Friday, August 18, 2006

Lời tựa của mùa thu (0)


Thay mặt thượng đế, tôi là thượng đế của chính mình, cho mình cái quyền được lựa chọn, quyền được có quyền.

Cho mình được quyền viết, kể từ phút giây khá muộn của hôm nay, sau một buổi chiều cứ cắm đầu chạy mãi theo một tia nắng cuối ngày, giữa sự đông đúc, ồn ào vật chất giờ cao điểm của Saigon-không-thuộc-về-mình. Sao không phải là một cơn gió nhỉ? Chắc sẽ để dành gió lúc khác. Tia nắng cuối ngày ấy, có thật không, hay chỉ hư ảo như làn khói mỡ trâu Yak trong cung Potala phía uyên nghiêm huyền bí Tây Tạng. Tia nắng cuối ngày ấy có mùi không? Mùi khói xe động cơ hai bánh hăng hắc trên khắp nẻo đường, có lẽ là mùi khoai tây nghiền của tiệm KFC góc phố Duy Tân cũ, hay mùi hoa sứ trắng ngát hương vòng con dốc ngôi trường không bình thường trong kí ức? Tia nắng cuối ngày ấy có vị không? Nồng nồng như một hôm bỗng nổi cơn dữ tợn ăn thịt hoa cúc xanh, hay khăm khẳm như mùi biển Cà Ná đêm mùa hạ vội vàng lướt qua, hoặc vị ấy sẽ phức tạp như món Pooh ướp mồ hôi chan soup chocolate? Chẳng biết nữa, hình như tia nắng cuối ngày của hôm nay bị đột biến, nó to bất thường, như một tấm chăn đổ trùm lên cơ thể mình theo phương thẳng đứng. Ờ há, chưa thử trùm cái chăn tia nắng cuối ngày ấy theo phương nằm ngang, có lẽ mình vẫn chưa hào hứng lắm với cái việc nằm sấp giữa cái nơi không thuộc về mình đó. Đừng hỏi tại sao lại là nằm sấp nhé, đơn giản là vì 23 năm qua chưa thích nằm ngửa, thế thôi.

Sẽ bắt đầu một dãy những kết quả của sự lảm nhảm không tuyến tính, không phi tuyến tính nhưng tự hứa là đầy nghiêm túc với cảm xúc của mình, đến đây lại phải xét lại xem có bao giờ mình nghiêm túc với cảm xúc của mình chưa? Có lẽ có, có lẽ không, chẳng biết nữa, tại sao cứ phải biết nhiều việc quá vậy, nhưng ít nhất câu trả lời là… đã từng, có nên mừng vì điều đó không nhỉ? Bỗng nhớ một câu của anh T.: “Cuộc đời, có gì mà quan trọng hoá vậy em!”, ừ, lại mô tả mình bằng câu của người khác, bác S.: “thân nhẹ nhàng như mây”…
Chẳng thèm loay hoay với sự nghiêm túc, đến lúc phải đi mua tủ thôi, tủ có nhiều hộc, nhiều ngăn kéo để nhốt chúng lại, những dòng ý nghĩ hay cảm xúc chi đó bỗng đến và đi trong não mình, về những chuyện đã xảy ra trên trái đất này, trong cuộc đời mình hay ít nhất là đã từng xảy ra trong trí tưởng tượng của mình. Mà, có lẽ trí tưởng tượng của mình mạnh quá, nó uy hiếp cả sự-diễn-ra-vật-chất làm mình nhầm lẫn, kệ nó, vật chất hay phi vật chất, cũng nhốt vào những ngăn tủ, không cần phải khoá bằng mấy ống khoá kỹ thuật cao nặng trịch hay bấm bấm dãy số, khép nhẹ lại cho gọn gàng một chút thôi, cho ai đó nếu tình cờ ghé ngang hay cố ý tìm kiếm có thể bắt gặp chúng với sự sống riêng chúng kể từ ngày định cư nơi hộc tủ ấy. Có lẽ cũng cần mua thêm một cái giường, một cái kệ sách, ừm, mình đang sống ở nước nhiệt đới, thôi thì đi mua cả một cái tủ lạnh, sẵn tiện mua thêm một cái lò sưởi nữa, chắc chẳng cần tiết kiệm quá làm gì, gom góp lại chắc vẫn còn dư một ít mà, những cảm xúc từ xứ sở nhễ nhại mồ hôi hay là những câu chuyện của mùa đông lạnh cóng cũng cần có nơi trú ngụ.

Cái giường sẽ dành cho những cô nàng kí ức đỏng đảnh, cứ một hai chọn tướng ngồi xoè váy, hay là dành cho một vài câu chuyện đến hồi kiệt sức cần nằm sấp vì muốn từ chối cái trần nhà, bầu trời hay ánh đèn một thời gian, các cô gái của G.G. Marquez chắc cũng cần nằm nghỉ ngơi một chút nơi này. Cái kệ sách bằng gỗ nâu cũ kĩ nhé, cho những triết lí mắc bệnh nghiêm trọng có liên quan đến F. Nietzsche, S. Freud, hay những chi tiết ngông cuồng hiện sinh của P.C. Thiện, chót vót tượng trưng của A. Rimbaud, rồi hoa hồng của U. Eco hay di chúc của M. Kundera cũng sẽ ở đây cho xứng cái tầm vừa là thuốc độc vừa là thuốc chữa bệnh của chúng. Nếu bé Tốt-tô-chan hay Pi-pi Lăng-stơ-rum hay Đô-rê-mon thích cũng có thể thu mình sắp xếp vào đây, nhưng mình nghĩ chúng thích chạy nhảy loanh quanh từ nơi này qua nơi khác hơn là ở yên một chỗ, ừ, cứ thoải mái mà tung tăng đi các bé, khi mệt thì ngồi bệt xuống đất, ngại gì. Còn cái tủ lạnh, chắc nhiều mảnh rời trí nhớ muốn tìm đến nó lắm, Việt Nam nóng quá mà, tươi mát ai mà chẳng thích, sao cũng được, nhưng mình sẽ ưu tiên dành chỗ cho mấy con chim của P. Gallico kẻo tội nghiệp chúng. Cái lò sưởi ư, chắc L.M. Silko cần đến cho cái lễ hội mặt trời xuyên suốt, ừm, dành cho cả ngôi làng có chàng thi sĩ và con Platero của J.R. Jimenez nữa, chẳng hiểu sao mình muốn cái làng đó ấm áp quanh năm. Nói đến đây thì chẳng biết phải cất mấy đại lộ (boulevard), vỉa hè Paris, lề đường Tự Do, ngôi trường Tô-mô-e, cul-de-sac 47 ở đâu nữa. Từ từ, mình tin là trước sau gì mình cũng sắp xếp được một chỗ cho chúng thôi, còn như mình bất lực, chúng sẽ biết tự thân vận động mà. Lo gì! Mọi sự quy hoạch, sắp xếp, phân chia trên cũng chỉ là ví dụ, nếu mà kể được hết ra đây hay đúng y chang như dự định thì… viết làm cái quái gì nữa, và cuộc đời giống như một game-online phiên bản cuối với các khả năng được dự đoán và lập trình hoàn hảo.

Tóm lại thì cũng nên xin lỗi những cái tên riêng bị và chưa bị nhắc đến từ nãy đến giờ, đã bảo là không cố ý mà, tên hiện ra trong não thì tay lọc cọc gõ phím lại thôi. Nhắc đến tay, lại thèm. Phải chi có ai đó, cho mình mượn một cánh tay, một chút lực nữa, làm ơn đẩy mình xuống một cái đi, hành động phải dứt khoát nhé, cám ơn mà. Mình đang cheo leo lắm nè, ngoài kia là một hốc đêm đen ngòm có mưa, một trạng thái môi trường lý tưởng cho sự rơi, nếu được rơi, mình sẽ ước gì trước khi rơi mình hoá thành cái gì đó tròn tròn, nhỏ nhỏ, trái banh chẳng hạn, banh ping-pong hay banh tennis ấy, khi tiếp đất lại tưng lên, lại rơi, lại tưng lên. Đúng là lòng tham của con người, muốn rơi lại muốn rơi. Mình không quan tâm lắm đến cảm giác tưng lên đâu, mặc nó, mình chỉ thích rơi. Lúc chưa kịp rơi, trái banh, ping-pong, khi đó thì ai đó có ý định ôm mình sẽ không còn nỗi e dè bị sốc xương nữa rồi, như vậy thì có ôm không và có quyết định rơi tiếp không nhỉ? Chắc là vẫn có, mình thích rơi mà. Mà cũng không chắc chắn lắm.

Tóm lại lần nữa, quay trở lại với chuyện mua sắm và sắp xếp, tủ hộc, giường, tủ lạnh, lò sưởi sẽ được yên vị trong một gian phòng lơ lửng đâu đó, có thể không có cửa ra vào nhưng chắc chắn một điều, đó là gian phòng có cửa sổ. Mấy thứ được cất trong gian phòng này chắc cũng giống mình, thích đi lại, chạy nhảy, bò trườn, ra vào, tung tăng hay trầm tư gì đó bằng lối cửa sổ. Lúc này thì thích nhất và nhìn quanh một cái thì thấy nhiều nhất là những thứ không bắt đầu, không kết thúc. Những chuyện ấm ớ thế này cũng hợp với cửa sổ.

Trí nhớ lúc này ư?

Những mảnh rời không rõ hình dạng, nhưng một điều chắc chắn là nó có hình dạng, đã gọi là mảnh mà, có khi nào nó giống như một chiếc răng không nhỉ, mà ngay cả khi đó là một chiếc răng thì đó là răng sữa, răng sún, răng thỏ, răng hạt bắp, răng khểnh, biết được chính xác là loại nào thì cũng còn xa lắm mới xác định được hình dạng mà. Những âm thanh ư, rất rõ nhưng chịu, chẳng biết là tiếng gì, tiếng thét xé lòng từ chối một sự sống nhu nhú của đứa con gái trên bàn mổ hay lời thầm thì của một đôi tình nhân nào đó dưới bóng cây ngọc lan, cũng hệt như nhau, cũng từ rất xa vẳng lại nhưng rõ ràng rành mạch thế nào ấy. Tự dưng, như nghe được, như cảm được thê thiết tiếng kêu phá vỡ sự im lặng một đêm mưa tháng 4 của nhân vật Naoko, nghe bằng lỗ tai của H. Murakami thì đó là “âm thanh cực cảm buồn thảm nhất” mà ông đã từng nghe. Không biết Chí Phèo và Thị Nở, cái đêm trăng ấy có cái thanh âm nào đáng nhớ không, dù gì thì cũng là lần đầu tiên mà. Thôi đi, cố làm gì chuyện đó, xác định rõ ràng mọi thứ chưa hẳn là một điều tốt, ít nhất là vào lúc này.

Vụt hiện lúc nào trong đêm mưa sẽ cố gắng ghi lại lúc ấy, theo một cách mà lúc ấy tự nhiên có, sẽ chăm chỉ ghi trong mùa mưa này, vì sợ mai thôi, trí nhớ suy tàn.

Sao mà mình vẫn thèm rơi.

Tú Trinh
10.08.2006

Sunday, April 30, 2006

1, 2, 3 và 4 và…

… cho n & hoa cúc


Thấy không daisy, cái bụi cây len lén um tùm đang cố vươn mình ra khoe những bông hoa bé xíu xiu kia đấy, theo hướng tay chỉ đấy, góc vuông phía trước đấy, ừm, mắt em cận mấy độ nhỉ, lại gần hơn một chút nữa nhé em, rồi, em đã thấy chưa, thân gầy gầy thanh thanh, hoa be bé mảnh mai, cánh mong mỏng trăng trắng, vây quanh một đài hoa vàng vàng chẳng lấy gì làm tươi xinh lắm, có lẽ nhờ vậy em nhỉ, cánh hoa kia tinh khiết trắng nhuần hơn giữa cái nắng chia ly hanh hao này, hihi, hihi, hai chúng ta cùng cười hihi, hihi với cái bụi cây len lén um tùm.

Sao loay hoay mãi hai đứa mình cũng chẳng biết có tất cả bao nhiêu cánh hoa trên một bông hoa, hai đứa làm sao biết hết có bao nhiêu cánh mong mỏng trăng trắng trên thân cái bụi cây này được nhỉ, ôi, một ước muốn cũng dễ thương cũng len lén như cái bụi cây len lén um tùm này vậy, hihi, chợt nhớ đã hơn một lần nghe anh chàng trẻ măng cứ thích xưng thầy trong phòng thí nghiệm thực vật bảo mỗi cánh hoa mới thực sự là một bông hoa, còn khái niệm bông hoa như hai đứa mình hiểu là một bó hoa mất rồi, thôi kệ anh chàng ấy nhé, sao cũng được, mỗi người được quyền có khái niệm “một bông hoa” cho riêng mình, phải không em.

Mà em này, em đếm đến số mấy rồi, hihi, em quên mất rồi phải không, mình đếm lại từ đầu nhé, ôi, những cánh hoa mong mỏng trăng trắng đang thích thú được xếp hàng, định danh bằng số lần nữa kìa, một, hai, ba, bốn, năm, sao em dừng lại mất rồi, một, hai, ba, bốn, năm, sao em lại dừng lại nữa vậy, một, ha, ba, bốn, năm, hihi, em thích số năm à, để suy đoán xem sao lại là số năm nhé, ừm, sắp hiểu rồi nè, xòe bàn tay phải cũng chừng ấy số, một, hai, ba, bốn, năm, xòe bàn tay trái cũng chừng ấy số, một, hai, ba, bốn, năm, em định nói đến chân phải và chân trái nữa phải không, hihi, không xòe ra được ở đây đâu, ngón chân em đang khem khép trong đôi vớ khát khao được chạm mặt mặt đất kia rồi, hihi, số năm, sắp hiểu rồi em, mỗi lần em ngẩn ngơ bóc tờ lịch cuối cùng cũng thầm thì chi đó có “năm”, năm, năm, năm năm.

Ờ, năm, hình như nếu được vẹn toàn thì mỗi bông hoa trong khái niệm chúng ta có năm cánh mong mỏng trăng trắng, có bao nhiêu bông hoa có đủ năm cánh mong mỏng trăng trắng nơi bụi cây len lén um tùm này em nhỉ, hihi, sao chúng ta cứ phải hỏi nhau có bao nhiêu, bao nhiêu là bao nhiêu nhỉ, lần này thì không hiểu thật đó em, hihi, không chống chế hay chạy trốn cái không hiểu của mình đâu, tụi mình chuyển đề tài nhé, em biết tên bông hoa kia chưa, chưa phải không, mà thôi cũng chẳng cần biết làm gì cho mệt, hai đứa mình không thích viết hoa chữ cái đầu câu, hai đứa mình không thích cong lưỡi quá nhiều để phát âm một chữ la tinh là lạ, lạ lẫm, thôi mình lại cười hihi hihi đi em, hihi, hihi, đúng rồi em, lần này không cần viết hoa, không cần uốn lưỡi mà tên hoa vẫn chuẩn mực và dễ thương như em, như khoảnh khắc nụ cười em vừa rồi vậy, hoa răng sún.

Tụi mình vẫn đang ở cạnh cái bụi cây cây len lén um tùm đang cố vươn mình ra khoe những bông hoa bé xíu xiu vừa được tụi mình yêu dấu gọi là hoa răng sún, phải vậy không em, ừm, hết đứng rồi lại ngồi, hết ngồi kiểu này rồi lại ngồi kiểu khác, ngồi chán lại đi lẩn thẩn, rồi lại tung tăng và nhảy chân sáo, vẫn là cái bụi cây len lén um tùm đính trên mình nó yêu dấu những bông hoa răng sún, mượn nắng làm thước kẻ đường vuông góc gió xuống đôi vai ẩn trong chiếc áo tay phồng li ti hoa em mặc, hihi, bông hoa có khoảng cách gần em nhất có đủ năm cánh mong mỏng trăng trắng kìa, hihi, năm, năm…

Yêu dấu daisy ơi, sao hai đứa mình lại có bốn, bốn chỏng chơ, bốn bơ vơ, bốn không có một, hai, ba, và năm đi cùng như lúc chúng ta đếm cánh hoa nữa, à không, có một chút xíu nhầm lẫn, bốn đi cùng với năm, bốn năm, nên hoa chưa kịp thay răng, chưa kịp rụng hết răng sữa, chưa kịp mọc răng vĩnh viễn, hoa chưa kịp có một tên mới khác hơn dễ thương em trong niêm luật thời gian, hoa chưa kịp có tên mới dài hơn khoảnh khắc nụ cười em lúc hai đứa ở gần nhau, bốn năm và dừng lại ở đó, hoa vẫn là hoa răng sún.

Bốn năm và dừng lại ở đó, hoa vẫn là hoa răng sún, daisy ơi
hoa vẫn là hoa răng sún, daisy ơi
daisy ơi
daisy ơi
hoa vẫn là hoa răng sún, daisy ơi
bốn năm và dừng lại ở đó, hoa vẫn là hoa răng sún, daisy ơi
bốn năm và dừng lại ở đó, hoa vẫn là hoa răng sún
bốn năm và dừng lại ở đó
bốn năm và dừng lại ở đó
bốn năm và dừng lại ở đó, hoa vẫn là hoa răng sún
bốn năm và dừng lại ở đó, hoa vẫn là hoa răng sún, daisy ơi
hoa vẫn là hoa răng sún, daisy ơi
daisy ơi
daisy ơi
daisy ơi
daisy ơi
daisy ơi
daisy ơi
daisy ơi
daisy ơi…

Gọi mãi…
Và sau đây là hồi âm của hoa cúc, cũng là một câu với nhiều dấu phẩy.
Không ai đo đếm được thời gian, không ai đo đếm được thương yêu, nhưng cánh hoa thì được, nhưng những quyết định chua xót thì được, ừ, thì bốn hay năm cũng cũng là tâm cả, tâm yêu thương thì sẽ nở được một cái hoa răng sún xinh xinh sáng mai này.
Sau số bốn chỏng chơ, số bốn bơ vơ, sau khi gọi daisy ơi khàn tuổi, sau hồi âm hoa cúc…

Tú Trinh
04/2006

Wednesday, April 5, 2006

Liệt kê không thứ tự mưa

mưa bất ngờ
giữa ngày chủ nhật đầu tháng tư rát bỏng
mưa tác động
những con người chờ mưa và không chờ mưa hốt nhiên ảo ảnh xoay chong chóng
mưa khi
con đường trước nhà đầy những vệt bụi mang hình hài thai nhi mỏi mệt
mưa vắng
cái nhìn giương mắt lồi của tướng con ếch
mưa xiên ngang
những nỗi không bình yên không vì bất kỳ nguyên cớ nào hết
mưa nghe ra
một chỗ ngồi, một cái máy tính và những công việc không tên tuổi
mưa giả bộ khóc
ri ri ri ri ri ri thành chuỗi nhưng vĩ thanh không âm xa lạ
mưa vờ vui
hi hi hi hi hi hi hi hi trên những quanh quất đọt non rũ rượi
mưa khoanh tròn
trong sự khoanh tròn một vùng khá bằng phẳng trên bản đồ hình đòn gánh
mưa che giấu
dòng nước từ gã đàn ông đứng đưa lưng ra với phố
mưa tô màu
chiếc áo trắng con bé 2 bím tóc cọc cạch xe đạp sau chiếc @ kém từ tốn
mưa nhớ
một ngõ nhỏ đầy hoa mận trắng, hoàng anh vàng, tigôn hồng, dâm bụt đỏ
mưa loay hoay
tìm những chiếc áo mưa đôi ngoe nguẩy hai mái đầu năm cũ
mưa lọt ghế
lại ì ạch leo lên mái nhà có và không có ăng-ten lêu nghêu lỏi chỏi
mưa khùng
í ới gọi mưa (gọi nhau chứ nhỉ) bằng cái chớp đì đùng xoèn xoẹt
mưa lăng nhăng
trên từng phím dương cầm đang vào giai điệu không kim không cổ
mưa chụp hình
một cái rùng vai đứa trẻ vô thường như mọi đứa trẻ bất thường và bình thường khác
mưa học
chịu đựng (hay thưởng thức) mùi đất phả vào cơ thể mưa sau một mùa tình tự
mưa ghẹo
mưa hát
mưa nói
mưa la làng
mưa càm ràm
mưa ca cẩm
mưa nhõng nhẽo
mưa hôn



mưa mệt rồi
mưa nghỉ.


Khinh Ca
biên bản ngày 02.04.06 giữa chiều Sài Gòn

Wednesday, March 29, 2006

Ghen | Con đường không ngã rẽ | Đẹp

Ghen
cho M

Gương mặt buồn một vết dao lam
Tay siết chặt thứ tình yêu gai tủa
Ngộ độc những lời nói

Bóng tối lần bàn tay trong tâm hồn mặt trời
Cơn mưa không rửa nổi chất nhầy lầm lẫn

Chúng ta đi trong luân vũ bất tận mê cung mạng nhện
Chạm mặt nhau như chạm cuối cùng

Chạm mặt nhau như chạm phải chính mình
Những hố sâu hát to hằn thù ta dấu
Những hằn thù lấp đầy giếng yêu thương
Chúng Bống cổ tích khóc mạch ngầm rỉ nước
Chúng ta hoang vu đỉnh thập giá nhà thờ

Không ai chịu là người gãy đổ
Không ai chịu là trang kinh mọt nhấm
Không ai chịu là tiếng chuông rè
Chúng ta kiên trì đứng thẳng, xưng tụng, thánh thót

Không con dao nào đâm cho vừa vết thương

Nên đêm nay tôi mở giáo đường lòng mình
Rửa tội trước một vết sẹo dài
Để thấy em thanh thản hơn nước mắt.






Con đường không ngã rẽ
thơ cho M, Thủ Đức, những ngày học quân sự, mùa hạ 2002


“thiên đường địa ngục hai bên hai dãy thì khôn” 
đồng dao

Khi ranh giới mỏng manh là nước mắt
Con đường hát lên lời dại khôn được mất
Mây trắng bay chậm hơn cả đời người

Những chông chênh kéo tôi về hai phía
Tôi đánh đu với mình trên cây cột lương tâm
Tôi xuống thấp, lên cao em cũng vẫn trăng rằm

Cột mình trên ngọn tre số phận
Gió thổi tre cúi đầu trước mặt trời
Mọi thiên đường xa vời và nóng bỏng
Nhưng mặt đất bình yên có ngại đón chào tôi?

“Hai dãy hai bên” tôi phải đi ở giữa
Mỗi bước chệch chân là vết thương tâm hồn
Tôi yêu hoa tươi nhưng cũng yêu cỏ dại
Chỗ nào cho tôi trú ngụ ở bên đường?

Em rụng về một nhành hoa lan trắng
Cả thiên đường địa ngục đứng kề nhau




Đẹp

Rất chậm rãi
Hướng về biển
Những mũi lao tự chuốt nhọn mình
Chờ cú phi không đích

Anh sẽ lại sẽ
Và anh tự bốc hơi
Không di chỉ muối

Và em hãy yêu anh

Như yêu
Chú cá cơm lạc cửa sông
Yêu
Chú cá bống chìm lòng giếng cạn

Yêu những nỗi quẩn quanh rất đời thường
       
Vì tất cả đều thô mộc và hoang sơ
Như chiếc lưỡi anh vậy em!

Những mũi lao bằng đầu
Vẫn hướng về phía biển
Nổi niềm tin cơn sóng.


THỤC LINH

Không bao giờ là sự phải chăng! | Ngã ba | Nhận lại | Những bốn câu về thơ

Không bao giờ là sự phải chăng!
Tặng T.M.Q

Có gì tuyệt vọng hơn tình yêu
Tuyệt vọng như đường chì lỡ tay kéo dài quá đuôi mắt
                                                       như môi son tô quá đậm
người đàn ông khoả thân nằm
Bóng tối không nói điều gì

Có gì phù phiếm hơn tình yêu
Phù phiếm như hàm răng cắn nhẹ vào ngón chân cái
                                               như bàn tay đặt trên vú trái
Người đàn bà bó gối nhìn ánh đèn neon
Tiếng thở gấp trong đêm dội về

Không nói về tuyệt vọng đỏ lửa
Không nói về phù phiếm sương mù
Tình yêu đong đưa khoảng cách lá lìa cành – mùa thu

Đóng sập cửa
Không gian rộng bằng nửa bầu trời
Người đàn bà đổ vấy ánh sáng ra sàn
Rón rén bước chân thuỷ tinh
Người đàn ông bất lực lau khô trí tưởng tượng của mình
Nỗi mất mát sũng nước

Vết nhàu ra đệm đâu phải là minh chứng

Chỉ có thể quay lại bằng cách trượt trên những đường cong
Cảm giác mù rừng rậm
Cảm giác hòa tan một viễn tượng khởi đầu

Những quả táo cắn dở
Họ đâu lưng lại với nhau
Và không bao giờ bước đi nữa

Tình yêu
Hơn cả sự hân hoan
Mãi mãi là một thất bại
Vĩ đại hơn mọi chiến thắng.





Ngã ba

Lại đến cái ngã ba nỗi buồn
Nơi tôi ngồi uống cùng chiếc bóng kí ức
Nơi tôi và đêm kéo cưa số phận

Cũng ngã ba này ta nhặt được nhau
Khi tiếng hát mộng du tượng hình khuôn mặt
Chiếc xe bò kéo lê những ám ảnh bạc đầu
Nơi này chúng ta bạc nhau
Những đêm khóc không nước mắt
Ngồi ơ thờ đếm dấu chân lùi mãi

Những ngã ba không đi đến đâu
Trái hay phải cũng không là quan trọng
Phía sau lưng nỗi đau đã trổ nhành mướp đắng
Đôi khi muốn gào lên lạc giọng người
Nhưng xấu hổ tiếng vó ngựa gõ qua hốc mắt

Nơi ngã ba này, bằng máu mình tôi cố lau sạch
                                    những tháng năm
Ngây thơ đánh đổi bằng nhát dao bén ngót
Em đừng buồn! nếu nắm tay nhau ta sẽ bắt
                                   mặt trời lên từ huyết quản

Ngã ba không là nơi lựa chọn
Và hôm nay tôi hát thánh ca đưa tiễn chiếc bóng mình
Một ngã rẽ tự nó là đích đến

Tôi dang tay trước một ngã ba
Và trở thành một ngã ba khác nữa





Nhận lại

Tôi lưu kho cả mười năm cổ tích
Có thể ngày mai em ghé lại lục tìm
Gã thủ kho bị kết tội biển thủ đã chết vào ngày em không thật
Gã trả lại cho em tất cả kỉ niệm chỉ tiêu hoang mất một trái tim

Em nhớ đừng đi lại bờ đê cũ
Tôi sợ ngọn gió mười năm làm sống một thây ma
Con sông cạn như tôi giờ mất bóng
Van em cứ để ngày xưa còn nở muộn bông hoa

Dốc nhỏ chiều nay về chân nặng
Lỡ gánh quá nhiều tiếng chuông tiễn biệt ngày
Chính tôi cuối cùng về ngồi với mốc meo kỉ niệm
Chiêm bao trưa nay chợt biết tôi cách em đa mang một đám mây





Những bốn câu về thơ

Trần Tử Ngang với bốn câu gom cả càn khôn
Walt Whitman một đời vật chữ chưa đi đến ngọn nguồn “lá cỏ”
Anh đâu thể chọn đề tài lớn hay nhỏ
Đề tài chọn anh làm số phận cho mình

Bao triệu người làm thơ khuất vào vô minh rồi nhỉ?
Tôi chỉ là phần tử nhỏ nhoi trong triệu ánh nắng đó thôi
Có gì đâu khi tôi đã được đi rong với thơ qua vạn điều quá vãng
Tôi khuất đêm đen nhưng triệu người đến sau tôi
                                                                 vẫn còn thấy mặt trời

Nghe gieo gió gặt bão
Tôi gieo sông sao chỉ gặt ao hồ
Giá gặt được vũng nước mưa đục ngầu tuổi nhỏ
Người soi hồn nhiên mình may ra khỏi thờ ơ.

Tôi làm ảo thuật với ngôn từ mà không hoá nổi câu thơ
Tôi gian lận mãi trong chiếu bạc mà thân phận cũ mèm viên xúc xắc
Tôi lừa phỉnh cuộc đời tôi mà nát nhàu khuôn mặt
Chỉ thật lòng với mùa thu nên em nở rực một chân trời

Chỉ có tôi con đường trắng lầm lũi
Không một tiếng nói, không một bạn đường
Tuyên ngôn lớ tiếng làm gì khi không thanh âm nào khả dĩ
Làm thơ? Cứ phải đi tới thôi gã bộ hành đáng thương


THỤC LINH