:53 (GMT+7)
Kết quả cuộc thi Thơ "Bút Mới" lần 6 “Thành phố trong tôi”
Thành phố qua cửa kính xe...

TT - Chiếm tuyệt đại đa số những bài thơ lọt vào chung khảo lần này là thể thơ tự do. Có thể nói ngay, đối với các cây bút trẻ - hay bút mới - hiện nay, thể thơ này rõ ràng là “thuận tay” trong việc chuyển tải những ý tưởng, cảm xúc trước các đề tài gần gũi với cuộc sống.
Chủ đề “Thành phố trong tôi” mà Báo Tuổi Trẻ đưa ra khá có tính thách thức đối với các thi - sĩ - bút - mới, vì vừa đời thường song lại vừa mang yếu tố “chính trị”, theo cái nghĩa là tự thân bài viết phải hay mà cả cái thành phố mình muốn phản ánh - một khi đi vào thơ - cũng phải có nét “hay” gì đó!

Ắt hẳn nhận biết điều đó - và cộng với yếu tố ngắn hạn của cuộc thi, có cảm giác  các cây bút mới đã phải... hối hả “cưỡi” lên thơ tự do - như một phương tiện thuận lợi nhất - nhằm… rào rào vượt qua thách thức!

Nói có vẻ cứng như vậy chẳng qua là để chia sẻ với cái sự khó (muôn đời) của những người làm nghề “phu chữ”, chứ thật ra đề tài thành phố - cụ thể hơn, hình ảnh thành phố - trong con mắt nhanh nhạy, yêu đời của tuổi trẻ bao giờ cũng mở ra nhiều  cảm nhận phong phú, đa chiều  như chính không khí, cảnh sắc những ngả đường lớn nhỏ, ngược xuôi hoặc lung linh sáng chói hoặc nồng nã khói bụi  của bản thân nó.

Chưa kể người viết không chỉ ở giữa thành phố hiện tại mà viết, nhiều người trong số họ mang theo còn nóng hổi trong cảm thức của mình về một thành phố  quá khứ mới rời xa, một vùng quê ký ức  chưa nguôi nhớ..., tất cả được đem ra “cọ xát” với thực tại để có một thành-phố-trong-thơ vừa thật vừa ảo tô bồi thêm vẻ đẹp cho cái thành phố nơi mình đang sống bây giờ.

Ví dụ, đây này, một hoài niệm nhỏ của Song May: Con gái quê đi trọ chốn thị thành xa xôi. Cái xóm ngụ cư nghèo khiến mỗi lần ngước lên khoảnh trời bỗng biết mình đánh mất mảnh trăng chật chội. Cái xóm ngụ cư những chiều nhớ mẹ bỗng nhiên nghe nhức nhối. Thèm nghe ru hời. Cơn gió thoảng hút rồi vẫn chưa kịp thổi cái chao lắc hai phía vành nôi…

Trong thơ của Đỗ Thanh Vân có câu thơ như một lời thốt: Em Sài Gòn hơn anh! “Sài Gòn” đã hóa một tính từ! Đó là câu kết của những dòng thơ tình  đậm chất sinh viên dễ thương: Em giấu quên vào phố. Con đường nào ít đi. Mặc cho mưa ướt nắng. Niềm yêu em thiên di. Anh chẳng hề biết đến. Bước qua miền nhớ em. Phố buồn không níu nổi. Vòng bánh xe ướt mèm. Em là cơn gió biển. Về xao động thị thành. Đôi lần anh ái ngại: Em Sài Gòn hơn anh!

Thành phố được nhìn từ nhiều góc độ, nhưng Tạ Thanh Lan chọn một cách nhìn  có phần độc đáo: Tôi áp má vào cửa kính nghe mát lạnh. Những cô gái, những chàng trai đẹp như manơcanh. Lướt qua tôi để lại tiếng cười về một ngày mưa. Tiếng cười trẻ quá trong cơn mưa dường như già cỗi… Cơn mưa vẽ nhập nhòe thành phố trên cửa kính xe. Tôi lại thấy tôi trong muôn ngàn giọt nước.

Hệt một họa sĩ - nhưng hiếm hoi hơn các họa sĩ, Tạ Thanh Lan vẽ bằng chất liệu... mưa, nhờ “chất liệu” đó,  thành phố hiện lên trên “tấm toan  - cửa kính”  một hình ảnh ướt át, lay động và trẻ trung đến có phần nghịch ngợm, chưa kể với lối thi pháp này, Tạ Thanh Lan nói lên được sự gắn kết chân dung tuổi trẻ thế hệ mình với toàn cảnh chân dung lớn của thành phố: Tôi lại thấy tôi trong muôn ngàn giọt nước.

Hơi lạm bàn như thế, để thấy chủ đề “Thành phố trong tôi” của cuộc thi thơ Bút Mới lần này, dù  có hơi khó, vẫn là một chủ đề “mở”. Nó “chính trị” nhưng thơ cũng là nó. Đặc biệt, thể thơ tự do dịp này có vẻ “tung hoành” thỏa sức với “ngang dọc” phố!

Song, nói thật, thơ tự do là mới, nhưng các cây bút mới  có thật sự làm mới được cho thơ mình hay chưa, hay chỉ là anh lính mới trong thơ mới, đó là chuyện còn sẽ phải bàn… qua một cuộc thi mới khác!

Nhà thơ ĐOÀN VỊ THƯỢNG
(thành viên ban giám khảo)

Kết quả cuộc thi Thơ "Bút Mới" lần 6:
“Thành phố trong tôi”
Cuộc thi thơ Bút Mới lần 6 “Thành phố trong tôi” do Báo Tuổi Trẻ tổ chức từ ngày 1-2 đến 30-4-2005 đã kết thúc với 982 bài thơ dự thi (chỉ kể những bài hợp lệ) của 374 tác giả trẻ từ khắp các tỉnh thành trên cả nước. Ngày 27-5, ban giám khảo gồm các nhà thơ Nguyễn Nhật Ánh, Đoàn Vị Thượng và nhà lý luận phê bình Huỳnh Như Phương đã họp và bình chọn kết quả sau đây:

* Giải 1: Song May (1982 - TP.HCM) với các bài Phù sa xưa, Ở trọ Sài thành, Ru phố, Những trầm tích mang vết thiên di.

* Giải 2:
- Đỗ Thanh Vân (1985 - ĐH KHXH & NV TP.HCM) với các bài Khoảng lặng của gió, Pha lê em, Liệu còn kịp đêm nay.
- Tạ Thanh Lan (1985 - Cao đẳng Mỹ thuật Đồng Nai) với các bài Trở về, Qua cửa kính xe.

* Giải 3:
- Y Mai (1985 - ĐHKT TP.HCM) với các bài Nơi thả những nỗi buồn, Nhìn qua đôi vai, Khi chiều đã trở thành xa vắng.
- Tú Trinh (1983 - TP.HCM) với các bài Trần tình nơi duyên hải, Câu chuyện rời của phố.
- Thanh Xuân (1981 - TP.HCM) với các bài Chiều phố, Ngày thành phô.

* 10 giải khuyến khích:
- Văn Thị Hạnh Thủy (1980 - TP.HCM): với bài Con đường lạ, Miền của phố.
- Trần Hoàng Nhân (1980 - TP.HCM): Phố của tình yêu, Dời nhà.

- Đinh Nga (ĐH KHXH & NV TP.HCM): Hẻm phố đời người.
- Tùng Quân (TP.HCM): Thơ cho phố.

- Nguyễn Phong Việt (TP.HCM): Nhật ký hẻm nhỏ.
- Thanh Huyền (1982 - TP.HCM): Sài Gòn lạ và quen, Sài Gòn ô quan.

- Bình Nhiên (1987 - Phú Yên): Ngủ muộn, Sài Gòn phố gió.
- Thiên Tùng (ĐHDL Hồng Bàng, TP.HCM): Cảm nhận trái dấu.

- Nguyệt Phạm (1982 - ĐH KHXH & NV TP.HCM): Sau cơn bão lớn.
- Nguyễn Việt Dũng (TP.HCM): Về phương đông, Phố quên.

Buổi lễ trao giải và giới thiệu tác giả, đọc thơ giao lưu sẽ được diễn ra tại hội trường A Nhà văn hóa Thanh niên TP.HCM vào lúc 19g30 ngày 17-6-2005 (sẽ có thư mời riêng đến từng tác giả trúng giải). Chương trình do Báo Tuổi Trẻ phối hợp với Đài Truyền hình TP.HCM và CLB Sáng tác trẻ Thành đoàn tổ chức.

Link 


VĂN HỌC
Thứ Bảy, 18/06/2005, 01:02 (GMT+7)
Trao giải cuộc thi thơ Bút Mới lần 6

TTO - Tối 17-6, đêm trao giải Bút Mới lần 6 tại hội trường A Nhà văn hóa Thanh niên TP.HCM đã diễn ra trang trọng và ấm cúng với sự có mặt của 11 cây bút đoạt giải (*) và các nhà thơ tên tuổi như Đoàn Vị Thượng, Lê Minh Quốc, Nguyễn Thái Dương, Thanh Nguyên, nhà văn Nguyễn Đông Thức, nhà báo Lưu Đình Triều..., cùng nhiều bạn trẻ yêu thơ.

Hoạ sĩ Trịnh Cung, các nhà thơ trẻ Nguyễn Danh Lam, Nguyễn Hữu Hồng Minh, Lê Thiếu Nhơn, Nguyễn Vĩnh Nguyên...cũng có mặt trong đêm thơ nhạc "6 mùa hoa bút mới" để cùng chung vui với các tác giả đoạt giải.

Cây bút trẻ Song May (tên thật Hồ Khánh Vân, TP.HCM, 23 tuổi, giáo viên Trường phổ thông Năng khiếu, ĐHQG TP HCM) đã cởi mở chia sẻ niềm vui của cô khi đoạt giải nhất cuộc thi thơ của báo Tuổi Trẻ.

Song May đã đọc tặng những người tham dự bài thơ Phù sa xưa bên cạnh nhiều tiết mục thơ nhạc của các tác giả Tạ Thanh Lan (Cao đẳng Mỹ thuật Đồng Nai, đồng giải nhì), Tú Trinh (SV ĐHKHXH&NV, đồng giải ba), Văn Thị Hạnh Thủy (TP.HCM, đồng giải khuyến khích), nhà thơ nữ Thanh Nguyên, nhóm Năm Dòng Kẻ, ca sĩ Phạm Thanh Thảo...

Phát biểu tại lễ trao giải, PGS-TS Huỳnh Như Phương - thành viên ban giám khảo - đã đánh giá cao tấm lòng “hết mình” với thành phố của các tác giả tham dự cuộc thi “Thành phố trong tôi”, đặc biệt là của Song May với những câu thơ thật sự tài hoa và thấm đẫm “tình yêu trong tôi” với thành phố. PGS-TS Huỳnh Như Phương cũng cho biết một cây bút được xem là “phát hiện mới” trong đợt thi lần này là Tạ Thanh Lan.

LINH THOẠI

Link 

Tuesday, April 5, 2005

Trần tình nơi duyên hải

Cho N và Phan Rang tất cả mùa hạ

Thị xã những ngày nằm gác xép nghe mưa
cồn cào thèm viết những câu thơ em hiểu
chẳng cần lật sách đâu em…
“duyên hải” nghĩa là “ven biển”
còn “duyên nợ” là…
cõi nhớ hai chiều…

những con đường duyên hải một lần xúng xính áo hoa
mừng 30 năm, hôm nay thị xã lên thành phố
quên hạn và hân hoan trên nếp mặt người nông dân
lần đầu tiên đứng giữa quãng trường thơm mùi cỏ mới
thị-xã-cũ vạch cho mình một đường bay xa…

đêm,
vẫn tiếng sóng tên em vỗ về giấc mơ sa mạc
gai xương rồng vẫn thi thoảng đâm vào tay
lũ trẻ vẫn chơi đánh trận và dấu bí mật trong óng ả cát
“duyên hải” vẫn là “ven biển”
“duyên nợ” là gác xép và bốn mùa mưa bay…
ngày không viết câu thơ nào,
em vẫn hiểu…

Tú Trinh
04.2005

Câu chuyện rời của phố

Cho Sài Gòn, những mùa hạ tin yêu

Phố cho em niềm vui, một tựa quen, nơi quán sách cũ ven đường
xuất bản năm 1983, bằng tuổi anh nên giấy đen và bìa loang một mảng rộng
lúc Sài Gòn, ngày…
khi Thành phố Hồ Chí Minh, ngày…
thói quen ghi tháng ngày mình sống
sau tên phố, thật bình yên.

Ngày mưa, hẻm phố hoá dòng sông
thế kỉ 21 vẫn những đứa trẻ co ro xếp thuyền giấy
thả ước mơ mỗi ngày đều có những đôi giày cần chăm sóc
chẳng cần cổ tích diệu kì, giày hoá bát cơm no.

Không chờ đêm, ngày của phố lấp lánh những tầm cao
cắm đầu làm thật tốt, nào, gọi điện thoại, gõ bàn phím
ngước đầu vẩn vơ về những chiều sẽ cùng anh trên tầng cao nhất ấy
anh thích nói cho em nghe về Arthur Rimbaud hay Alphonse Daudet và Những vì sao…

Phố những ngày ủ rũ hàng cây
chẳng thể dịu dàng trong cái nắng hanh nồng đến thế
trốn phố,
đi mãi,
gặp bờ rêu thênh thang bồ câu và hoa cúc trắng
chờ hạt bụi nào của phố gọi em về…

Tú Trinh

Wednesday, March 2, 2005

Cao nguyên

Phố ngắn mênh mông một khuya xe dừng lại
những con đường chạy rối quanh chân
lặng hai nhịp
kịp bâng khuâng với cỏ dại
rạc bàn tay quên siết một bàn tay
*
ngã ba này trời thật xanh cho ánh mắt
đứa trẻ núi lần đầu tiên được chụp hình
nụ cười đá trong veo không bận tâm kinh nghiệm hạnh phúc
thắp rạng rỡ trụ bình minh
*
kịp nhặt nơi cỏ dại một dịu dàng vết xước
bình yên xa hơn nỗi thao thiết dã quì
kịp nhặt từ chiều hoang vu khoảnh khắc ngược sáng
lấp lánh đen một lần mộng du...


Tú Trinh
2005

Link

Thursday, February 24, 2005

Cách diễn đạt những cảm xúc tận cùng bằng ngôn từ



Tôi thích cách nghĩ đơn giản này: nhà thơ là người có điều gì đó để nói với mọi người, dĩ nhiên là “nói” bằng cách rất riêng của họ, và tôi hiểu “điều gì đó” là cảm xúc.

Như mọi người, tôi vẫn lướt qua, lướt qua, nhưng khi có một cảm xúc nào đó đi tới tận cùng, cùng lúc, những ý tưởng ngôn ngữ được thoát thai, tôi viết, viết như thể đang trò chuyện với phiên bản của mình và với mọi người. Có thể dịu dàng chút, hồn nhiên chút, già cỗi chút, triết lý chút, bạo liệt chút, lạ lẫm chút… tôi cho phép mình được “xé rào” để chân thật.

Thơ, nhẹ nhàng thôi, là cách diễn đạt những cảm xúc tận cùng bằng ngôn từ của một cá thể.

Tú Trinh

Một góc nhìn thơ 2005
Link

Sunday, January 30, 2005

Chiều muộn

2005

dấn thân đi, những giọt nắng cuối ngày
gieo mình vào dòng sông hoàng hôn
gieo mình vào cái bóng thẫm nỗi hoài nghi cuộc sống
ngơ ngác
nắng đi bằng những bước vũ sót lại từ ban mai

đường phố không hình hài
nắng nhẹ tênh hằng số ma sát
những thanh âm không phải lời gió
những chấm đỏ không phải mặt trời
mất dấu ra đi để trở về

nghe côn trùng hát
đêm nằm thanh một mảng tường rêu cũ
nắng ngồi bó gối chờ hoàng hôn sau

Tú Trinh

Tuesday, November 30, 2004

Ngày mới


Tặng Quán thì thầm


Gặp nhau ven bụi cỏ
Sương biếc trên dấu giày
Có những ngày bỗng gió
Nở nụ cười tan mây

Hơi thở đi chân sáo
Mùa thu chơi trốn tìm
Nắng hừng trong cổ áo
Vừa rộn một đường kim

Nhón chân chào hoa trắng
Gặp tia mắt rất xanh
Con-sâu-em say… nắng
Trốn vào sợi tóc anh

Một mảng trời thanh thanh
Thầm thì thảm cỏ tóc
Có hai người riêng nghe

Hương Yên

Link

Sunday, October 10, 2004

Bắt tay sương mù (sách)



Chủ Nhật, 10/10/2004, 19:57 (GMT+7)
Bắt tay sương mù

TTO - Với giải nhất cuộc thi thơ thơ Bút Mới lần 5 của báo Tuổi Trẻ, Tú Trinh không phải là một cái tên xa lạ nữa đối với những bạn trẻ yêu thơ. Nhưng tác phẩm riêng đầu tay của Trinh lại là một tập truyện ngắn viết cho tủ sách Tuổi mới lớn của Nhà xuất bản Kim Đồng: Bắt tay sương mù.

Tập truyện "dễ thương" ngay  từ cách đặt tựa: Bình yên ở trong lòng bàn tay, Buổi chiều trên đầu ngọn trúc, Nẻo về lời thương, Mây bồng bềnh trời cao, Đi qua mùa thu,.... Và những hình ảnh trong truyện kể của Trinh cũng dễ thương như thế, tất cả đều được bao bọc trong cái nhìn trong trẻo, lung linh; tất cả đều thơ trẻ, xúng xính, xinh tươi...

Mỗi câu chuyện nhỏ có khi  là "không đâu" của những cô cậu bé "đang tuổi ăn tuổi nói" lại thấp thoáng những tư lự đáng yêu, như cách cậu bé sinh viên đối thoại về cái tai, về sự lắng nghe: Cái tai thì xíu xiu nhưng lối vào trải rộng thênh thang! ...Cả một thế giới diệu kì khi em biết lắng-nghe, miền bình yên lời thương trong bụng mẹ, miền gập ghềnh cái nhớ, cái quên vơi đầy theo tuổi...(Nẻo về lời thương).

Xâu chuỗi các câu truyện bỗng nhận ra một niềm mong thao thiết của không riêng độ tuổi nào: bình yên. Bình yên ở điểm tựa gia đình, bình yên ở một miền thương, ở... một người và ở  lòng mình. Dường như trước bao nỗi bất an của cuộc đời, cuộc sống vẫn mở ra những nẻo về thanh thản khi người ta còn muôn yêu dấu để vỗ về...

Giọng văn tung tẩy hồn nhiên mà câu chữ vẫn mượt mà, giàu chất thơ, Bắt tay sương mù hứa hẹn một sự chắc tay ở truyện ngắn dù như theo tác giả, thơ mới chính là con đường dài cô bé đang là sinh viên năm cuối khoa ngữ văn trường Đại học Khoa học xã hội và nhân văn này theo đuổi.

LINH THOẠI

Link 

Thursday, September 9, 2004

Lục bát hành khất

lang thang hành khất nụ cười
chào thiết tha suốt mùa tươi phấn hồng
xuân nhíu mày
cải trổ ngồng
vàng hoa chưa kịp tỏ lòng với xanh

đồng bằng
đâu sóng chòng chành
giữa niềm vui lẫn mong manh nụ buồn
sớm mai khoe vội cánh chuồn
rung một nhịp gọi mưa nguồn về thăm

phố nâu xa tiếng sâm cầm
hành khất nụ...
gặp dương cầm
mím môi
van mưa về quanh vành nôi.

Tú Trinh
rơi lại đâu đó từ thời còn là sinh viên Văn Khoa


in lại trên Tuổi Trẻ rất nhiều năm sau đó :))
Link

Monday, August 30, 2004

Ngửa đầu…


Cho Pooh, 2004


nụ cười hây hây nắng
giọt khóc êm êm mưa
trời xanh ngày mây trắng
đêm đen trời mây trắng
mây về đâu cho vừa

những chấm mụn trên da trong quảng cáo
tôn vinh mỹ phẩm mà thôi
những chấm lạ trên da không ai quảng cáo
bận rộn và hồn nhiên lướt qua rồi

bận rộn và hồn nhiên chẳng ai nghĩ chuyện trái đất cũng mặc áo
thời trang những lỗ hổng trắng lôi thôi
những mảnh vá còn chờ… kiện cáo
chần chừ đợi thế hệ rất xa
con chó nhìn trời ủng ẳng hát tình ca

loanh quanh là mây
em loay hoay giữa các trục tọa độ
vẫn mây
Sài Gòn ngộp mây
em chờ ngày xa mây
phố chờ ngày thôi mây

Tú Trinh

Sunday, June 20, 2004

Ngang qua mùa khói

Cuối tuần Sài Gòn, nhớ bạn, ta chạy loanh quanh tìm một bếp lửa, hít một hơi thật sâu để xoa dịu nỗi thèm mùi rơm rạ cũ.

Đến chơi nhà bạn ngày đầu tiên, mắt ta cay xè vì chưa quen với “hơi thở ông táo”. Bếp nhà bạn lộ thiên, kê bằng ba viên bờ lô. Ta vo gạo ở vại nước, còn bạn ra đụn rơm sau nhà rút một bó rơm, nháy mắt, ngọn lửa đã rực lên.

Mười phút thì cơm đã sôi lắm, một tay lùa rơm, một tay bạn xới cho nồi cơm sôi đều. Ta sụt sịt mũi (vì khói) giành việc xới cơm, vừa chạm đũa đã nghe lửa táp hai cánh tay nóng ran và rụt lại. Bạn cười...

Bạn dạy ta phủ rơm đang cháy lên khắp mặt nồi và quấn một nùi rơm thật chặt đút vào bếp để ngọn lửa chỉ ngún dần, khi sợi khói cuối cùng cũng tan vào không gian làng quê yên lành thì cơm đã chín thơm lắm rồi...

Ngày cuối cùng, ngồi xem bạn nấu cơm (ta gọi đó là “vật lộn với lửa”), hít hít mùi khói rơm ngồ ngộ sắp thành quen, mắt mũi đã bớt tèm lem rồi. Nấu một nồi cơm ở Sài Gòn đơn giản là vo gạo và ấn nút nồi cơm điện thôi mà...

Chiều nay, nhớ bạn, nhớ cái nóng hầm hập và rưng rức mùi rơm rạ ấy, ta lại loanh quanh Sài Gòn, tìm cớ ngang qua mùa khói...


Hương Yên

Link 

Wednesday, May 26, 2004

Ru hời làn mi

Viết lảm nhảm từ bài thơ này:

Dạ khúc

Tình yêu mỏi mệt rồi
ngủ đi em
như con sơn ca trên cánh đồng hoang hóa
như con cá măng nghiêng giấc ngủ giữa khóm lau

Anh mắt vẫn đầy trăng
ngủ đi em
như người dân chài Xômali trong giấc ngủ yên lành
vẫn gác một chân lên mặt trời
và giấc ngủ mạn thuyền bồng bềnh cơn gió thoảng

Hai ta
người này là giấc ngủ của người kia
là nước, là sông
là của nhau một mái chèo
chao đưa trong giấc mộng
ngủ đi em

V. BASƠ (Đức) - QUANG CHIẾN dịch
(Trích trong tập 100 bài thơ tình thế chọn lọc, NXB Giáo Dục, 1995)

04/1005

Ru hời làn mi

Và em, sau những mải mê kia là thánh thiện vô ngần, này chim sơn ca bé nhỏ của cánh đồng đã xa mồ hôi lao động, này cá măng ram ráp xương của khóm lau từ bụi bờ nào dân dã, bao nhiêu đó thôi, em gần gũi ạ. Sẽ khép mi em nhé và nghe, những thanh âm của vạt lau và dãy đồng rót vào tai em dịu dàng, chúng không cố ý làm em giật mình đâu, chúng ru em, giấc ngủ đã mơ màng. Hoang mang em cứ đem trải về vô tận đồng hoang và hồn nhiên em cứ nghiêng về phương bình dị.

Ngủ rồi phải không em, và ánh mắt vẫn tràn vạn dòng trăng lấp lánh. Đừng quan tâm đêm nay ba mươi hay tròn trăng viên mãn, à không, em cũng đừng nghĩ đến chuyện ngày đêm, chỉ biết sau những trở trăn kia còn một bàn chân gác lên mặt trời ấm nồng cuộc sống.

Và giấc ngủ khi này bình yên một làn mi, của em, của ta, của người dân chài Xômali và của cả mặt trời. Giấc ngủ ấy kiêu hãnh và trọn vẹn an lành, da có đen và trọng lượng có nhẹ tênh, người dân chài Xômali nghèo khó chân vẫn gác mặt trời quyền uy kia như đứa trẻ gác lên con thú nhồi bông và mỉm cười hạnh phúc.

Nệm gối chăn êm là mạn thuyền bồng bềnh ru cả thực cả mơ. Gom về giấc ngủ em, ta - hành trình đi giữa thiên nhiên và những dòng chảy thao thiết. Phải không em, ta và em đang cuốn phăng, và chảy đi, tình yêu, bình yên và sự mỏi mệt diễn tiến ngay khi ta viết dòng thơ này và khi mi em đã khép…

Ngủ ngoan nhé làn mi, ta sẽ là điềm lành trong giấc em mơ. Khoảng cách ta và em gần hơn khoảng cách mái chèo và nước và sông. Cá măng nhỏ cứ bồng bềnh, sơn ca em cứ ngủ say và cứ gác chân lên mặt trời nồng ấm hay nghiêng mình giữa bụi bờ.

Ta thức canh mặt trời cho em và ta còn giữ êm mái chèo để em và ta có xuôi dòng hay bị cuốn phăng đi vẫn chung một mạn thuyền, một mái chèo, dẫu dòng chảy ấy thực hay mơ, chúng ta là của nhau từ những điều bình dị nhất. Sẻ chia với em bình yên rất thật, từ lời ru hời làn mi…

HƯƠNG YÊN

Link

Friday, April 23, 2004

Tò mò

Qua những tầng cao ốc
Sài Gòn nghe
Đêm, lũ trẻ nhà xì xồ ngoại ngữ
Trẻ phố ngoái đầu thòm thèm
con chữ
Giấu mặt tuổi thơ đâu đó vỉa hè...

Tú Trinh

Link

Thursday, April 1, 2004

Cà-lem

phía không anh,
em triết lý cuộc tình cũng giống như cà-lem
hay mè nheo đòi anh buổi tan trường
ngày áo trắng
anh nuông chiều, nhưng…
cà-lem chỉ mình em tan trong đó
nắng ngoài hiên thở dài nên cỏ
cũng thôi xanh

biết không anh,
mỗi tiếng khóc chào đời là một ngõ nhỏ
đầy hoa
em cũng có một cổng vòm dây thường xuân
cổ tích
anh không thấy nên xuyên qua mà chẳng biết
ngoảnh lại đã hút bóng một mái nhà…

ngỡ bốn bàn tay nhưng rồi trắng từng
bàn tay
anh chọn cho mình vị mồ hôi khác
em vẫn thích ăn cà-lem và tan vào
khuya khoắt
thấy khói sương từ ký ức giăng giăng

chớp mi rồi ráo hoảnh bước chân
em vẫn đánh cược bằng đời mình
sấp hay ngửa, trắng hay đen… cũng em
ngờ nghệch
đi trong bình minh khát và trở về
hoàng hôn cháy
hoang vu trùm thành phố nhỏ xíu
triệu triệu dân

em
cà-lem
lành lạnh ê răng suốt bốn mùa không có hồi
kết cuộc
từ cổng vòm dây thường xuân mất dấu
mặt trời.

Tú Trinh
03/2004 bắt đầu viết ở Châu Đốc, An Giang trong đợt thực tập sưu tầm điền dã và hoàn thành sau đó ở Sài Gòn


Link

Tuesday, March 30, 2004

Trong bàn tay

Trong bàn tay có một bàn tay
em sẽ bé nhỏ hơn em vẫn từng bé nhỏ
sợ gió thổi bay nên rúc đầu vào vai ai đó
trong chiều phố ồn ào
em nghe ấm một dòng sông len lỏi
vết xước ngực trái dịu dàng hơn


Trong bàn tay có bàn tay
em vụt lớn như dải đất phương Nam non trẻ
em sẽ học vững vàng của cây thuỳ dương trước biển
khi bàn tay nắm chặt
bão giông qua, giông bão qua


Nắng chớm trên mái nhà
rồi thành phố ấp úng niềm vui

Trong bàn tay
lại không còn bàn tay nữa
em sẽ bé nhỏ như em từng bé nhỏ
biết tự ru mình bằng khúc hát của mùa thu cũ
giấc mơ em là những cuộc hành trình tìm hơi ấm
phía những ngày mưa

Tú Trinh
2004

Link

Thursday, March 4, 2004

Thơ Tú Trinh

Thứ Năm, 04/03/2004, 14:12 (GMT+7)
Sáng tác mới
Thơ Tú Trinh

Tú Trinh - Ảnh: L.Đ.

TTO - Những người viết trẻ, trên hành trình đến với thơ,  luôn tự ý thức tìm cho mình một cách nói mới, ít ra là khác những người thành danh đã đi trước. Tôi thích cách viết của cây bút trẻ Tú Trinh, bởi lẽ, những điều mà Trinh trình bày xuất phát từ cảm hứng của trái tim chứ không chỉ là những xác chữ vô hồn hoặc cố tình tung ra những con chữ rối rắm, vô nghĩa như một vài bạn trẻ viết cùng thế hệ.

Tú Trinh mới ngoài hai mươi, đang là sinh viên và có thêm “nghề tay trái” là viết báo cho một tờ báo dành cho tuổi mới lớn. Với chùm thơ mới nhất này, tôi tin Tú Trinh - giải nhất cuộc thi Bút Mới trong năm nay - sẽ còn bản lĩnh đi đến lâu dài với  thơ. Trên đường đi, tôi cầu chúc cho em vẫn mãi mãi giữ được sự trầm tĩnh, không vội vã...(Nhà thơ Lê Minh Quốc)


Trong bàn tay

Trong bàn tay có một bàn tay
em sẽ bé nhỏ hơn em vẫn từng bé nhỏ
sợ gió thổi bay nên rúc đầu vào vai ai đó
trong chiều phố ồn ào
em nghe ấm một dòng sông len lỏi
vết xước ngực trái dịu dàng hơn

Trong bàn tay có bàn tay
em vụt lớn như dải đất phương Nam non trẻ
em sẽ học vững vàng của cây thuỳ dương trước biển
khi bàn tay nắm chặt
bão giông qua, giông bão qua

Nắng chớm trên mái nhà
rồi thành phố ấp úng niềm vui

Trong bàn tay
lại không còn bàn tay nữa
em sẽ bé nhỏ như em từng bé nhỏ
biết tự ru mình bằng khúc hát của mùa thu cũ
giấc mơ em là những cuộc hành trình tìm hơi ấm
phía những ngày mưa


Ngày cũ

Khum tay loi lẻ gọi chiều
hoàng hôn đáp lại
đồng vọng qua ngày, ru ngày, lẩn khuất vào ngày
thế giới dư thừa mê mải
tôi đi

Anh - đường phố, đôi khi
tôi gặp lại mình ngày hun hút cũ
có gì nhiều đâu?
thêm một lần khóc
đường phố dưới chân tít tắp trên đầu

Phố nhớ nụ hôn sâu
căn phòng thèm những đêm thâu
ta ngồi nhìn đêm và thấy nhau lấp lánh
ngày trải thảm rớt lại chút sóng sánh
cho đêm bất tận xanh

Ký ức căng đêm thành dây đàn
rồi kỷ niệm bấm tay: tính tình tang
nhạc réo rắt gọi
tôi ở đâu?
bức tường bồi hồi vọng lại…


Lời cho nhau

Sao lại yêu nhau giữa ngày thản nhiên trắng?
Vạt tóc em buông xa hút nỗi niềm
Tay anh nghiêng chi - phía em chiều không nắng
Chạm trái dầu xoay thức giấc cánh chuồn kim

Sao lại yêu nhau lúc năm tháng trốn tìm?
Quá giang bình yên nụ hôn khờ dại
Thảng thốt lá rơi, biết lòng còn mê mải
Những nẻo đường xanh cỏ phía bình minh

Sao lại yêu nhau trong chiều cả gió?
Sao lại yêu nhau?
khi biết mai
cuộc tình bỏ ngõ

TÚ TRINH

Link