Showing posts with label viết ngắn. Show all posts
Showing posts with label viết ngắn. Show all posts

Tuesday, May 21, 2013

May and wood sorrel

Thiệt ra là mình bận rộn, nhưng mà là cái dạng 'busy of doing nothing' trong mắt nhiều người.

Không sao, vì vốn là mình nhanh (nhảu đoảng, hihi) một số chuyện, và một số chuyện khác mình chậm như ốc sên (à, ví dụ như chuyện học lái xe), nên cũng chẳng còn hờn tủi gì. Chỉ là quyết không để người khác nặng nhẹ, coi thường mình (và người mình quý mến) hay loại trừ mình.

Tất cả những gì mình muốn là mình giỏi hơn chính mình ngày hôm qua thôi. Để làm được tất cả những điều này, mình may mắn, ngay lúc này đây mình có sức khoẻ, và mình có sự ủng hộ của người thương và bạn bè. Vậy thì đâu có cớ gì để than phiền, phải không?
Cắm mặt làm đi.

Yellow woodsorrel, photo by Tú Trinh
with SamSung Galaxy S IV

Bây giờ khác xưa ha, hồi xưa thế này là nhảy dựng lên, kiêu hãnh rời đi. Bây giờ thì khác. Vì trong lòng hay nói lảm nhảm câu này một mình: không ai muốn biết chuyện gian khổ của một người thất bại, người ta chỉ muốn nghe câu chuyện khó khăn thất bại của một người thành công.

Mình không ham muốn cụm từ 'thành công' đó đâu, nhưng mình muốn mình là 'người làm được việc', và 'tạo ra sự khác biệt', cho chính mình và cho những người quanh mình, dù có thể mình không biết hết tên tuổi họ. 

Quyết định gõ vài chữ rồi quay lại với những abcd 'cơm áo gạo tiền'. Từ bao giờ mình hay gào lên cụm từ này nhỉ? Từ bao giờ mình lén lút khóc nhè rồi cắn răng làm tiếp nhỉ? Chắc là từ khi quyết tâm 'tạo ra sự khác biệt', và sau nữa là làm cho được cái chuyện mà ông già mình canh cánh trong lòng ổng, mà từ lòng ổng nó chuyển sang lòng... mình. Có lẽ vì rằng, ước mơ và khát khao (và cả mỡ bụng)... không tự nhiên sinh ra và mất đi, nó chỉ di chuyển từ người này sang người khác.

Nhớ mấy đứa nhỏ ở nhà. Một đứa thì giữa đêm phát điên mà mình không có bên cạnh nó. Đứa kia thì bảo là "Dao nay saigon mua nhieu. Em di me mai duoi nhung con duong nang, mong su buon te trong minh bi dot chay di. Roi mua ve, tra lai tat ca cho em. Ngay nao em cung uot sung. Em song lai het nhu thoi ngay xua vay t a. Khac la khong con t o day".

 Hoa chua me mùa này sắc vàng thao thiết. Sydney mùa này nắng vàng như mật. Nhưng nghe rét người. Đến năm thứ 5 vẫn in-between...


Thursday, January 22, 2009

dù mùa xuân có về hay không

Những ngày giáp Tết ở nhà, ở đây không có chút gì mùi Tết, lại nghĩ về những ngày thời sinh viên và những khuôn mặt quen thuộc, mùa này bận rộn tất bật thế nào cũng ráng giành thời gian khuya khuya chút, quán ven đường, quán lọt thỏm phố phường, ngồi với nhau thêm dăm buổi (dù trong năm ngồi với nhau suốt rồi) trước khi quê đứa nào đứa nấy về. cái tình bạn bè rất thật, cái cảm giác chia xa ảo (năm sau mới gặp lại nhau mà), cái sự gắn bó ngày mười chín, đôi mươi giữa những đứa cù bất cù bơ, nó vậy! Thương không? Thương lắm!

Những đứa trẻ ngày xưa cũng phải lớn lên, dăm đứa đi xa bất lực với khoảng cách và nỗi nhớ, những đứa ở lại cũng chai sạn đi ít nhiều qua những lần đau, và cơn lốc cơm áo, và rồi người ta cũng phải dành thời gian tìm và cho một người khác phái nào đó, không phải bạn. Trong hệ quy chiếu quay ấy, lực ly tâm quăng mỗi đứa về một phía. Vợ/chồng/người yêu tất nhiên của mình, bạn bè vẫn là của mình, nhưng sao cái thương kia không còn vẹn nguyên nữa, ừ thì… chia xa, lần này có vẻ chia xa thật, dù mùa xuân có về hay không, quê mình, quê người!

Những động tác khác ngày xưa, không câu sáu câu tám trong tin nhắn, không điện thoại à ơi, không tụ tập chỉ để nhìn mặt nhau cười cười hay chạm người nhau bằng một ngón tay, nhưng biết là thương còn đó, còn hoài. Ở trường học bao nhiêu là “perspectives of communication for development”, trong trường hợp này tất cả vô dụng một nửa, vì đặc trưng của đối tượng tương tác thông tin và không gian mặc định của đối tượng không cần phát triển. Tuổi mười chín, thuở hai mươi xanh tươi những con người ấy giữ của nhau đã đóng khung vĩnh cửu.

Một sự thật là con người không thể không tương tác thông tin. Ngay cả khi người ta im lặng. Luôn có ít nhất một thông điệp giữa mọi người. Nhưng vì khởi nguồn của mọi giao tiếp thông tin ấy là sự mặc định khép vĩnh viễn, ở dạng thức nào đi chăng nữa, thông điệp giữa chúng mình sẽ cứ luôn chứa đựng tình yêu thương. Dù ngoài kia, mùa xuân có về hay không, quê mình, quê người!

Và hãy cứ thầm thì một đoạn văn mùa xuân của gã thi sĩ xứ Moguer trong những ngày bâng khuâng thế này, để dẫu im lặng hay nói năng, mắt căng nhìn hay đóng khép, thì mùa xuân và cái tình ngày cũ vẫn cứ lên ngôi, hân hoan reo ca trong mình.

Vẻ diễm tuyệt của ban mai! Mặt trời đổ xuống đất niềm hoan lạc kim ngân; đàn bướm muôn màu đùa giỡn tít tận đằng xa, giữa khóm hoa, trong nhà, ngoài nhà, trên suối.
Khắp nơi làng mạc mở lòng trong tiếng vỡ oà, ra rả, trong một cảnh sôi sục sự sống trong lành tinh khôi.
Tưởng như ta đang lọt vào bên trong ổ ánh sáng lớn, giữa một đoá hồng nồng nàn, mênh mông và ấm cúng. (*)

Trinh Nguyễn

(*): trích trong Con lừa và tôi, Juan Ramón Jiménez, Bửu Ý dịch.


--

It is a fact that we cannot not communicate! Even in silence there is a message. There is always at least a message between us. But, because the starting-point of communication is a perpetual enframing, whatever the format is, our messages forever pregnant with love. No matter the spring comes or not out side, in our homeland, in a foreign land.
răng mà nhớ nhà, nhớ bạn bè rứa

Friday, September 5, 2008

Nhớ những tựu trường

Bọn nhóc ở nhà đang làm lễ tựu trường, nhỉ! Năm nào ngày này cũng bâng khuâng, cũng thầm thì đọc lại cái không khí bàng bạc mùa thu trong văn Thanh Tịnh, cũng thèm trở về cái thời đi học còn mặc đồng phục. Bây giờ đi học mặc đồ ngủ cũng không ai nói gì, xứ này nó vậy.

Thời học Văn Khoa, đã có người hò hẹn tôi thức dậy và xuống phố cùng nhau ngày này, chỉ để cùng nhau lâng lâng một nỗi nhớ tuổi thơ, vậy mà lần đó, hai con ma thức đêm ấy ngủ khò khò đến trưa, đành chở nhau đi xem tan trường của khai trường vậy. Cũng là một kỉ niệm vui vui. Tháng chín những ngày yêu dấu ấy, rung rinh đóa hoa cúc bên đường.

Thời sinh viên thì việc in thơ đúng vào một dịp nào đó cũng là chuyện thú vị lắm (vốn có gì in đã thú vị rồi, có in nghĩa là có nhuận bút và có cơm ăn, cafe uống), nhất là khi cả bọn gom thơ in cùng trang trang báo, cứ hay nói đùa là “ngồi cùng mâm” ấy mà. Tựu trường, đã có một năm như thế. Không còn nhớ mình đã viết gì, bạn đã viết gì, bản thảo cũng không còn nữa, chỉ biết rằng, đã cùng nhau với những nắng trong, trời xanh, tiếng trống, tà áo trắng… vậy thôi.

Cũng có năm tựu trường mà đám bạn mỗi đứa một nơi, tựu trường của trẻ con thôi mà, vậy mà cũng bày đặt hò hẹn, dậy sớm nào, xuống phố nào, cũng nên cho lòng mình những phút giây dịu dàng, lang thang thầm lặng với những khuôn mặt thanh tú không điểm trang, mái tóc dài để xõa, hay cột nhong nhỏng cao, tà áo trắng vừa thướt tha vừa tung tẩy, những chiếc cặp da sậm màu và những vòng quay xe đạp. Khi ấy thì ở khu trung tâm Sài Gòn, hình ảnh mộc mạc dễ thương vậy đã bắt đầu khó kiếm rồi. Tuổi mới lớn bây giờ làm đẹp bằng son phấn sớm quá, tóc chẳng còn tự nhiên và xe máy xịn phóng vi vút chẳng chút e dè. Chắc mình già rồi nên chạnh lòng.

Ngoài trời đang mưa, lạnh buốt những tháng ngày xa nhà.

Tú Trinh

Friday, January 18, 2008

Nón bảo hiểm abc

A. Hồi còn nhỏ, ba cưng lắm, mua cho con gái nhỏ mấy cái nón rộng vành che nắng, đội vào như cái nấm di động, ba chở đi khắp nơi bằng chiếc xe đạp mini, bánh xe nhỏ như xe đạp điện bây giờ, loại xe này gần như biến mất trên đường phố rồi. Cứ đi mãi đi mãi như thế chẳng biết qua bao nhiêu phố chợ, bao nhiêu năm tháng, bao nhiêu câu chuyện để con gái nhỏ thôi ngồi sau yên xe ba và tự mình phóng xe máy vù vù trên đường. Mọi thứ đi qua, chỉ những điều ba dạy khi những bánh xe lăn lăn ngày cũ là còn lại. Dù vội vã cách mấy, khi gặp đám tang, cô gái sẽ đi chậm lại, tháo nón ra cúi đầu chào người nằm trong kia một cách thành kính. Việc nhỏ xíu bao nhiêu năm đã thành quán tính, giờ khó khăn và lúng túng vì chẳng làm được, không hỏi ba, vì chắc ba cũng đang bối rối thế.

B. Cách đây 3 năm, mùa xuân cuối cùng của đời sinh viên, ba cô bạn thân mất. Dự án đang vào đoạn cuối, có xa xôi chi đâu nhưng chịu thua, không cách gì đi viếng được, cố sắp xếp để ngày đưa tang kịp chạy về. Sáng đó vừa buông máy tính ra là phóng lên xe máy, anh chở, chỉ kịp vơ đại cái áo trắng khoác vô người, không đủ tỉnh táo để nhớ ra nhà cô bạn thân vừa đủ xa… Xe đến cầu Bình Triệu thì giật mình vì dọc đường bày bán nhiều nón bảo hiểm quá, nhưng đang vội. Qua ngã 4 Bình Phước thì gặp rất đông cảnh sát, không cách gì tránh được. Biết mình lỗi, trình bày câu chuyện, năn nỉ xin được nộp phạt tại chỗ để đi tiếp. Không có sự thông cảm, bỏ xe lại cũng chẳng được, phải đợi đủ xe vi phạm rồi mới đồng loạt về Trạm 2 ghi biên bản phạt. Cô bạn thì gọi khóc nấc từng chặng: “Mày nhanh lên, xe đến rồi!”, “Mày ơi, xe đưa ba tao đi rồi!”… Xuống đến nghĩa trang Bình Dương thì đất đã lấp xong, nghẹn lời, chỉ biết ôm cô bạn khóc òa…

C. Anna, cô bạn nhà báo Phần Lan, email bảo sẽ thu xếp du lịch Việt Nam sớm vì thích thú với chuyện toàn dân phải đội nón bảo hiểm, cô nghĩ những tấm ảnh chụp ở Việt Nam sẽ làm độc giả nước cô thú vị. Anh bạn ở Hà Nội đang chùng chằng việc đi ở bỗng quyết tâm ra đi cao độ vì bức bối với chuyện mất tự do đầu cổ, giải quyết tạm thời bằng cách đi xe đạp điện. Một anh bạn nữa thì vừa đội nón bảo hiểm vừa đưa tay gãi đầu, anh bảo hơn 20 năm để đầu trần nắng gió lên rừng xuống biển chẳng sao, mới đội nón bảo hiểm được tháng nay thì đầu bị nấm ngứa và rụng tóc. Ông bạn già lại triết lý đầy lạc quan: “Ở xứ này chẳng có sự tự giác đâu, cô gái nhỏ à, tội ông nhà nước, đành buộc dân làm cho yên tâm. Biết đâu vài năm nữa, khi dân quen, lúc đó ổng bèn thôi bắt đội nón bảo hiểm nội thành, tóc lại tha hồ bay!”, tôi chỉ cười cười. Viết tiếp chắc sẽ đến xyz luôn, nhưng thèm café rồi, quán bên kia phố, lại quần short, dép kẹp, nón bảo hiểm vi vút đây…

Chiêu Nguyễn

Friday, January 11, 2008

Quấn mình vào yêu thương

Sài Gòn mùa này đẹp lạ, phố như mặc chiếc áo của cao nguyên xa nên mới non tháng chạp đã nghe se se gió mỗi sớm mai thức giấc. Ngày cuối tuần không có chuông báo thức, được dịp co mình biếng lười trong ngôi nhà nhỏ đến khi chiếc điện thoại rung rinh một điệu nhạc quen và dòng chữ: “thức dậy đi cún con, ra khỏi cái-mền-cổ-lỗ và xuống phố nào” xuất hiện. Hồi âm bằng một nụ cười tin nhắn, rồi thế nào cũng sẽ lăn thêm vài vòng nữa trong chiếc mền ấm, lan man nghĩ đủ thứ chuyện thêm một hồi mới chịu thò chân xuống đất. Chẳng biết từ nào lúc nào anh bắt đầu đặt tên cho những đồ vật quanh em. Cái-mền-cổ-lỗ, nghe cứ trúc trắc thế nào ấy, nhưng vui vui.

Em năm tuổi, còn nhỏ xíu đã làm bạn với cái mền to đùng này, cha mua cho hai chị em, mỗi đứa một cái. Những năm đó, người lớn đắp cái mền chỉ của Nga đã là sang vô cùng, nói gì một đứa trẻ lên năm. Mãi sau mới biết, hai cái mền là nửa tháng lương công nhân viên ngày ấy, nhưng cha tin con gái sẽ lớn nhanh, cha thương và lo lắng từng chút một, sợ con lạnh, giật mình giữa đêm. Em lớn một chút thì cái mền phát huy tác dụng nhiều hơn, không chỉ là ủ ấm khi ngủ, nó biến thành xà rông, áo choàng đẹp nhất của công chúa lúc chơi đánh trận giả. Ấu thơ của em còn là những ngày, đêm quấn mền đọc sách dù thời tiết ngoài kia thế nào. Ngồi trùm mền ở một hốc nhà, đem cả đèn vào, tưởng tượng mình đang ở thế giới riêng (nơi đó trẻ con có thể đọc sách thoải mái mà không bị người lớn bắt đi ngủ hoặc hù dọa về tật cận thị), say sưa quên mất thời gian cho đến khi cha phát hiện và bắt đi ngủ. Cái mền còn là đồng minh của trò giận dỗi trẻ con, cứ nằm trùm mền kín mít là mẹ biết đang dỗi hờn ai đó trong nhà, mẹ kéo cái mền xuống cổ cho dễ thở, em lại kéo lên kín đầu, mẹ lại kéo xuống… cứ như vậy cả đêm, trò chơi cút hà. Theo tháng năm, em lớn lên và dài ra, cái mền ngắn lại, tưa chỉ và bắt đầu vá chằng chịt.

Nhớ có lần anh cười ngất khi thấy em quấn cái mền rách hai đường đúng vị trí, vừa đủ để thò cái đầu và hai mũi chân ra ngoài. Cái-mền-cổ-lỗ có tên từ đó, “cổ” vì hai mươi năm rồi, “lỗ” thì… anh bảo phải thêm “s” vì đó là số nhiều! Nhớ những ngày anh phụ mẹ, năn nỉ, dụ dỗ chuyển sang hăm dọa mọi cách để em thay mền mới, em vẫn cương quyết ôm khư khư cái-mền-cổ-lỗ, đến mức mẹ đành tìm mọi cách vá cái mền lại cho cô con gái cứng đầu. Dễ hiểu mà, em muốn giữ cái cảm giác đắp lên người không chỉ là cái mền, mà là chăm sóc của mẹ, lo lắng của cha, ấu thơ của chính mình… Phố nắng nhạt dịu dàng gọi mời, hứa hẹn một ngày vui. Ừ, vui, vì em biết khi đêm về trong mùa gió, điện thoại sẽ rung rinh một điệu nhạc quen: “cún con kéo mền lên cao, ngủ ngoan, nghe giấc mơ ấm”, và em hạnh phúc, vì em còn một cái-mền-cổ-lỗ để quấn mình vào yêu thương.

Hương Yên

Monday, November 26, 2007

Ô hay Sài Gòn là con gái

Sài Gòn bây giờ chẳng ai còn băn khoăn, “hắn” rõ ràng là một thiếu nữ! Mỗi độ gió chuyển hướng hay mưa nắng khác đi, Sài Gòn yêu kiều cài hoa lên hơi thở trẻ trung của mình.
Ngày tôi trẻ con, Sài Gòn nam tính lắm! Dõi mắt tìm hoa xuyên thành phố, bùng binh chỏng chơ trụ xi-măng lạnh, những dãi đường phân cách loe hoe cây cổ thụ, xanh ở tít trên cao, làm sao có hồng vàng đỏ tím cho tầm mắt mà ước mơ?

Lớn hơn nghĩa là chân sẽ bước nhanh hơn qua những nẻo đường, mắt có thể bỏ quên điều gì đó, vậy mà không thể vì… Sài Gòn từ hôm nào đã khoác áo hoa níu bước chân người vội vã. Vòng xoay rập rờn bướm, dãi đường phân cách khum khum những viên đá xoay thành vòng, ôm trọn hoa vào lòng, giữ hoa với phố. Hoa thanh tú trắng, hoa mỏng tang vàng, hoa dung dị tím, hoa chúm chím hồng, hoa e ấp đỏ…

Tháng ba à, ngày của phụ nữ (biết đâu cũng là ngày của Sài Gòn?), nhà hát thành phố kết hoa nguy nga như một cung điện thời trẻ con tôi vẫn hình dung khi nghe kể chuyện cổ tích, trong đó ắt hẳn có rất nhiều công chúa và hoàng tử… Điện thoại reng reng, a lô, đi chụp hình hả, ủa có dịp gì đặc biệt, à không, vì nhà hát thành phố mặc áo hoa… Thế là “click”, “click” va “click” không còn đếm được nữa. Ban đầu còn ngại ngùng, nhưng… hơ, sao nhiều bạn giống mình…

Tết à, cho một mùa mới, hoa tung tăng về phố, hồn nhiên như cô gái thanh xuân, lúc đẹp hoang vu, lúc ngời hiện đại. Đào e thẹn, mai e ấp, bí ngô khoai sắn chuyện trò trên xe cút kít chờ xuân, vạn thọ nằm lắc lư trên chõng tre, sen mím mím cười trong ao, hướng dương đung đưa theo nhịp vó xe thổ mộ, cúc bập bềnh trong đôi quang gánh, mạ xanh dập dềnh theo những chiếc xuồng mộc… Những ngày giáp Tết, tôi thả bộ ven đường Nguyễn Huệ, ở trong kia hoa đang loay hoay tìm chỗ đứng ngồi, bỗng nghe được lần đầu tiên: mồ hôi hoa… Chiều 30 Tết rực rỡ, hoa có vị mồ hôi nên sẽ thơm hoài da diết cả những mùa sau!

Sau những nhịp tim hân hoan bắt gặp Sài Gòn thiếu nữ, những bức ảnh “hắn” lung linh hoa… tôi thấy những bóng áo xanh, những khuôn mặt lấm lem đất cát, những bàn tay chăm chút cho Sài Gòn của tôi yêu kiều hoa mỗi độ nắng gió khác đi…

Nghe mồ hôi hoa trầm ấm rất gần, rất xa…

Sài Gòn, hoa, và con gái…

TÚ TRINH

Sunday, July 8, 2007

Cơn ngạt thở tình cờ của Ny

Trần Lê Sơn Ý | ảnh Tú Trinh 


Về tập thơ Cơn ngạt thở tình cờ, thơ Trần Lê Sơn Ý 
NXB Phụ Nữ, 2007

Tập thơ không có lấy một hình minh họa, sách in khổ vuông nho nhỏ, vừa một bàn tay khép, hình thức giản dị như những câu thơ chân thành của Sơn Ý trong lòng nó. Tập thơ đầu tay, như cách mà Sơn Ý bộc bạch, là chuyến xe bất ngờ đi qua quãng đường dài hơn 10 năm. Mỗi gương mặt trên chuyến xe đó, cuộc đời, nỗi muộn phiền, sự hân hoan của họ dắt tay Sơn Ý đi tiếp, không toan tính, suy tư và tưởng tượng, thành thơ.

Là một “người lạ”: Không đợi ngày tất cả điện thoại có trong phonebook đều khóa/ tôi đã thành người lạ/ ngồi nghe nắng chảy râm ran; là những cô gái ở “nơi đó”: Những cô gái mang linh hồn của kẻ hành hương/ điểm trang lòng mình bằng nỗi buồn…; là “hoàng tử bé” của S. Exupéry: Hãy cứ là hoàng tử bé trong veo/ …hãy cứ băn khoăn cả những điều đơn giản nhất như người ta không nên nhốt lại một con cừu…; là người đóng vai “rối ngày chủ nhật”: Tôi, người lớn đi một mình xiêu vẹo/ đến một ngày các em nắm lấy tay tôi/ chạm vào nước mắt chú hề. Sau rộn ràng, sau vang vọng, sau trầm lắng kia, Sơn Ý thấy mình và tin là độc giả cũng thấy mình trước những nhân vật thơ như thế: tôi thấy tôi ôm tôi vào lòng; tôi mù quáng xao đôi bàn chân bỏng rộp; tôi nghe thấy những tiếng chân mơ hồ đi lại trong tim; tôi thấy mình nhỏ như từ lòng mẹ bước ra; là em chỉnh tề hài xanh với nắng; em nhận ra niềm vui kia mang gương mặt nỗi buồn.

Sơn Ý làm thơ không nhiều, thơ đến từ những câu bất chợt, ánh mắt lướt qua, thanh âm rơi lại, cái chạm khẽ khàng trên chuyến xe… để rồi những “cơn ngạt thở tình cờ” gõ cửa, nhảy múa; Sơn Ý ghi lại, thành thơ, cho mình, cho bình yên mình tìm kiếm, cho yêu thương quanh mình. Gia đình, bạn bè gọi Sơn Ý là Sony, từ từ còn mỗi chữ Ny, tập có vài bài cho Ny nguồn cơn là vậy. Những câu thơ có Ny cảm xúc tinh tế và dịu dàng quá: Này Ny/ Tôi lại nghe nắng ngoài hiên nhỏ giọt/ Lòng tôi đã mơ hồ lâu lắm – không chắc gì những nhớ quên/ Nhưng…có ai như tiếng em cười trong lá ấy/ Tôi hối hả – Tôi hối hả – gặp tim mình thắt lại/ Khi thấy bộn bề rặt một màu xanh.

Thêm vài dòng khác cho Ny: Gọi đi Ny và những âu lo sầu muộn của em sẽ cuốn đi/ đi đi Ny đừng cười như thế/ đôi mắt em làm tôi nhớ tiếng chuông chùa/ gọi mưa về đi Ny, cây ngọc lan và những nụ mướt xanh sẽ trở lại/ Và tiếng hát em sẽ trở lại… Khép tập bằng những câu tinh khôi như thế, mơ sao các cô gái trên cuộc đời này có những giây phút xanh trong thơ, như Ny.

Tú Trinh
07/2007

Sunday, June 20, 2004

Ngang qua mùa khói

Cuối tuần Sài Gòn, nhớ bạn, ta chạy loanh quanh tìm một bếp lửa, hít một hơi thật sâu để xoa dịu nỗi thèm mùi rơm rạ cũ.

Đến chơi nhà bạn ngày đầu tiên, mắt ta cay xè vì chưa quen với “hơi thở ông táo”. Bếp nhà bạn lộ thiên, kê bằng ba viên bờ lô. Ta vo gạo ở vại nước, còn bạn ra đụn rơm sau nhà rút một bó rơm, nháy mắt, ngọn lửa đã rực lên.

Mười phút thì cơm đã sôi lắm, một tay lùa rơm, một tay bạn xới cho nồi cơm sôi đều. Ta sụt sịt mũi (vì khói) giành việc xới cơm, vừa chạm đũa đã nghe lửa táp hai cánh tay nóng ran và rụt lại. Bạn cười...

Bạn dạy ta phủ rơm đang cháy lên khắp mặt nồi và quấn một nùi rơm thật chặt đút vào bếp để ngọn lửa chỉ ngún dần, khi sợi khói cuối cùng cũng tan vào không gian làng quê yên lành thì cơm đã chín thơm lắm rồi...

Ngày cuối cùng, ngồi xem bạn nấu cơm (ta gọi đó là “vật lộn với lửa”), hít hít mùi khói rơm ngồ ngộ sắp thành quen, mắt mũi đã bớt tèm lem rồi. Nấu một nồi cơm ở Sài Gòn đơn giản là vo gạo và ấn nút nồi cơm điện thôi mà...

Chiều nay, nhớ bạn, nhớ cái nóng hầm hập và rưng rức mùi rơm rạ ấy, ta lại loanh quanh Sài Gòn, tìm cớ ngang qua mùa khói...


Hương Yên

Link 

Wednesday, May 26, 2004

Ru hời làn mi

Viết lảm nhảm từ bài thơ này:

Dạ khúc

Tình yêu mỏi mệt rồi
ngủ đi em
như con sơn ca trên cánh đồng hoang hóa
như con cá măng nghiêng giấc ngủ giữa khóm lau

Anh mắt vẫn đầy trăng
ngủ đi em
như người dân chài Xômali trong giấc ngủ yên lành
vẫn gác một chân lên mặt trời
và giấc ngủ mạn thuyền bồng bềnh cơn gió thoảng

Hai ta
người này là giấc ngủ của người kia
là nước, là sông
là của nhau một mái chèo
chao đưa trong giấc mộng
ngủ đi em

V. BASƠ (Đức) - QUANG CHIẾN dịch
(Trích trong tập 100 bài thơ tình thế chọn lọc, NXB Giáo Dục, 1995)

04/1005

Ru hời làn mi

Và em, sau những mải mê kia là thánh thiện vô ngần, này chim sơn ca bé nhỏ của cánh đồng đã xa mồ hôi lao động, này cá măng ram ráp xương của khóm lau từ bụi bờ nào dân dã, bao nhiêu đó thôi, em gần gũi ạ. Sẽ khép mi em nhé và nghe, những thanh âm của vạt lau và dãy đồng rót vào tai em dịu dàng, chúng không cố ý làm em giật mình đâu, chúng ru em, giấc ngủ đã mơ màng. Hoang mang em cứ đem trải về vô tận đồng hoang và hồn nhiên em cứ nghiêng về phương bình dị.

Ngủ rồi phải không em, và ánh mắt vẫn tràn vạn dòng trăng lấp lánh. Đừng quan tâm đêm nay ba mươi hay tròn trăng viên mãn, à không, em cũng đừng nghĩ đến chuyện ngày đêm, chỉ biết sau những trở trăn kia còn một bàn chân gác lên mặt trời ấm nồng cuộc sống.

Và giấc ngủ khi này bình yên một làn mi, của em, của ta, của người dân chài Xômali và của cả mặt trời. Giấc ngủ ấy kiêu hãnh và trọn vẹn an lành, da có đen và trọng lượng có nhẹ tênh, người dân chài Xômali nghèo khó chân vẫn gác mặt trời quyền uy kia như đứa trẻ gác lên con thú nhồi bông và mỉm cười hạnh phúc.

Nệm gối chăn êm là mạn thuyền bồng bềnh ru cả thực cả mơ. Gom về giấc ngủ em, ta - hành trình đi giữa thiên nhiên và những dòng chảy thao thiết. Phải không em, ta và em đang cuốn phăng, và chảy đi, tình yêu, bình yên và sự mỏi mệt diễn tiến ngay khi ta viết dòng thơ này và khi mi em đã khép…

Ngủ ngoan nhé làn mi, ta sẽ là điềm lành trong giấc em mơ. Khoảng cách ta và em gần hơn khoảng cách mái chèo và nước và sông. Cá măng nhỏ cứ bồng bềnh, sơn ca em cứ ngủ say và cứ gác chân lên mặt trời nồng ấm hay nghiêng mình giữa bụi bờ.

Ta thức canh mặt trời cho em và ta còn giữ êm mái chèo để em và ta có xuôi dòng hay bị cuốn phăng đi vẫn chung một mạn thuyền, một mái chèo, dẫu dòng chảy ấy thực hay mơ, chúng ta là của nhau từ những điều bình dị nhất. Sẻ chia với em bình yên rất thật, từ lời ru hời làn mi…

HƯƠNG YÊN

Link