Saturday, October 2, 1999

Khúc ru Chí Phèo

Ngày xưa năm tháng đau thương
Đời chua – đời đắng – đời thường xót xa
Khát khao chỉ một mái nhà
Đất làng Vũ Đại vỡ òa ước mơ

Trăm năm ai kẻ mong chờ
Đâm thuê, chém mướn… dật dờ cơn say
Tuổi đời nào biết nào hay
Tìm quên men rượu – men cay kiếp người

Ngẩng đầu lên lại chửi trời
Cúi đầu chứi đất, chửi đời…mênh mông

Vầng trăng dìu dịu sáng trong
Bình minh ấm áp, cõi lòng tỉnh – mê
Chồng cuốc mướn, vợ cày thuê
Tình yêu nho nhỏ, ùa về ấm êm.

Bát cháo hành hương chưa quên
Đã nghe rưng rức lòng mềm nỗi đau
Mượn say lại tỉnh thêm sầu
“Ai cho lương thiện?” mượn dao hỏi trời…

Qua rồi sóng gió cuộc đời
Ngủ đi tìm mộng rong chơi cõi trần
Ước mơ hạnh phúc bao lần
Người ơi tìm lại ân cần đắm say

Thôi kêu làng, thôi cơn say
Thôi làm quỷ dữ, bàn tay hiền hòa
Mộng cho quá khứ nhạt nhòa
Cho quên đau khổ xót xa bần cùng.

Ngủ đi, ru một kiếp người…

Saturday, December 27, 1997

Nhóc cái bang

Cho bé Dung của chị, năm em 12 và chị 15…

Góc cầu thang nơi sớm chiều nhóc đứng
Ta ngang qua chẳng khép nép, rụt rè
Bởi nhóc Sao Đỏ còn ta, anh nhóc
Quá thân rồi chẳng làm mặt người dưng

Ta thấy nhóc giống y thanh củi rừng
Tròn mũm mĩm nhưng da đen quá đỗi
Mộng mơ gì mà chống cằm khi rỗi
Góc cầu thang, ta gọi : Nhóc Cái Bang !

Hơn một lần ta cùng nhóc lang thang
Qua phố vắng nhóc biết chăng ta nghĩ
Mai xa rồi ngôi trường xưa bé nhỏ
Có còn ai sẽ gọi nhóc... cái... bang...

TÚ TRINH
(của năm 1997, thời của chiếc áo dài thùng thình, không buồn chít ben, và Trinh không đi, chỉ toàn... lăn, hehe)