Showing posts with label somewhere else. Show all posts
Showing posts with label somewhere else. Show all posts

Friday, October 2, 2009

Bệnh và nhớ


kí ức vàng như một buổi chiều 
những hẹn hò để ngỏ 
viên gạch hát tình ca khe khẽ 

chỉ muốn khóc ré lên 
bếp nhà ai dậy thơm thức ăn châu Á
tình ca nào hát bằng mùi? 

con nhớ ba mỗi ngày ra vô toilet
là ba chứ không phải bất kỳ người đàn ông nào khác
giữ rất sạch bàn cầu cho con gái 
vục mặt vào ói sau những trận rượu bất cần ngày 20 tuổi 

con nhớ mẹ mỗi lần nheo mắt chào ông mặt trời 
mùa này nheo mắt cả ngày mẹ ạ!
con nhớ mẹ mỗi lần ôm ai hoặc cái gì đó
nên đừng cười khi con biết tự ôm mình và nghiện thú nhồi bông 

thị trấn ngày con hâm hấp sốt 
bầy sỏi lạo rạo chờ đôi giày quen 
cũ xì, mòn vẹt 
rễ cây trăm năm rùng mình hóa thân đũa thần ma thuật 
vung vung, sao bay 
sa đọa chẳng cần có đôi 

ặc ặc một buổi chiều 
khẹc khẹc một cánh diều 
hú hú lẻ loi 

Sydney, 10/2009 
Tú Trinh

Thursday, January 22, 2009

dù mùa xuân có về hay không

Những ngày giáp Tết ở nhà, ở đây không có chút gì mùi Tết, lại nghĩ về những ngày thời sinh viên và những khuôn mặt quen thuộc, mùa này bận rộn tất bật thế nào cũng ráng giành thời gian khuya khuya chút, quán ven đường, quán lọt thỏm phố phường, ngồi với nhau thêm dăm buổi (dù trong năm ngồi với nhau suốt rồi) trước khi quê đứa nào đứa nấy về. cái tình bạn bè rất thật, cái cảm giác chia xa ảo (năm sau mới gặp lại nhau mà), cái sự gắn bó ngày mười chín, đôi mươi giữa những đứa cù bất cù bơ, nó vậy! Thương không? Thương lắm!

Những đứa trẻ ngày xưa cũng phải lớn lên, dăm đứa đi xa bất lực với khoảng cách và nỗi nhớ, những đứa ở lại cũng chai sạn đi ít nhiều qua những lần đau, và cơn lốc cơm áo, và rồi người ta cũng phải dành thời gian tìm và cho một người khác phái nào đó, không phải bạn. Trong hệ quy chiếu quay ấy, lực ly tâm quăng mỗi đứa về một phía. Vợ/chồng/người yêu tất nhiên của mình, bạn bè vẫn là của mình, nhưng sao cái thương kia không còn vẹn nguyên nữa, ừ thì… chia xa, lần này có vẻ chia xa thật, dù mùa xuân có về hay không, quê mình, quê người!

Những động tác khác ngày xưa, không câu sáu câu tám trong tin nhắn, không điện thoại à ơi, không tụ tập chỉ để nhìn mặt nhau cười cười hay chạm người nhau bằng một ngón tay, nhưng biết là thương còn đó, còn hoài. Ở trường học bao nhiêu là “perspectives of communication for development”, trong trường hợp này tất cả vô dụng một nửa, vì đặc trưng của đối tượng tương tác thông tin và không gian mặc định của đối tượng không cần phát triển. Tuổi mười chín, thuở hai mươi xanh tươi những con người ấy giữ của nhau đã đóng khung vĩnh cửu.

Một sự thật là con người không thể không tương tác thông tin. Ngay cả khi người ta im lặng. Luôn có ít nhất một thông điệp giữa mọi người. Nhưng vì khởi nguồn của mọi giao tiếp thông tin ấy là sự mặc định khép vĩnh viễn, ở dạng thức nào đi chăng nữa, thông điệp giữa chúng mình sẽ cứ luôn chứa đựng tình yêu thương. Dù ngoài kia, mùa xuân có về hay không, quê mình, quê người!

Và hãy cứ thầm thì một đoạn văn mùa xuân của gã thi sĩ xứ Moguer trong những ngày bâng khuâng thế này, để dẫu im lặng hay nói năng, mắt căng nhìn hay đóng khép, thì mùa xuân và cái tình ngày cũ vẫn cứ lên ngôi, hân hoan reo ca trong mình.

Vẻ diễm tuyệt của ban mai! Mặt trời đổ xuống đất niềm hoan lạc kim ngân; đàn bướm muôn màu đùa giỡn tít tận đằng xa, giữa khóm hoa, trong nhà, ngoài nhà, trên suối.
Khắp nơi làng mạc mở lòng trong tiếng vỡ oà, ra rả, trong một cảnh sôi sục sự sống trong lành tinh khôi.
Tưởng như ta đang lọt vào bên trong ổ ánh sáng lớn, giữa một đoá hồng nồng nàn, mênh mông và ấm cúng. (*)

Trinh Nguyễn

(*): trích trong Con lừa và tôi, Juan Ramón Jiménez, Bửu Ý dịch.


--

It is a fact that we cannot not communicate! Even in silence there is a message. There is always at least a message between us. But, because the starting-point of communication is a perpetual enframing, whatever the format is, our messages forever pregnant with love. No matter the spring comes or not out side, in our homeland, in a foreign land.
răng mà nhớ nhà, nhớ bạn bè rứa

Friday, September 5, 2008

Nhớ những tựu trường

Bọn nhóc ở nhà đang làm lễ tựu trường, nhỉ! Năm nào ngày này cũng bâng khuâng, cũng thầm thì đọc lại cái không khí bàng bạc mùa thu trong văn Thanh Tịnh, cũng thèm trở về cái thời đi học còn mặc đồng phục. Bây giờ đi học mặc đồ ngủ cũng không ai nói gì, xứ này nó vậy.

Thời học Văn Khoa, đã có người hò hẹn tôi thức dậy và xuống phố cùng nhau ngày này, chỉ để cùng nhau lâng lâng một nỗi nhớ tuổi thơ, vậy mà lần đó, hai con ma thức đêm ấy ngủ khò khò đến trưa, đành chở nhau đi xem tan trường của khai trường vậy. Cũng là một kỉ niệm vui vui. Tháng chín những ngày yêu dấu ấy, rung rinh đóa hoa cúc bên đường.

Thời sinh viên thì việc in thơ đúng vào một dịp nào đó cũng là chuyện thú vị lắm (vốn có gì in đã thú vị rồi, có in nghĩa là có nhuận bút và có cơm ăn, cafe uống), nhất là khi cả bọn gom thơ in cùng trang trang báo, cứ hay nói đùa là “ngồi cùng mâm” ấy mà. Tựu trường, đã có một năm như thế. Không còn nhớ mình đã viết gì, bạn đã viết gì, bản thảo cũng không còn nữa, chỉ biết rằng, đã cùng nhau với những nắng trong, trời xanh, tiếng trống, tà áo trắng… vậy thôi.

Cũng có năm tựu trường mà đám bạn mỗi đứa một nơi, tựu trường của trẻ con thôi mà, vậy mà cũng bày đặt hò hẹn, dậy sớm nào, xuống phố nào, cũng nên cho lòng mình những phút giây dịu dàng, lang thang thầm lặng với những khuôn mặt thanh tú không điểm trang, mái tóc dài để xõa, hay cột nhong nhỏng cao, tà áo trắng vừa thướt tha vừa tung tẩy, những chiếc cặp da sậm màu và những vòng quay xe đạp. Khi ấy thì ở khu trung tâm Sài Gòn, hình ảnh mộc mạc dễ thương vậy đã bắt đầu khó kiếm rồi. Tuổi mới lớn bây giờ làm đẹp bằng son phấn sớm quá, tóc chẳng còn tự nhiên và xe máy xịn phóng vi vút chẳng chút e dè. Chắc mình già rồi nên chạnh lòng.

Ngoài trời đang mưa, lạnh buốt những tháng ngày xa nhà.

Tú Trinh

Friday, January 18, 2008

Nón bảo hiểm abc

A. Hồi còn nhỏ, ba cưng lắm, mua cho con gái nhỏ mấy cái nón rộng vành che nắng, đội vào như cái nấm di động, ba chở đi khắp nơi bằng chiếc xe đạp mini, bánh xe nhỏ như xe đạp điện bây giờ, loại xe này gần như biến mất trên đường phố rồi. Cứ đi mãi đi mãi như thế chẳng biết qua bao nhiêu phố chợ, bao nhiêu năm tháng, bao nhiêu câu chuyện để con gái nhỏ thôi ngồi sau yên xe ba và tự mình phóng xe máy vù vù trên đường. Mọi thứ đi qua, chỉ những điều ba dạy khi những bánh xe lăn lăn ngày cũ là còn lại. Dù vội vã cách mấy, khi gặp đám tang, cô gái sẽ đi chậm lại, tháo nón ra cúi đầu chào người nằm trong kia một cách thành kính. Việc nhỏ xíu bao nhiêu năm đã thành quán tính, giờ khó khăn và lúng túng vì chẳng làm được, không hỏi ba, vì chắc ba cũng đang bối rối thế.

B. Cách đây 3 năm, mùa xuân cuối cùng của đời sinh viên, ba cô bạn thân mất. Dự án đang vào đoạn cuối, có xa xôi chi đâu nhưng chịu thua, không cách gì đi viếng được, cố sắp xếp để ngày đưa tang kịp chạy về. Sáng đó vừa buông máy tính ra là phóng lên xe máy, anh chở, chỉ kịp vơ đại cái áo trắng khoác vô người, không đủ tỉnh táo để nhớ ra nhà cô bạn thân vừa đủ xa… Xe đến cầu Bình Triệu thì giật mình vì dọc đường bày bán nhiều nón bảo hiểm quá, nhưng đang vội. Qua ngã 4 Bình Phước thì gặp rất đông cảnh sát, không cách gì tránh được. Biết mình lỗi, trình bày câu chuyện, năn nỉ xin được nộp phạt tại chỗ để đi tiếp. Không có sự thông cảm, bỏ xe lại cũng chẳng được, phải đợi đủ xe vi phạm rồi mới đồng loạt về Trạm 2 ghi biên bản phạt. Cô bạn thì gọi khóc nấc từng chặng: “Mày nhanh lên, xe đến rồi!”, “Mày ơi, xe đưa ba tao đi rồi!”… Xuống đến nghĩa trang Bình Dương thì đất đã lấp xong, nghẹn lời, chỉ biết ôm cô bạn khóc òa…

C. Anna, cô bạn nhà báo Phần Lan, email bảo sẽ thu xếp du lịch Việt Nam sớm vì thích thú với chuyện toàn dân phải đội nón bảo hiểm, cô nghĩ những tấm ảnh chụp ở Việt Nam sẽ làm độc giả nước cô thú vị. Anh bạn ở Hà Nội đang chùng chằng việc đi ở bỗng quyết tâm ra đi cao độ vì bức bối với chuyện mất tự do đầu cổ, giải quyết tạm thời bằng cách đi xe đạp điện. Một anh bạn nữa thì vừa đội nón bảo hiểm vừa đưa tay gãi đầu, anh bảo hơn 20 năm để đầu trần nắng gió lên rừng xuống biển chẳng sao, mới đội nón bảo hiểm được tháng nay thì đầu bị nấm ngứa và rụng tóc. Ông bạn già lại triết lý đầy lạc quan: “Ở xứ này chẳng có sự tự giác đâu, cô gái nhỏ à, tội ông nhà nước, đành buộc dân làm cho yên tâm. Biết đâu vài năm nữa, khi dân quen, lúc đó ổng bèn thôi bắt đội nón bảo hiểm nội thành, tóc lại tha hồ bay!”, tôi chỉ cười cười. Viết tiếp chắc sẽ đến xyz luôn, nhưng thèm café rồi, quán bên kia phố, lại quần short, dép kẹp, nón bảo hiểm vi vút đây…

Chiêu Nguyễn

Friday, January 11, 2008

Quấn mình vào yêu thương

Sài Gòn mùa này đẹp lạ, phố như mặc chiếc áo của cao nguyên xa nên mới non tháng chạp đã nghe se se gió mỗi sớm mai thức giấc. Ngày cuối tuần không có chuông báo thức, được dịp co mình biếng lười trong ngôi nhà nhỏ đến khi chiếc điện thoại rung rinh một điệu nhạc quen và dòng chữ: “thức dậy đi cún con, ra khỏi cái-mền-cổ-lỗ và xuống phố nào” xuất hiện. Hồi âm bằng một nụ cười tin nhắn, rồi thế nào cũng sẽ lăn thêm vài vòng nữa trong chiếc mền ấm, lan man nghĩ đủ thứ chuyện thêm một hồi mới chịu thò chân xuống đất. Chẳng biết từ nào lúc nào anh bắt đầu đặt tên cho những đồ vật quanh em. Cái-mền-cổ-lỗ, nghe cứ trúc trắc thế nào ấy, nhưng vui vui.

Em năm tuổi, còn nhỏ xíu đã làm bạn với cái mền to đùng này, cha mua cho hai chị em, mỗi đứa một cái. Những năm đó, người lớn đắp cái mền chỉ của Nga đã là sang vô cùng, nói gì một đứa trẻ lên năm. Mãi sau mới biết, hai cái mền là nửa tháng lương công nhân viên ngày ấy, nhưng cha tin con gái sẽ lớn nhanh, cha thương và lo lắng từng chút một, sợ con lạnh, giật mình giữa đêm. Em lớn một chút thì cái mền phát huy tác dụng nhiều hơn, không chỉ là ủ ấm khi ngủ, nó biến thành xà rông, áo choàng đẹp nhất của công chúa lúc chơi đánh trận giả. Ấu thơ của em còn là những ngày, đêm quấn mền đọc sách dù thời tiết ngoài kia thế nào. Ngồi trùm mền ở một hốc nhà, đem cả đèn vào, tưởng tượng mình đang ở thế giới riêng (nơi đó trẻ con có thể đọc sách thoải mái mà không bị người lớn bắt đi ngủ hoặc hù dọa về tật cận thị), say sưa quên mất thời gian cho đến khi cha phát hiện và bắt đi ngủ. Cái mền còn là đồng minh của trò giận dỗi trẻ con, cứ nằm trùm mền kín mít là mẹ biết đang dỗi hờn ai đó trong nhà, mẹ kéo cái mền xuống cổ cho dễ thở, em lại kéo lên kín đầu, mẹ lại kéo xuống… cứ như vậy cả đêm, trò chơi cút hà. Theo tháng năm, em lớn lên và dài ra, cái mền ngắn lại, tưa chỉ và bắt đầu vá chằng chịt.

Nhớ có lần anh cười ngất khi thấy em quấn cái mền rách hai đường đúng vị trí, vừa đủ để thò cái đầu và hai mũi chân ra ngoài. Cái-mền-cổ-lỗ có tên từ đó, “cổ” vì hai mươi năm rồi, “lỗ” thì… anh bảo phải thêm “s” vì đó là số nhiều! Nhớ những ngày anh phụ mẹ, năn nỉ, dụ dỗ chuyển sang hăm dọa mọi cách để em thay mền mới, em vẫn cương quyết ôm khư khư cái-mền-cổ-lỗ, đến mức mẹ đành tìm mọi cách vá cái mền lại cho cô con gái cứng đầu. Dễ hiểu mà, em muốn giữ cái cảm giác đắp lên người không chỉ là cái mền, mà là chăm sóc của mẹ, lo lắng của cha, ấu thơ của chính mình… Phố nắng nhạt dịu dàng gọi mời, hứa hẹn một ngày vui. Ừ, vui, vì em biết khi đêm về trong mùa gió, điện thoại sẽ rung rinh một điệu nhạc quen: “cún con kéo mền lên cao, ngủ ngoan, nghe giấc mơ ấm”, và em hạnh phúc, vì em còn một cái-mền-cổ-lỗ để quấn mình vào yêu thương.

Hương Yên

Monday, November 26, 2007

Ô hay Sài Gòn là con gái

Sài Gòn bây giờ chẳng ai còn băn khoăn, “hắn” rõ ràng là một thiếu nữ! Mỗi độ gió chuyển hướng hay mưa nắng khác đi, Sài Gòn yêu kiều cài hoa lên hơi thở trẻ trung của mình.
Ngày tôi trẻ con, Sài Gòn nam tính lắm! Dõi mắt tìm hoa xuyên thành phố, bùng binh chỏng chơ trụ xi-măng lạnh, những dãi đường phân cách loe hoe cây cổ thụ, xanh ở tít trên cao, làm sao có hồng vàng đỏ tím cho tầm mắt mà ước mơ?

Lớn hơn nghĩa là chân sẽ bước nhanh hơn qua những nẻo đường, mắt có thể bỏ quên điều gì đó, vậy mà không thể vì… Sài Gòn từ hôm nào đã khoác áo hoa níu bước chân người vội vã. Vòng xoay rập rờn bướm, dãi đường phân cách khum khum những viên đá xoay thành vòng, ôm trọn hoa vào lòng, giữ hoa với phố. Hoa thanh tú trắng, hoa mỏng tang vàng, hoa dung dị tím, hoa chúm chím hồng, hoa e ấp đỏ…

Tháng ba à, ngày của phụ nữ (biết đâu cũng là ngày của Sài Gòn?), nhà hát thành phố kết hoa nguy nga như một cung điện thời trẻ con tôi vẫn hình dung khi nghe kể chuyện cổ tích, trong đó ắt hẳn có rất nhiều công chúa và hoàng tử… Điện thoại reng reng, a lô, đi chụp hình hả, ủa có dịp gì đặc biệt, à không, vì nhà hát thành phố mặc áo hoa… Thế là “click”, “click” va “click” không còn đếm được nữa. Ban đầu còn ngại ngùng, nhưng… hơ, sao nhiều bạn giống mình…

Tết à, cho một mùa mới, hoa tung tăng về phố, hồn nhiên như cô gái thanh xuân, lúc đẹp hoang vu, lúc ngời hiện đại. Đào e thẹn, mai e ấp, bí ngô khoai sắn chuyện trò trên xe cút kít chờ xuân, vạn thọ nằm lắc lư trên chõng tre, sen mím mím cười trong ao, hướng dương đung đưa theo nhịp vó xe thổ mộ, cúc bập bềnh trong đôi quang gánh, mạ xanh dập dềnh theo những chiếc xuồng mộc… Những ngày giáp Tết, tôi thả bộ ven đường Nguyễn Huệ, ở trong kia hoa đang loay hoay tìm chỗ đứng ngồi, bỗng nghe được lần đầu tiên: mồ hôi hoa… Chiều 30 Tết rực rỡ, hoa có vị mồ hôi nên sẽ thơm hoài da diết cả những mùa sau!

Sau những nhịp tim hân hoan bắt gặp Sài Gòn thiếu nữ, những bức ảnh “hắn” lung linh hoa… tôi thấy những bóng áo xanh, những khuôn mặt lấm lem đất cát, những bàn tay chăm chút cho Sài Gòn của tôi yêu kiều hoa mỗi độ nắng gió khác đi…

Nghe mồ hôi hoa trầm ấm rất gần, rất xa…

Sài Gòn, hoa, và con gái…

TÚ TRINH

Thursday, August 9, 2007

Từ những mùa thơ ấu

Cuối thập niên 80, khi máy tính cá nhân là một cái gì đó quá xa xỉ thì game đã hiện diện trong lòng bọn nhóc đô thị chúng tôi ngày ấy đầy thân thuộc và gần gũi như tiếng trống trường, như gói xôi gói bằng lá chuối, như ổ bánh mì nóng giòn, như ly sữa đậu nành ngọt mát, như ánh mắt long lanh cô bạn nhỏ bàn trên.

Thuở ấy game được gọi là “trò chơi điện tử”, là niềm say mê của trẻ con và là sự đau đầu của phụ huynh (người lớn khi ấy lạc hậu lắm, họ chưa biết… chơi game!). Ít gia đình nào khá giả để sắm một bộ riêng để trong nhà gồm tivi, một đầu máy, 2 bảng vuông vuông điều khiển và những cuộn băng chứa game. Vậy càng vui, muốn chơi điện tử thì phải ra tiệm, mà đã ra tiệm thì con nít ít khi nào đi một mình, có từ hai đứa trở lên đi với nhau là vui rồi. Lòng vòng những con hẻm nhỏ, đặc biệt là khu vực quanh trường học, nơi nào thấy con nít tụ tập đông một chút, ồn ào cười nói rộn ràng thì chính là tiệm trò chơi điện tử, chẳng thể sai. Tiệm nhỏ thì một, hai cái tivi, tiệm lớn thì có khi lên đến hơn chục cái tivi. Giờ cao điểm thì bao nhiêu cái tivi cũng không đủ. Muốn chơi à, phải nói trước với chủ tiệm là chơi bao nhiêu thời gian và đưa tiền trước nhé, không có vụ muốn ngồi bao lâu thì ngồi, con nít làm gì có nhiều tiền, và thế nào cũng có đứa đang chờ đến lượt mình “bấm điện tử”.

Khác với bây giờ, hồi xưa số lượng con gái mê game ít hơn con trai nhiều. Con gái có chơi thì cũng không đến nỗi trốn học như con trai, và chơi những trò chơi có đồ họa đẹp và rất lành tính: hái nấm (hóa thân anh chàng thợ sửa ống nước lùn lùn tròn tròn tên Mario lên đường cứu công chúa Peach), làm xiếc (điều khiển nhân vật ngồi trên con sư tử nhảy qua vòng lửa). Con trai thì dữ dội hơn: bắn máy bay, đấu võ đài, đua xe các loại… Nhìn con trai chơi game thật là thú vị, ánh mắt mê say dán chặt vào màn hình tivi nhiều màu sắc, tay cầm bảng điều khiển, xuống lên, trái phải, đặt bom, bắn súng, ra đòn lanh lẹ. Ngày ấy thích nhau, con gái cũng theo con trai ra tiệm điện tử, ngồi xem anh chàng của mình chơi với ánh mắt ngưỡng mộ, còn anh chàng thì gắng biểu diễn những màn đẹp mắt và chiến thắng để làm anh hùng trong mắt nàng. Đồng điệu hơn nữa là cả hai cùng chơi, thú vị vô cùng, đặc biệt là trò hái nấm. Anh chàng cứ tha hồ giết quái vật nhé, bay nhảy qua đầu mấy con kênh kênh, mở đường, cô nàng (trong game vẫn là anh chàng Mario) chỉ việc tèng teng đi sau lượm tiền, ngắm cảnh, hoặc lấy nấm do anh chàng nhường. Quên cả thời gian! Nhiều lần đang chơi hăng say thế thì… mẹ anh chàng ở đâu thình lình xuất hiện giữa lúc trò chơi đang đến hồi gây cấn, mặc kệ cô bạn cạnh bên giương mắt nhìn lo ngại, anh chàng bị mẹ đét vào mông và bị nắm lỗ tai kéo xềnh xệch về. Cảnh này xem riết thành thân quen, hôm nào tiệm trò chơi điện tử không có đứa bị đòn rồi lôi xềnh xệch về chắc chủ tiệm sẽ thấy thiếu thiếu! Mai đi học, anh chàng có chút gì mắc cỡ rồi vài hôm sau vẫn lại hẹn hò nhau ở tiệm điện tử, anh chàng lại là anh hùng trong game, cô nàng lại nhìn anh chàng đầy ngưỡng mộ. Rời tiệm trò chơi điện tử sẽ là tiết mục cóc ổi, mía ghim rồi ra về. Ký ức tuổi thơ cứ kéo dài ra mãi cho đến một ngày con gái thấy mình lớn phỗng ra và thôi hẹn hò con trai ở tiệm điện tử, còn con trai vô tâm không nhận thấy, vẫn cứ loay hoay với trò bắn máy bay bùm bùm chíu chíu…

Mấy tiệm trò chơi điện tử đồng loạt lên đời, không còn là chiếc tivi và đầu máy cũ kỹ, mấy cuộn băng nhiều màu nữa mà chuyển thành máy tính với bàn phím, lúc này đã gọi là “game”, tiệm vẫn đông, con trai và những lứa con trai, con gái nhỏ hơn. Rất nhanh sau đó là sự đổ bộ của internet, những quán game ngày xưa hoặc nâng cấp, hoặc lui vào dĩ vãng. Ra tiệm, người ta online, nói chuyện, làm quen rồi tán tỉnh nhau nhiều hơn là chơi game. Lúc này máy tính bắt đầu phổ biến trong gia đình, trẻ con nhanh nhạy thì tất nhiên, người lớn cũng làm quen với máy tính nhiều, bật lên chơi game gỡ mìn, xếp bài, đổ kẹo, xây dựng… Game khi này không còn là độc quyền của trẻ con.

Đứa con gái và con trai ngày xưa bây giờ đã lớn, mỗi đứa một nơi, đi học, đi làm ngồi trong văn phòng, thi thoảng vẫn giết thời gian bằng những trò chơi có sẵn trong computer, lòng vẫn còn mê mãi về ngày xưa, trò chơi điện tử bấm bấm đầy màu sắc, đầy sôi động và yên ả trong tuổi thơ mình. Game online quá nhiều, đôi lúc cũng rộn ràng vì những câu chuyện bạn bè tán gẫu, những cái tên kiêu kì hoặc buồn cười, những chiêu pháp và cấp bậc… Vốn đã bận rộn với thế giới thật, và cả hai tìm mãi chưa thấy game nào có nhân vật tròn tròn xinh xinh như trò chơi điện tử năm cũ, cho đến khi anh chàng thấy nhân vật Bé Bỏng của game Boom.

Một ngày nọ cô nàng ngạc nhiên khi thấy theme của blog anh chàng bỗng trở nên nhí nhảnh đầy màu sắc, những nhân vật tròn tròn ngộ nghĩnh như những nhân vật trong truyện tranh, trong trò chơi điện tử ngày xưa. Cô nàng lui cui đăng kí một cái nick chơi thử, bật cười khanh khách vì con quái vật trong game đội nón ngược hệt như khuôn mặt tròn ú của anh chàng. Dùng cú pháp đơn giản nhất “/where…”, không hẹn mà gặp trong game, khi cả hai dùng đúng nick cũ đã gắn với họ suốt một quãng đời thơ ấu. Không tham gia đại chiến hay thi đấu, không quan tâm lắm đến những khuyến mãi, sự kiện của game, luôn chọn kênh vắng nhất, cũng kiên quyết không chơi một mình, chỉ khi nào cùng online và cùng chơi. Anh chàng chọn nhân vật Bé Bỏng nhanh nhẹn thêm chiếc mũ nồi đỏ, cô nàng chọn nhân vật Mắt Xanh trong bộ áo đầm trắng xinh xinh, cứ núp sau nhân vật của anh chàng mà lượm tiền hoặc diệt những quái vật ít hung dữ hơn. Kí ức ngày xưa rộn ràng kéo về như mới ngày hôm qua, hai nhân vật cùng chạy loanh quanh trên một màn hình, nàng vẫn trố mắt nhìn chàng di chuyển, đặt bom một cách thuần thục, cùng gào lên khi bị sặc nước, cùng cười hihi khi qua tiếp màn sau, chỉ khác là hai đứa ngồi cách nhau hơn 2000 km, và âm thanh đó phải dùng thêm một chương trình khác hỗ trợ. Sau những phút giây giải trí với game, hai người hình như có nhiều điều để trò chuyện hơn, quan tâm hỏi thăm nhau nhiều hơn, và hay nhắc đến kỷ niệm ngày xưa hơn.

Cho đến một hôm anh chàng đi công tác, giao password cho cô nàng vào lấy 2 cây kim miễn phí mỗi ngày thì cô nàng phát hiện ra, trong trang bị của anh chàng có một cặp nhẫn cưới. Chỉ là nhẫn cưới trong game thôi, mà sao bồi hồi và xúc động đến vậy, như một lần trong tiệm điện tử ngày xưa, Mario cứu được công chúa Peach từ tay quái vật, có đôi mắt tha thiết nhìn sang khi màn hình là đám cưới hai nhân vật chính…

Gần hai mươi năm để trò chơi điện tử năm cũ thành ký ức, thành đồ cổ, để game phát triển thành một ngành công nghiệp riêng, phong phú với các loại thiết bị mới, thể loại nhập vai trực tuyến được ưa thích. Nhưng những nhân vật tròn tròn to to, thân thiện, không gian 2D, cách chơi mang nét cổ điển vẫn luôn là game hay nhất trong tôi, vì nó gợi lại và tiếp nối quãng thời gian ấu thơ đầy niềm vui giản dị trong một cộng đồng những đứa con gái, con trai chúng tôi ngày ấy…

CHIÊU NGUYỄN

Thursday, November 16, 2006

Gọi tháng thầm thì

-

Tháng cuối cùng của năm rồi, gọi tháng thầm thì, tháng của sinh nhật một cô bé mà em yêu thương hơn 20 năm nay, thương nhất là những đêm em mệt lả người chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay biết trong khi cô bé vẫn cứ nói, cứ kể hồn nhiên như tin là trong em có năng lực sẻ chia ngay cả khi em không còn tỉnh thức về một vài ngày đã qua bằng tất cả những buồn vui, hào hứng, chán nản của tuổi 20 thơ dại, tháng của một tuổi 20 thơ dại khác đang cô độc ở chút xíu xa em, em và cô bé đó nối nhau bằng sợi dây gì lạ lắm được làm bằng tình yêu giữa con mực hồng và con cá măng nơi hai vùng biển xa tít, chẳng bản đồ nào can đảm vẽ dòng hải lưu nối lại vậy mà em chạm được vào bé ấy mỗi 4g30 sớm mai, tháng của những chuyện chưa kịp là ký ức cứ trỗi dậy và thật mãnh liệt trong em, em cứ lang thang bằng chiếc xe máy cổ điển của mình, đi và nhìn và thở như thân quen để rồi lạc giữa những định vị, phương hướng rất cụ thể rõ ràng, chán phố và bụi và những lần đi lạc như em vốn hay thế em về ngồi lại với chiếc laptop mới vừa quen hơi, ừm, cảm ơn chiếc máy nhỏ nói dùm em mọi điều thầm thì, em có vẻ như đang im lặng, em thôi cái trò gào lên rồi, em đang muốn hòa hoãn với mùa, với chình mình mà, dạo này thấy em hay mặc áo trắng không, đúng ra là em sẽ mặc áo vàng hoa cúc suốt tháng 10 đến cuối năm như em vẫn hay làm đó chứ, thì thôi xin một lần khác đi những nhớ thương và thói quen ngày cũ, tạm thời em muốn hông thương hông nhớ chi cả, em mệt lắm, trí nhớ em suy tàn rồi, sao em lại cứ nhớ, vô thức nhớ mà, đừng chấp chi vô thức 23 năm trong em, vô thức, hihi, vô thức ngoan nhé, thêm một lần gọi tháng thầm thì nữa thôi, vô thức sẽ lên 24 tuổi rồi, ồn ào hơn hay mãnh liệt hơn hả em, em cũng không rõ nữa, cũng có thể dấn thân về phía trước cũng có thể lùi dần và khuất một nẻo riêng em giữa lơ lửng ngàn sau ngàn xưa.

Tháng đang là tháng của tất bật âu lo, hở anh, mình cùng gọi tháng thầm thì, đừng giận hờn em nếu em sao cứ mãi hoang vu cho anh thấy và anh cũng đừng phiền lòng vì những động tác em rất nhỏ cố níu tay anh, dẫu em biết anh bận trăm công ngàn việc, dẫu em biết anh cần nghỉ ngơi và anh cũng cần khép mi và ngủ, dẫu khoảng cách chúng mình luôn được tính bằng những con số rất to và những đơn vị rất to, em có thèm khát vẫn sẽ chẳng thể đo được, hihi, em muốn đo đoạn đường ấy, khoản cách địa lý ấy bằng cái chiều dài ngăn ngắn cơ thể mình anh à, bao nhiêu lần em trải người anh nhỉ, anh làm toán chia đi, và cho em kết quả nhé, em ghét phải đụng đến toán với những con số khổng lồ như thế lắm, nhé nhé anh, em sẽ làm cho giúp anh những bài toán nho nhỏ khác, ví dụ như vòng tay cho một số đo nào đó trên áo quần anh vậy, mình nói lại chuyện níu tay xíu nhé anh, níu tay bằng những giao thức số mà, hihi, để thấy yêu thương còn gần, tháng gió quá với nắng lạ và mưa không quen, em sợ rồi bỗng một hôm mình thấy nhau như chẳng hề quen biết, bài học mang tên bắt đầu giờ em chẳng còn đủ sức học lại, thì em sẽ đi cho hết một cuộc hành trình không bận tâm cửa sông hay rừng thưa hay sa mạc, như chú cá cơm lạc sóng, như dòng chảy không ngần ngại băng mình, như loài xương rồng dấu bí mật yên ả cát, có lẽ em thích sa mạc, viễn tượng về nó làm em thanh thản nhất, và sẽ những lúc mỏi mệt em lại thầm thì với tháng, như em đang loay hoay thầm thì giữa chiều hôm nay nhiều gió, sa mạc rồi mai, sẽ lại sẽ, dành cho em những ốc đảo biếc xanh và trong veo.

Tháng đang làm trọng tài cho một trò chơi cuộc đời, nên đừng ồn ào, chỉ mình em gọi tháng thầm thì, ước gì em có thể loay hoay như tot_to_chan năm ấy, trò chơi giản đơn cứ đóng mở hộc bàn để lấy ra từng thứ một của tiết học ngày thơ bé, quyển sách chân phương chữ to, que tính, bút chì, thước kẻ, tập kẻ ô thẳng hàng và ngàn thứ xinh xắn khác, nhớ quá trong nỗi thầm thì, em không đi học như thế bao lâu rồi nhỉ, mà em vẫn cố mà tìm đến việc học đấy thôi, không còn cái hộc bàn nắp đóng mở với cái bản lề vui tính, em giờ tự tìm nơi trú ẩn cho tất cả những chi tiết thuộc và không thuộc về mình, bên này khung cửa sổ em học mãi để không nhớ và không quên những con chữ, chữ xếp hàng như chiều nay chắc chắn sẽ không giống mọi chiều khác, điều đó như chút dịu dàng sót lại xoa dịu những cơn đau căng người trầm tích từ phía bên kia khung cửa sổ em, chính em chứ không phải ai khác luôn phải rướn người, mà sức rướn của em hình như cũng hanh hao theo trí nhớ suy tàn thì phải, em nhớ cái hồi mình rướn đến đau căng người sau đó chỉ để chạm tay vào thành hồ bơi trước người cùng chơi trò ấy chỉ một tích tắc, rướn người để chạm tay chính em của khoảnh khắc ấy, giờ em cố rướn mà chẳng biết mình sẽ chạm tay vào đâu, vỗ về mình có một hành trình, tháng ạ, chạm tay vào tháng thì em sẽ làm lấm lem và ưu phiền lây mấy nhành hoa cúc đất răng sún, mấy nhành cẩm chướng trắng ngần, mấy vạt nắng hươm lòng người góc phố, thì thôi, cho em nhé, chờ em nhé, những khoảnh khắc buông mình rơi, như hạt mưa rơi trên mi em trưa nay giữa phố vậy.

Tháng vẫn đang trong những tờ lịch và trên góc phải tờ giấy em làm bài báo cáo chiều nay, gọi tháng thầm thì, tháng hãy cứ an nhiên làm trọng tài cho trò chơi cuộc đời không chỉ riêng em góp mặt, gọi tháng thầm thì để tháng hay em và anh và các cô bé của em nhẹ nhàng hơn, thầm thì như khúc kinh cầu ban trưa giữa ngàn hoa thanh âm lạ, thầm thì học như mẹ khi bàn tay cất tiếng mõ vô thức dịu dàng phía bình minh…

Hương Yên
2006 chaos

Sunday, April 30, 2006

1, 2, 3 và 4 và…

… cho n & hoa cúc


Thấy không daisy, cái bụi cây len lén um tùm đang cố vươn mình ra khoe những bông hoa bé xíu xiu kia đấy, theo hướng tay chỉ đấy, góc vuông phía trước đấy, ừm, mắt em cận mấy độ nhỉ, lại gần hơn một chút nữa nhé em, rồi, em đã thấy chưa, thân gầy gầy thanh thanh, hoa be bé mảnh mai, cánh mong mỏng trăng trắng, vây quanh một đài hoa vàng vàng chẳng lấy gì làm tươi xinh lắm, có lẽ nhờ vậy em nhỉ, cánh hoa kia tinh khiết trắng nhuần hơn giữa cái nắng chia ly hanh hao này, hihi, hihi, hai chúng ta cùng cười hihi, hihi với cái bụi cây len lén um tùm.

Sao loay hoay mãi hai đứa mình cũng chẳng biết có tất cả bao nhiêu cánh hoa trên một bông hoa, hai đứa làm sao biết hết có bao nhiêu cánh mong mỏng trăng trắng trên thân cái bụi cây này được nhỉ, ôi, một ước muốn cũng dễ thương cũng len lén như cái bụi cây len lén um tùm này vậy, hihi, chợt nhớ đã hơn một lần nghe anh chàng trẻ măng cứ thích xưng thầy trong phòng thí nghiệm thực vật bảo mỗi cánh hoa mới thực sự là một bông hoa, còn khái niệm bông hoa như hai đứa mình hiểu là một bó hoa mất rồi, thôi kệ anh chàng ấy nhé, sao cũng được, mỗi người được quyền có khái niệm “một bông hoa” cho riêng mình, phải không em.

Mà em này, em đếm đến số mấy rồi, hihi, em quên mất rồi phải không, mình đếm lại từ đầu nhé, ôi, những cánh hoa mong mỏng trăng trắng đang thích thú được xếp hàng, định danh bằng số lần nữa kìa, một, hai, ba, bốn, năm, sao em dừng lại mất rồi, một, hai, ba, bốn, năm, sao em lại dừng lại nữa vậy, một, ha, ba, bốn, năm, hihi, em thích số năm à, để suy đoán xem sao lại là số năm nhé, ừm, sắp hiểu rồi nè, xòe bàn tay phải cũng chừng ấy số, một, hai, ba, bốn, năm, xòe bàn tay trái cũng chừng ấy số, một, hai, ba, bốn, năm, em định nói đến chân phải và chân trái nữa phải không, hihi, không xòe ra được ở đây đâu, ngón chân em đang khem khép trong đôi vớ khát khao được chạm mặt mặt đất kia rồi, hihi, số năm, sắp hiểu rồi em, mỗi lần em ngẩn ngơ bóc tờ lịch cuối cùng cũng thầm thì chi đó có “năm”, năm, năm, năm năm.

Ờ, năm, hình như nếu được vẹn toàn thì mỗi bông hoa trong khái niệm chúng ta có năm cánh mong mỏng trăng trắng, có bao nhiêu bông hoa có đủ năm cánh mong mỏng trăng trắng nơi bụi cây len lén um tùm này em nhỉ, hihi, sao chúng ta cứ phải hỏi nhau có bao nhiêu, bao nhiêu là bao nhiêu nhỉ, lần này thì không hiểu thật đó em, hihi, không chống chế hay chạy trốn cái không hiểu của mình đâu, tụi mình chuyển đề tài nhé, em biết tên bông hoa kia chưa, chưa phải không, mà thôi cũng chẳng cần biết làm gì cho mệt, hai đứa mình không thích viết hoa chữ cái đầu câu, hai đứa mình không thích cong lưỡi quá nhiều để phát âm một chữ la tinh là lạ, lạ lẫm, thôi mình lại cười hihi hihi đi em, hihi, hihi, đúng rồi em, lần này không cần viết hoa, không cần uốn lưỡi mà tên hoa vẫn chuẩn mực và dễ thương như em, như khoảnh khắc nụ cười em vừa rồi vậy, hoa răng sún.

Tụi mình vẫn đang ở cạnh cái bụi cây cây len lén um tùm đang cố vươn mình ra khoe những bông hoa bé xíu xiu vừa được tụi mình yêu dấu gọi là hoa răng sún, phải vậy không em, ừm, hết đứng rồi lại ngồi, hết ngồi kiểu này rồi lại ngồi kiểu khác, ngồi chán lại đi lẩn thẩn, rồi lại tung tăng và nhảy chân sáo, vẫn là cái bụi cây len lén um tùm đính trên mình nó yêu dấu những bông hoa răng sún, mượn nắng làm thước kẻ đường vuông góc gió xuống đôi vai ẩn trong chiếc áo tay phồng li ti hoa em mặc, hihi, bông hoa có khoảng cách gần em nhất có đủ năm cánh mong mỏng trăng trắng kìa, hihi, năm, năm…

Yêu dấu daisy ơi, sao hai đứa mình lại có bốn, bốn chỏng chơ, bốn bơ vơ, bốn không có một, hai, ba, và năm đi cùng như lúc chúng ta đếm cánh hoa nữa, à không, có một chút xíu nhầm lẫn, bốn đi cùng với năm, bốn năm, nên hoa chưa kịp thay răng, chưa kịp rụng hết răng sữa, chưa kịp mọc răng vĩnh viễn, hoa chưa kịp có một tên mới khác hơn dễ thương em trong niêm luật thời gian, hoa chưa kịp có tên mới dài hơn khoảnh khắc nụ cười em lúc hai đứa ở gần nhau, bốn năm và dừng lại ở đó, hoa vẫn là hoa răng sún.

Bốn năm và dừng lại ở đó, hoa vẫn là hoa răng sún, daisy ơi
hoa vẫn là hoa răng sún, daisy ơi
daisy ơi
daisy ơi
hoa vẫn là hoa răng sún, daisy ơi
bốn năm và dừng lại ở đó, hoa vẫn là hoa răng sún, daisy ơi
bốn năm và dừng lại ở đó, hoa vẫn là hoa răng sún
bốn năm và dừng lại ở đó
bốn năm và dừng lại ở đó
bốn năm và dừng lại ở đó, hoa vẫn là hoa răng sún
bốn năm và dừng lại ở đó, hoa vẫn là hoa răng sún, daisy ơi
hoa vẫn là hoa răng sún, daisy ơi
daisy ơi
daisy ơi
daisy ơi
daisy ơi
daisy ơi
daisy ơi
daisy ơi
daisy ơi…

Gọi mãi…
Và sau đây là hồi âm của hoa cúc, cũng là một câu với nhiều dấu phẩy.
Không ai đo đếm được thời gian, không ai đo đếm được thương yêu, nhưng cánh hoa thì được, nhưng những quyết định chua xót thì được, ừ, thì bốn hay năm cũng cũng là tâm cả, tâm yêu thương thì sẽ nở được một cái hoa răng sún xinh xinh sáng mai này.
Sau số bốn chỏng chơ, số bốn bơ vơ, sau khi gọi daisy ơi khàn tuổi, sau hồi âm hoa cúc…

Tú Trinh
04/2006

Monday, December 26, 2005

Quán mùa đông

12/2005

phố của mùa chưa từng ký ức
nên có một người chọn tâm thế co ro

chẳng thể duỗi ra theo mùa
mưa đông buốt một bên não phải
giấc mơ chiều lạc miền cỏ dại
thêm một lần lần lữa với hoang vu

quán rất rộng nên mùa đông về thật lắm
hạt mưa vỡ ngang những tiếng thầm
hình như bàn bên có hai người tìm được vành môi

mình tôi ngồi Sài Gòn thiêm thiếp khói
mình tôi ngồi
mình tôi ngồi
mình tôi ngồi nỗi nhớ dậy thì tâm bão
mình tôi
mình tôi
ước mong manh chiếc ghế hồn nhiên hóa vành nôi
cho tôi chọn ủ ấm bằng áo len của mẹ

cà phê chiều nay thả giọt êm lạ
quán rất vắng một tiếng rơi của lá

mùa đông ngồi ghế mùa thu
mộng du phố hát chuyện tình
mộng du tôi hát chuyện mình

Tú Trinh


Thursday, December 22, 2005

Hội thảo văn học “Sáng tác cho tuổi mới lớn hiện nay” (2)

Đời sống văn nghệ
Thứ tư, 21/12/2005, 09:45

Dòng văn học tuổi mới lớn VN chờ ngày lớn
Thanh Vân

Ngày 19/12, hội thảo về “Sáng tác văn học dành cho tuổi mới lớn” đã diễn ra tại phường Núi Sam, Châu Đốc, An Giang. Lần đầu tiên, tình hình phát triển và thực trạng sáng tác của dòng văn học viết cho tuổi teen được 50 nhà văn trên cả nước phân tích mổ xẻ.

Hội thảo họp mặt đông đảo gương mặt nhà văn, nhà thơ. "Lão thành" có Lưu Thị Lương, Trần Quốc Toàn, Đoàn Thạch Biền, Trịnh Bửu Hoài, Cao Xuân Sơn, Mai Bửu Minh... Tầm "trung trung tuổi" thì có Nguyên Hương, Nguyễn Trí Công, Nguyễn Thu Phương, Chu Quang Mạnh Thắng. Lê Đình Vũ. Trên dưới 30 là Vũ Đình Giang, Phan Hồn Nhiên... Thế hệ 8X góp mặt với Tú Trinh, Võ Thu Hương, Ngô Thị Hạnh, La Thị Ánh Hường, Đoàn Phương Huyền. 20 tham luận trình bày trong hội thảo là đầy ắp những ý kiến, đề nghị và trăn trở của những cây bút thuộc nhiều thế hệ.

Nhà văn Lưu Thị Lương cho rằng, tuổi mới lớn của con người là giai đoạn quan trọng nhất để bắt đầu hình thành nhân cách, tự khẳng định mình, tập ý thức về vai trò và trách nhiệm của mình. Theo bà, nhà văn viết về tuổi mới lớn không nên mang mặc cảm mình đang viết về loại đối tượng thấp nhỏ. Rất nhiều nhà văn ở tuổi "hết lớn nữa" như Lưu Thị Lương, Nguyễn Quang Sáng, Nguyễn Thị Minh Ngọc... có những tác phẩm rất hay về tuổi "teen". Thế nhưng, hầu hết các nhà văn "già" viết tác phẩm cho tuổi mới lớn để kể lại một thời đã xa, một không gian và thời gian đã lùi vào quá khứ. Trong khi đó, tuổi mới lớn hôm nay có vô vàn sự lựa chọn đến với các loại hình nghệ thuật khác, lựa chọn giữa các tác phẩm trong nước, giữa tác giả này với tác giả kia. Vì thế, yêu cầu hiện đại hóa không gian, thời gian, ngôn ngữ tác phẩm là hết sức cần thiết. Điểm qua những đầu sách cho tuổi mới lớn, dễ thấy một điều: các nhà văn chỉ mới chạm vào vài khía cạnh trong đời sống tâm hồn, tinh thần rất phức tạp, nhạy cảm của các cô bé, cậu bé, vốn chưa phải là người lớn nhưng cũng không còn là trẻ con.

Cây bút trẻ, nhà thơ Tú Trinh táo bạo đưa ra ý kiến: sex trong những sáng tác chọn tuổi mới lớn làm trung tâm vẫn còn bị bỏ ngỏ. Không ít độc giả tuổi "teen" đã đọc những tác phẩm: “Buồn ơi chào nhé” của Francois Sagan, “Lolita” của Vladimir Nabocov, “Búa đe” của Christine Falkenland, “Búp bê Bắc Kinh” của Xuân Thụ, “Đi qua hoa cúc” của Nguyễn Nhật Ánh… Đây được xem là những tác phẩm hấp dẫn vì đã mang lại nhiều cảm xúc trái ngược, phong phú: dữ dội, trần trụi, dễ thương, lãng mạn. Nếu lúc nào cũng quan niệm: sách cho tuổi mới lớn là phải đề cao lý tưởng, ngại ngần đề cập về vấn đề giới tính, viết giống nhau gần như một công thức, một khuôn mẫu, ngập tràn hoa lá mộng mơ thì đơn điệu, nhàm chán là điều dễ hiểu.

Bên cạnh những tham luận được chuẩn bị chu đáo là những tranh luận ngoài lề sôi nổi. Họa sĩ thiết kế, nhà văn trẻ Vũ Đình Giang cho rằng không nên đặt ra những vấn đề cũ kỹ kiểu như: Nên hay không nên đưa yếu tố sex vào văn học tuổi mới lớn? Làm sao để văn học tuổi mới lớn Việt Nam bắt kịp văn học tuổi mới lớn thế giới? Thực tế, những tác phẩm văn học được bạn đọc tuổi teen thế giới đón nhận luôn đầy đủ những hỷ nộ ái ố và những lĩnh vực cấm kỵ. Vấn đề ở đây là nói như thế nào cho hay, cho thuyết phục với liều lượng vừa đủ, văn phong thích hợp và đúng với hoàn cảnh xã hội Việt Nam.

Chuyện về nhuận bút, về sự chưa chuyên nghiệp, chưa phát triển đồng đều của các cậy viết cũng được đem ra tranh luận sôi nổi. Hiện nay, tại các Hội văn học nghệ thuật nhiều tỉnh miền Trung như Quảng Nam, Đà Nẵng, Huế, Quảng Ngãi…, số lượng người viết và trang viết cho tuổi mới lớn rất hiếm hoi. Tìm kiếm một thành viên trẻ trong lực lượng sáng tác văn học cho tuổi này không mấy dễ dàng, trong khi Hà Nội và TP HCM liên tục đón nhận nhiều cây bút trẻ về hội tụ. Phải cần rất nhiều thời gian nữa mới có thể lấp đầy khoảng trống lớn này.

Buổi tối cùng ngày, đoàn nhà văn đã có buổi giao lưu với hàng trăm học sinh trường phổ thông trung học Thủ Khoa Nghĩa, thị xã Châu Đốc. Cuộc giao lưu giữa những nhà văn đến từ các tỉnh thành xa xôi và các bạn học trò xứ núi diễn ra thật vui nhộn, cảm động. Các độc giả nhí cho thấy vốn đọc của mình không phải xoàng khi "xoay" các nhà văn ra trò. Có bạn cho biết không bỏ sót truyện nào của nhà văn Vũ Đình Giang, kể cả những truyện không phải cho tuổi mới lớn. Điều đó cho thấy tuổi ô mai không chỉ thích đọc những câu chuyện nhẹ nhàng, hồn nhiên kiểu "mới lớn" mà đã tìm đến những tác phẩm vượt tuổi. Đó là một thực tế đáng chú ý cho các nhà văn.

Nhà thơ Cao Xuân Sơn, "ông bầu" của Tủ sách Văn học tuổi mới lớn NXB Kim Đồng đặt hàng đề tài cho các cây bút ngay trong chuyến đi. Không ít bạn trẻ 8X hăng hái hưởng ứng đăng ký những kế hoạch cụ thể. Hội thảo khép lại với nhiều vấn đề vẫn còn chưa được tranh luận đến tận cùng. Tuy nhiên, nhìn lại lực lượng sáng tác thuộc nhiều độ tuổi đang ngày càng đông đảo, nhìn lại những đầu sách đang ngày càng phong phú, có thể khẳng định: Viết cho tuổi mới lớn là một trong những đề tài đang được quan tâm, dòng văn học này sẽ dần đi đến sự ổn định. Và để trả lời câu hỏi: "Bao giờ dòng văn học này lớn mạnh?" còn tùy thuộc vào sự chung tay không chỉ riêng những nhà văn mà của cả một dây chuyền: Người viết - người làm công tác xuất bản - phát hành - tiếp thị sách và cả xã hội.

Saturday, July 30, 2005

Khói

mm.2005

Ngửa đầu cho não một điếu thuốc
Đóng cửa nhìn khói và gặp tôi
Thèm là cánh hoa nằm dưới guốc
Năm cũ giếng sâu rêu đá ngồi

Năm chưa cũ giếng đã cạn từ lâu lắm
Khói buồn nên tình tự thành mưa
Cửa đóng cài then hoen cơn trầm cảm
Trọn một cơn mưa níu cũng thừa

Ngày hửng nắng cho mây về kéo sợi
Tôi mình tôi đan khói lưới mình
Tôi mình tôi dưới xanh trời ngồi đợi…

Tú Trinh

Thursday, June 30, 2005

Lại biển và đêm

6/2005, viết nhân 8 câu thơ hay của bạn, I rambled in a smoke smooth 


Hai mươi năm nữa tôi còn quánh đặc trên núi tí hon
Cấu thành từ xác loài động vật nhuyễn thể của tâm hồn
Em vẫn giấc mơ Karuthama sao? dẫu mùa tôm đã rất khác
Con sóng không vọng âm bất kì tên người
Đêm rì rầm lời tự thú của cát

Lấp đầy tôi đi, băng bó cho tôi đi những chiếc băng gạt
Vách đá nhô ra hay bào mòn so với ngày xưa?
Từ tay em loài rong đã sản sinh ra trăn ngàn bát cơm khác
Trí nhớ suy tàn nên ú ớ trong cả giấc mơ

Vẫn những chiếc cờ tam giác phần phật đầu lâu
Đêm nhồi vào lòng biển muôn ngàn triết lý
Con sóng dự giờ thốc cát ngược eo sóng
Những chai đời sóng đánh giạt ngược vào bờ
Rỗng hay không còn chờ đá đọc từng số phận

Cát cứ dấu bí mật dã tràng và lấn biển
Loài san hô hiến thân làm vũ công ngoài khơi
Tự vắt kiệt mình và nằm thiêm thiếp chờ trầm tích
Vịnh trả gió cho đất liền một đêm dậy thì tâm bão
Vẫn an nhiên người tự niêm mình trong khói

Tú Trinh


Tuesday, May 31, 2005

Tứ tuyệt

nhặt rải rác trong các quyển vở thời sv

EM
Em lơ lớ tiếng Việt
Câu ru nghe lần đầu
Dạy em lời thưa, dạ
Ngọng nghịu từ mắt nâu.

VỀ QUÊ
Về chơi với rơm rạ
Chị rủ cùng tắm sông
Thả giày đi chân đất
Mới hay… lạc ruộng đồng.

PHỐ
Trưa lặng im tiếng gió
Nắng chao chát phố phường
Con giun lầm lũi cỏ
Cố tìm một làn hương.

CAO
Đừng bảo lái đò nữa
Núi quanh đây chập chùng
Trường đôi lần khép cửa
Nhớ phấn trắng thẹn thùng

Tú Trinh

Wednesday, March 30, 2005

Đêm La Rô (*)

2005

xuyên đêm
những con thằn lằn phố núi cao nguyên nhìn sinh vật lạ
đến từ... trái đất
nén cười ngất vì... nhột, những vòng tay cố siết,
cố ôm con La Rô, mong mỏi chút hơi ấm trong đêm đen
từ lớp nhung mịn màng người ta làm thú nhồi bông hay từ
một cuốn sách nobel mà nhiều người thắc mắc
orange without sugar
solitude chíp chiu...
slow slow
row row

xuyên đêm
đêm đủ dài cho những vòng tay khẳng khiu
cố ôm trọn núi đồi
đêm đủ dài cho những vực sâu nảy chồi non ảo giác
La Rô, có nghe ta nói gì không
nơi nào cũng khát
chồi non khát
vực sâu khát
ảo giác khát
cánh đồng và cái giếng khum khum tròn kia cũng khát
La Rô của ta, mi khát một sự quyết đoán
đừng chùng chằng mãi thế, La Rô,
con bướm nhỏ bỏ đêm xa rồi

một La Rô và một thi sĩ biết nhớ, biết cảm ơn
người đàn bà điên cuối con đường mặt trời
tặng cho chàng những bông hoa cẩm chướng đỏ
không có điểm cuối cho cuộc đời
ta đứng bên đường như một người hành khất
nhìn người ta quên nhìn và siết tay nhau để cảm nhận
vệt chai sần của hôm qua
những vết xước bạch kim
long lanh khát

những quả táo rừng
và cỏ hoa hoang dại dọc đèo cao ta vừa ngang qua
ngày hôm qua, hay hôm kia, hay ngày mai, có lẽ…
La Rô mơ mình không làm bằng lớp nhung êm mượt kia
để được khát
một cái quẹt mỏ bình yên của chú chim sẻ
tung cánh từ bình nguyên

bão tố trong lòng La Rô
trong những vòng tay đêm khư khư ôm siết La Rô
không không gian biểu hiện
thầm thì thì thầm chờ mặt trời lên tiếng
La Rô, có nghe ta nói gì không

có một dòng sông giữa những lời thì thầm
có một cơn khát băng ngang vực sâu
có một đêm mơ thấy La Rô
rồi lang thang cả đời tìm khỏanh khắc đập cánh chim sẻ...

(trời ạ, con lừa và tôi, ai là tôi, ai là con lừa?)

Tú Trinh

(*) nhân đọc lần thứ n-1 cuốn sách “Con lừa và tôi” (Platero y yo) của Juan Ramón Jiménez, nhà thơ Tây Ban Nha, giải Nobel Văn chương 1956, bản dịch Bửu Ý.

Saturday, January 1, 2005

vàng phai người con gái

2004

những dằn vặt trong em không đợi tuổi
khi anh ngồi độc ẩm với niềm riêng
kí ức giăng ngang mắt anh sâu thẳm
khói thuốc chiều nay rẽ nhánh
vào thiên thanh
ngút ngàn ngày-chưa-em

cô gái mảnh áo lụa gầy lặng im
đã ru anh suốt chín năm thao thức
căn gác cũ thơ học trò thấm vào từng sớ gỗ
anh chong đêm bằng đôi mắt lấp lánh đêm
anh cười ha hả
anh khóc nức nở
đêm ơ hờ

vàng phai theo hoa cúc
anh-chín-năm ngủ rồi?
em ru từng mái ngói
lời rêu xanh…

anh chở em đi bằng phẳng những con đường quen
hành trình gã lang thang xưa tìm nhà… công chúa
anh siết tay em, mùa thu bối rối

ngồi với anh đối ẩm với niềm riêng
dằn vặt trong em sẽ qua như tuổi
lỡ muộn một dáng người…

Tú Trinh
(viết khi ôm con tuần lộc vào lòng)

Friday, December 31, 2004

Thơ cho thằn lằn và ánh sáng

2004

thêm một góc phòng dằn vặt
xác thằn lằn thăng hoa trên nền đất
ánh sáng và những con kiến
muộn phiền vây kín những con mối quanh trạng thái ảo của bóng đèn
khúc bình minh giả tạo
điệu luân vũ nhanh càng nhanh cho kịp tháng,
kịp ngày,
kịp phút giây,
thời khắc

trầm mặc
ký ức trung dung và những hơn thua đồng hiện
mỏi mệt một kiếp người
hoa đa sắc tạo dòng mồ hôi mắt
không có cô gái và chàng trai xinh tươi
chỉ có những sinh vật biết mình vẫn sống
sẽ sống
và phải sống

những đường ong trong không gian
những đường cong không gian
tạc những dòng lấp lánh
hoang hoải theo dấu lướt tới,
lao đi,
băng lên
lại gặp xác thằn lằn
những con kiến
con mối
ánh sáng

nhát chổi tuổi thơ nào sót lại cho tôi quét sạch tôi?
gom lũ ánh sáng kia ủ phân bón cho nhành ngọc lan sắp về sân tạm trú

Tú Trinh

Sunday, December 12, 2004

Khánh kiệt, chờ…

2004

những dải nắng không thắp trong tôi một niềm tin mưa bất kì nào em ạ
cánh đồng tôi quen khánh kiệt suốt mùa dài
người ta thích lúa, gạo còn tôi chỉ mong mạ non và rơm rạ
cho mỗi bắt đầu hay kết thúc còn một khoan dịu dàng và ngai ngái
rạ nâu chocolate và mạ xanh nuột nà
những đứa trẻ trong veo giọt sương

rồi nắng cũng đi qua rất nhanh, nhanh trong những nghĩ suy của tôi về cơn mưa
chỉ hăng hắc cánh đồng trưa
lối nắng còn trọn một mảng rêu nằm đợi
khánh kiệt tôi, khánh kiệt sông hồ
tôi tìm rêu gọi nắng
trọn một cơn buồn
không chờ vẫn gặp những cơn vui, cơn say, cơn điên, cơn... người
dưới trời
may, những khánh kiệt xanh

những mái nhà chocolate rơm rạ
đắt đỏ giữa bê tông cốt thép phố già
trẻ con lạc lõng từ nhụy hoa
đụn rơm người-mẫu khánh kiệt mùi đồng
những chiếc xe thổ mộ điểm hoa làm ma-nơ-canh giữa phố
khánh kiệt tôi chạy tìm người xà-ích
chắc còn lang thang đâu đó ở vực sâu
nơi còn bình yên những mái nhà chocolate rơm rạ
nơi tôi học mơ giấc mơ những đứa trẻ chưa từng biết chocolate
chỉ biết đất nâu và những đụn rơm nâu và yêu những-nâu đó
khánh kiệt tôi thừa nhận mình yêu...

cám ơn nâu còn nâu
cám ơn xanh còn xanh
cho mắt còn chấp chới bình yên xanh
cho môi còn khe khẽ câu đồng dao nâu đất
trước khi những khánh kiệt trắng sầm sập sầm sập về

Tú Trinh

Tuesday, November 30, 2004

thiếu kí ức

2004

kí ức không có luống rau, dây cà
kí ức, phải chi có cánh diều và củ khoai lùi giữa chiều quê thơm lựng
kí ức thòm thèm một cánh đồng vàng lúa xanh mạ
kí ức…

ngậm ngùi chạy theo hiện đại
với computer, internet hứa hẹn kết nối ngày mai…
với chiến tranh, đàm phán, toàn cầu hóa, virus mới… cập nhật hàng ngày
chạy đến tương lai rồi chạy nữa đến đâu?
chỉ thèm quá khứ

nhìn thẳng vào trăng
đêm trung thu tịch lặng
không hề có câu chuyện cổ tích Hằng Nga chú Cuội nào được người kể
trăng chỉ một vòng tròn vàng có vệt mờ mờ đen
man mán về quyển sách mình từng ngấu nghiến đọc
và sự nhớ con chữ … ngày xưa…

đôi lúc bày đặt say xỉn, ngớ ngẩn nghe người ta đồn về chủ nghĩa hậu hiện đại
tỉnh ra mới nhớ mình quên, chưa hiện sinh
hiện sinh gì em
hiện sinh gì tôi
còn mỏi mệt một nhánh người

Tú Trinh

Friday, November 26, 2004

Café đêm

20-26/10/2004

ngồi với nhau một quán không say
xí xa xì xồ giảng đường sáng nay nối đến ngày xưa xa lắc ở miền quê nghèo túng
có hai người vừa mất ước mơ chung

đêm xám trời
nên nước mắt chảy ngược
nên lời nói ôm siết kí ức, câm
oang oang lấp liếm
cười thành tiếng
góp chút thanh âm cho đêm phố nửa dập dìu nửa quặn thắt

cà phê đen đá không đường mà biển sóng trào hốc mắt
mằn mặn tuổi hai mươi, chắc biển sau mưa dầm
cả lũ giành nhau, tao, tao, tao sẽ lấy bút danh Vọng Yên
mai nổi tiếng vẫn nhớ một quảng đời nhìn khói
xoe tròn, tròn xoe, bạn rít thuốc, thuốc rít bạn triền miên

những mảnh ồn, những khoảnh lặng im,
tôi luôn biết từ bạn có ánh nhìn

khuya phương Nam lệch pha một tình yêu
đêm Sài Gòn ngằn ngặt câu thèm nói mớ
có đứa đòi xông vào giáo đường xem Chúa có nằm mơ?

không một lần ghì đêm lại
nên sáng ra cũng bình thường mặt trời
nhìn bao năm sao không biết bờ vai tôi buông thõng
chỉ cần bạn choàng tay…
áp tai xuống đất nghe xập xình bánh xe tải
ganh tị với giấc chiêm bao xinh xinh kẻ ăn mày

vỉa hè đêm chần chừ cạn
cho một tuổi khác đầy hơn
sau mỗi chuyến xe qua, tôi biết mình xa bạn

Tú Trinh