2004
thêm một góc phòng dằn vặt
xác thằn lằn thăng hoa trên nền đất
ánh sáng và những con kiến
muộn phiền vây kín những con mối quanh trạng thái ảo của bóng đèn
khúc bình minh giả tạo
điệu luân vũ nhanh càng nhanh cho kịp tháng,
kịp ngày,
kịp phút giây,
thời khắc
trầm mặc
ký ức trung dung và những hơn thua đồng hiện
mỏi mệt một kiếp người
hoa đa sắc tạo dòng mồ hôi mắt
không có cô gái và chàng trai xinh tươi
chỉ có những sinh vật biết mình vẫn sống
sẽ sống
và phải sống
những đường ong trong không gian
những đường cong không gian
tạc những dòng lấp lánh
hoang hoải theo dấu lướt tới,
lao đi,
băng lên
lại gặp xác thằn lằn
những con kiến
con mối
ánh sáng
nhát chổi tuổi thơ nào sót lại cho tôi quét sạch tôi?
gom lũ ánh sáng kia ủ phân bón cho nhành ngọc lan sắp về sân tạm trú
Tú Trinh
Friday, December 31, 2004
Sunday, December 12, 2004
Khánh kiệt, chờ…
2004
những dải nắng không thắp trong tôi một niềm tin mưa bất kì nào em ạ
cánh đồng tôi quen khánh kiệt suốt mùa dài
người ta thích lúa, gạo còn tôi chỉ mong mạ non và rơm rạ
cho mỗi bắt đầu hay kết thúc còn một khoan dịu dàng và ngai ngái
rạ nâu chocolate và mạ xanh nuột nà
những đứa trẻ trong veo giọt sương
rồi nắng cũng đi qua rất nhanh, nhanh trong những nghĩ suy của tôi về cơn mưa
chỉ hăng hắc cánh đồng trưa
lối nắng còn trọn một mảng rêu nằm đợi
khánh kiệt tôi, khánh kiệt sông hồ
tôi tìm rêu gọi nắng
trọn một cơn buồn
không chờ vẫn gặp những cơn vui, cơn say, cơn điên, cơn... người
dưới trời
may, những khánh kiệt xanh
những mái nhà chocolate rơm rạ
đắt đỏ giữa bê tông cốt thép phố già
trẻ con lạc lõng từ nhụy hoa
đụn rơm người-mẫu khánh kiệt mùi đồng
những chiếc xe thổ mộ điểm hoa làm ma-nơ-canh giữa phố
khánh kiệt tôi chạy tìm người xà-ích
chắc còn lang thang đâu đó ở vực sâu
nơi còn bình yên những mái nhà chocolate rơm rạ
nơi tôi học mơ giấc mơ những đứa trẻ chưa từng biết chocolate
chỉ biết đất nâu và những đụn rơm nâu và yêu những-nâu đó
khánh kiệt tôi thừa nhận mình yêu...
cám ơn nâu còn nâu
cám ơn xanh còn xanh
cho mắt còn chấp chới bình yên xanh
cho môi còn khe khẽ câu đồng dao nâu đất
trước khi những khánh kiệt trắng sầm sập sầm sập về
Tú Trinh
những dải nắng không thắp trong tôi một niềm tin mưa bất kì nào em ạ
cánh đồng tôi quen khánh kiệt suốt mùa dài
người ta thích lúa, gạo còn tôi chỉ mong mạ non và rơm rạ
cho mỗi bắt đầu hay kết thúc còn một khoan dịu dàng và ngai ngái
rạ nâu chocolate và mạ xanh nuột nà
những đứa trẻ trong veo giọt sương
rồi nắng cũng đi qua rất nhanh, nhanh trong những nghĩ suy của tôi về cơn mưa
chỉ hăng hắc cánh đồng trưa
lối nắng còn trọn một mảng rêu nằm đợi
khánh kiệt tôi, khánh kiệt sông hồ
tôi tìm rêu gọi nắng
trọn một cơn buồn
không chờ vẫn gặp những cơn vui, cơn say, cơn điên, cơn... người
dưới trời
may, những khánh kiệt xanh
những mái nhà chocolate rơm rạ
đắt đỏ giữa bê tông cốt thép phố già
trẻ con lạc lõng từ nhụy hoa
đụn rơm người-mẫu khánh kiệt mùi đồng
những chiếc xe thổ mộ điểm hoa làm ma-nơ-canh giữa phố
khánh kiệt tôi chạy tìm người xà-ích
chắc còn lang thang đâu đó ở vực sâu
nơi còn bình yên những mái nhà chocolate rơm rạ
nơi tôi học mơ giấc mơ những đứa trẻ chưa từng biết chocolate
chỉ biết đất nâu và những đụn rơm nâu và yêu những-nâu đó
khánh kiệt tôi thừa nhận mình yêu...
cám ơn nâu còn nâu
cám ơn xanh còn xanh
cho mắt còn chấp chới bình yên xanh
cho môi còn khe khẽ câu đồng dao nâu đất
trước khi những khánh kiệt trắng sầm sập sầm sập về
Tú Trinh
Tuesday, November 30, 2004
thiếu kí ức
2004
kí ức không có luống rau, dây cà
kí ức, phải chi có cánh diều và củ khoai lùi giữa chiều quê thơm lựng
kí ức thòm thèm một cánh đồng vàng lúa xanh mạ
kí ức…
ngậm ngùi chạy theo hiện đại
với computer, internet hứa hẹn kết nối ngày mai…
với chiến tranh, đàm phán, toàn cầu hóa, virus mới… cập nhật hàng ngày
chạy đến tương lai rồi chạy nữa đến đâu?
chỉ thèm quá khứ
nhìn thẳng vào trăng
đêm trung thu tịch lặng
không hề có câu chuyện cổ tích Hằng Nga chú Cuội nào được người kể
trăng chỉ một vòng tròn vàng có vệt mờ mờ đen
man mán về quyển sách mình từng ngấu nghiến đọc
và sự nhớ con chữ … ngày xưa…
đôi lúc bày đặt say xỉn, ngớ ngẩn nghe người ta đồn về chủ nghĩa hậu hiện đại
tỉnh ra mới nhớ mình quên, chưa hiện sinh
hiện sinh gì em
hiện sinh gì tôi
còn mỏi mệt một nhánh người
Tú Trinh
kí ức không có luống rau, dây cà
kí ức, phải chi có cánh diều và củ khoai lùi giữa chiều quê thơm lựng
kí ức thòm thèm một cánh đồng vàng lúa xanh mạ
kí ức…
ngậm ngùi chạy theo hiện đại
với computer, internet hứa hẹn kết nối ngày mai…
với chiến tranh, đàm phán, toàn cầu hóa, virus mới… cập nhật hàng ngày
chạy đến tương lai rồi chạy nữa đến đâu?
chỉ thèm quá khứ
nhìn thẳng vào trăng
đêm trung thu tịch lặng
không hề có câu chuyện cổ tích Hằng Nga chú Cuội nào được người kể
trăng chỉ một vòng tròn vàng có vệt mờ mờ đen
man mán về quyển sách mình từng ngấu nghiến đọc
và sự nhớ con chữ … ngày xưa…
đôi lúc bày đặt say xỉn, ngớ ngẩn nghe người ta đồn về chủ nghĩa hậu hiện đại
tỉnh ra mới nhớ mình quên, chưa hiện sinh
hiện sinh gì em
hiện sinh gì tôi
còn mỏi mệt một nhánh người
Tú Trinh
Ngày mới
Tặng Quán thì thầm
Gặp nhau ven bụi cỏ
Sương biếc trên dấu giày
Có những ngày bỗng gió
Nở nụ cười tan mây
Hơi thở đi chân sáo
Mùa thu chơi trốn tìm
Nắng hừng trong cổ áo
Vừa rộn một đường kim
Nhón chân chào hoa trắng
Gặp tia mắt rất xanh
Con-sâu-em say… nắng
Trốn vào sợi tóc anh
Một mảng trời thanh thanh
Thầm thì thảm cỏ tóc
Có hai người riêng nghe
Hương Yên
Link
Friday, November 26, 2004
Café đêm
20-26/10/2004
ngồi với nhau một quán không say
xí xa xì xồ giảng đường sáng nay nối đến ngày xưa xa lắc ở miền quê nghèo túng
có hai người vừa mất ước mơ chung
đêm xám trời
nên nước mắt chảy ngược
nên lời nói ôm siết kí ức, câm
oang oang lấp liếm
cười thành tiếng
góp chút thanh âm cho đêm phố nửa dập dìu nửa quặn thắt
cà phê đen đá không đường mà biển sóng trào hốc mắt
mằn mặn tuổi hai mươi, chắc biển sau mưa dầm
cả lũ giành nhau, tao, tao, tao sẽ lấy bút danh Vọng Yên
mai nổi tiếng vẫn nhớ một quảng đời nhìn khói
xoe tròn, tròn xoe, bạn rít thuốc, thuốc rít bạn triền miên
những mảnh ồn, những khoảnh lặng im,
tôi luôn biết từ bạn có ánh nhìn
khuya phương Nam lệch pha một tình yêu
đêm Sài Gòn ngằn ngặt câu thèm nói mớ
có đứa đòi xông vào giáo đường xem Chúa có nằm mơ?
không một lần ghì đêm lại
nên sáng ra cũng bình thường mặt trời
nhìn bao năm sao không biết bờ vai tôi buông thõng
chỉ cần bạn choàng tay…
áp tai xuống đất nghe xập xình bánh xe tải
ganh tị với giấc chiêm bao xinh xinh kẻ ăn mày
vỉa hè đêm chần chừ cạn
cho một tuổi khác đầy hơn
sau mỗi chuyến xe qua, tôi biết mình xa bạn
Tú Trinh
ngồi với nhau một quán không say
xí xa xì xồ giảng đường sáng nay nối đến ngày xưa xa lắc ở miền quê nghèo túng
có hai người vừa mất ước mơ chung
đêm xám trời
nên nước mắt chảy ngược
nên lời nói ôm siết kí ức, câm
oang oang lấp liếm
cười thành tiếng
góp chút thanh âm cho đêm phố nửa dập dìu nửa quặn thắt
cà phê đen đá không đường mà biển sóng trào hốc mắt
mằn mặn tuổi hai mươi, chắc biển sau mưa dầm
cả lũ giành nhau, tao, tao, tao sẽ lấy bút danh Vọng Yên
mai nổi tiếng vẫn nhớ một quảng đời nhìn khói
xoe tròn, tròn xoe, bạn rít thuốc, thuốc rít bạn triền miên
những mảnh ồn, những khoảnh lặng im,
tôi luôn biết từ bạn có ánh nhìn
khuya phương Nam lệch pha một tình yêu
đêm Sài Gòn ngằn ngặt câu thèm nói mớ
có đứa đòi xông vào giáo đường xem Chúa có nằm mơ?
không một lần ghì đêm lại
nên sáng ra cũng bình thường mặt trời
nhìn bao năm sao không biết bờ vai tôi buông thõng
chỉ cần bạn choàng tay…
áp tai xuống đất nghe xập xình bánh xe tải
ganh tị với giấc chiêm bao xinh xinh kẻ ăn mày
vỉa hè đêm chần chừ cạn
cho một tuổi khác đầy hơn
sau mỗi chuyến xe qua, tôi biết mình xa bạn
Tú Trinh
Subscribe to:
Posts (Atom)