Tuesday, December 10, 2013

thơ Chu Thụy Nguyên chắc ăn tặng Tú Trinh nửa bài

Tiếp tục mùa quà tặng, nhân một lần mình và anh Hoàng Ngọc-Tuấn có một cuộc chuyện trò về rượu và nghệ sỹ, phát thanh trên SBS Radio Vietnamese Program. Khoe luôn, lần ấy người trong cuộc nói và nghe thôi mà say!

Người gần gần hít phải hương rượu trong câu chuyện, say lây! Cũng hiểu được. Nhưng người xa xa cũng loay hoay làm sao mà... say lây! Vậy nên say xong tỉnh dậy, nhà thơ Chu Thụy Nguyên viết một bài thơ tặng hai anh em.

Tất nhiên được tặng quà ai mà chả thích, và cái gì thì giấu chứ thơ hay tranh thì khoe. Đặc biệt là lần này mình hông có "ép"nhà thơ, và phần mình chỉ có nửa bài, lol.


Photo by Trinh Nguyen 04.2010




THƠ. VÀ NHỮNG GIỌT RƯỢU MỘT MÌNH.
Chu Thụy Nguyên



Tặng cô Tú Trinh và anh Hoàng Ngọc-Tuấn

Buổi sáng một mình rót
ly rượu thật nồng ly
rượu tràn đầy hương của
ngày hôm qua hay hương

của một thời xa vắng
dẫu hương gì thì ta
vẫn chỉ một mình bạn
bè xa lắc xa lơ

lắm lúc tự trách thân
ai dung rủi mình đến
xứ nầy hay bởi vì
mình bị mê hoặc bởi

những chiếc lá thật diêm
dúa trước lúc lìa đời
những cành thông bây giờ
đứng lặng yên tắm mình

trong lất phất tuyết đầu
mùa lất phất những hạt
trắng trên lông những con
sóc nhỏ đang đứng chờ

tôi ở sân sau uống
uống đi cho thật ấm
nồng để bước ra ngoài
cho chúng vài nắm hạt

đủ mùi những nắm hạt
chúng đang thèm và đợi
một món nợ dễ thương
rượu một mình đắng môi …

11.2013

Thursday, December 5, 2013

thơ Lê Vĩnh Tài (hình như) đã tặng Tú Trinh

Bạn sẽ đồng ý rằng, thú vị khi mình được ai đó làm thơ rồi tặng mình ;-) tất nhiên rồi! Nhưng mà sẽ thú vị hơn nữa, khi mà... mình thành công, ép nhà thơ tặng thơ cho mình.

Và đây là 5 bài thơ nhỏ, nhỏ như chuyện xòe bàn tay, đếm ngón tay, ai ngờ đâu có thể khiến mình gật gù.

Nhân tháng 12, ngày 5, khí trời khiến người ta dễ chịu, như xòe tay 5 ngón như hoa, mời đọc 5 bài thơ mình "ép" nhà thơ Lê Vĩnh Tài tặng. Còn nhà thơ bị ép tặng thì... đề như thế này:

5 bài thơ (hình như) đã tặng Tú Trinh :-)

 Lê Vĩnh Tài



Picture by Trinh Nguyen



bạn có thể tin hay không tin

rằng người ta có thể bị mất một giấc mơ


khi bất chợt bạn thấy
một chiếc áo lót của ai
bỏ quên trên dây phơi
bay phất phơ như chiếc vỏ lột của một con sâu bướm khổng lồ

hay trong đêm tối
một vòng sáng mờ đom đóm
bạn hãy quờ tay
cố chạm vào nó
nho nhỏ xanh xanh
rất lâu sau khi vòng sáng đó biến mất
bạn vẫn không tin ma là thật
ma ma phật phật
đã chiến hữu còn ma
đã bố lại chơi cha
mẹ có điên không mẹ?

thế giới này chỉ là một bãi rác
xả theo ý thích của chúng nó
bạn hãy chia nhỏ giấc mơ
như bài vi phân nhức óc
ngày xưa ta đi học
cho đến khi giấc mơ nhỏ xíu vừa bằng nắm tay
bạn hãy nắm chặt lại
không chúng nó giằng mất
như giằng mất nồi cơm
rồi nhét vào bạn một của nợ, bằng rơm
của thằng Ngô
đêm nằm như thể cành khô
chọc vào
nghẹn họng

niềm vui lớn lao nhất mà bạn có thể rút ra
sau khi mất giấc mơ
là luôn luôn nói láo
như nói rằng không bao giờ mình nhìn chiếc áo
lót của ai...

nếu không, người ta sẽ nhìn bạn. Như nhìn
một con thú. Mất giấc mơ. Trong chuồng. Ở sở thú...
 




tôi không biết cuộc đời dưới dạng thái nào


khó sống quá
khi người ta chỉ biết rủ nhau đi làm một cốc bia
và lắc lăng căng viên đá
đến khi nó tan ra sau khi cương cứng

lo âu đau đớn thất vọng mệt mỏi
như là một thứ gì
nham nhám bên hông của hộp diêm
chờ để bật lên
một tia lửa ủ ngầm
từ que diêm của người khác

chẳng có ai
đã xa lạ khi ta thành người lạ
những người chết thường để lại mẩu ký ức nho nhỏ
lạ lùng
về họ
như một tiếng ho cuối cùng trong phòng cấp cứu
giọt mồ hôi trên trán
ánh mắt nhìn khi ta lau mặt cuộc đời dịu dàng
và bất công lâu đến thế

dù bạn có là nhà thơ
bạn sẽ thất bại
như bác sĩ sau ca phẫu thuật u não
u đựng u đại
ngôn ngữ của bạn bao giờ cũng nhai lại
không sỗ sàng như cuộc chơi
vui dã man. với đủ trò người ta quy định
mỗi sáng lên dây cót đủ năm vòng:
rửa mặt, đánh răng, ăn, đổ xăng và chạy
đi đâu?
 




về đâu?


sau khi làm tổn thương người yêu mến nhất
và ra ngoài
thấy tuổi thơ cũng mất
từ lâu

những đám mây trên đầu
bay hơi dài như khúc xương màu trắng
không có hình đầu lâu

mọi thứ như một ly chanh đường
quấy lên
chua ngọt
đừng lo, chỉ là ly nước chanh thôi mà
đừng để nó làm ta buồn như vậy
nước mắt nhiều khi
cũng như toát mồ hôi...

bạn đừng nhìn nghiêng
vì một nửa khuôn mặt sẽ bị tối
và nụ cười bị cắt làm đôi

về thôi...




sống hết mình một trăm phần trăm

và muốn đi thật xa


vì lẽ gì mà không chịu làm một việc gì ra hồn
vì lẽ gì không chịu làm một việc gì
luôn miệng kêu ca về việc mình không làm gì
luôn kêu ca...

không làm sao hiểu nổi
không làm sao chịu nổi
không làm sao sống nổi
tưởng rằng ngôn ngữ là độc nhất
với một thứ văn chương cuồng điên
cũng không ai chịu nổi

chúng sẽ là thơ ca
hay chúng đã chấm hết rồi
thật tội
chúng sẽ được chọn
hay chỉ còn chút dấu vết ngày xưa
lưa thưa
về thế giới chỉ toàn bí ẩn
về thế kỷ anh hùng

không ai chịu hành động
mở miệng chờ sung
rụng lung tung
cả những thứ cũ rích cũng thành huyền bí
và bí rị

hãy nhắm mắt và tưởng tượng về một trận bão
thấy sự ngây thơ và trinh trắng của cát vàng
bị xuyên vào thật sâu
chưa kịp đau
đã nghe một tiếng vỗ cánh rất nhẹ
toé loe. dọt lẹ. khoẻ re
như bò kéo xe



và văn chương

cuồng điên mới có thể nhận thấy


tiền không thể mọc lên như cỏ trong rừng
đến thì
nhẵn túi


Monday, October 21, 2013

In a quarrel | Trong một lần sinh sự

Chincherinchee, photo by Trinh Nguyen


In a quarrel

for my friend and my tutor Clint Caward

I am writing
about communicating something
It’s not significant if I am the greatly gifted
It’s not relevant if I am thoroughly and professionally trained
I don’t care if it might resonate and linger
Kind of not for anything?

Isn’t that my initial thoughts are amazing?
Probably not!
Isn’t that what I want to say in the first place are important?
Not sure!
Although I don’t always know what I want to say
Me neither!
But let me
stay in the moment

Let me stay in the moment
You don’t get locked in to do that!
I could make things different
since we all born artists
That nonsense!

Do you remember the moment you started to lie?
Mom, I met an alien on my way school
Dad, I had been changed into an elephant this morning
That moment you artist awoke  
Kidding!

I am
just writing
and responsible for what I started

Isn’t that my initial thoughts are amazing?
Going a little nuts!
Isn’t that what I want to say in the first place are important?
Such a moment!
Although most of the time I don’t know what I want to say...
Now trending
#untitled
#weird
#void

Isn’t that my initial thoughts are amazing?
Don’t let lots of thoughts cross your mind
Isn’t that what I want to say in the first place are important?
Don’t let artistic devil creeps in your soul
Although most of the time I don’t know what I want to say...  
Don’t hold back

I am
having multiple identities
staying in the moment
just writing
and about communicating something.

Sydney, 09.2013
Tú Trinh


Chincherinchee


Trong một lần sinh sự 

tặng Clint Caward, vừa là bạn vừa là gia sư của tôi

Tôi đang viết,
để truyền đi một thứ gì đó
Chuyện tôi có thứ năng khiếu trời ban hay không, chẳng quan trọng
Chuyện tôi có được đào tạo bài bản hay không, chẳng liên quan
Tôi cũng không quan tâm liệu những điều tôi viết có gây nên ngân vang âm vọng
Ủa, chẳng để làm gì cả à?

Không phải những khởi nghĩ của tôi khá hay ho sao?
Có lẽ không!
Không phải những gì tôi muốn nói liền đây mang đầy ý nghĩa sao?
Không chắc đâu!
Mặc dù tôi không bao giờ biết mình muốn nói gì
Tôi cũng chẳng biết!
Nhưng hãy để tôi
cư trú trong hiện tại này

Hãy để tôi cư trú trong thứ hiện tại này
Bạn không bị nhốt lại khi làm thế!
Tôi có thể tạo ra sự khác biệt cho nhiều điều lắm
vì tất cả chúng ta vốn sinh ra là những nghệ sĩ
Nói nhảm!

Bạn có nhớ cái giây phút bạn bắt đầu nói dối không?
Mẹ ơi, con gặp một người ngoài hành tinh trên đường đến trường
Ba ơi, sáng nay con bị biến thành một con voi
Khoảnh khắc đó người nghệ sĩ trong bạn thức giấc
Nói đùa à?

Tôi đang
chỉ viết thôi
và chịu trách nhiệm trước những gì mình khởi sự

Không phải những khởi nghĩ của tôi khá hay ho sao?
Có chút điên loạn!
Không phải những gì tôi muốn nói liền đây mang đầy ý nghĩa sao?
Loé sáng!
Mặc dù phần lớn thời gian tôi không biết mình muốn nói gì
Xu hướng ngày nay là
#untitled (không tựa)
#weird (kì dị)
#void (trống rỗng)

Không phải những khởi nghĩ của tôi khá hay ho sao?
Đừng để quá nhiều cân nhắc chi phối đầu óc bạn
Không phải những gì tôi muốn nói liền đây mang đầy ý nghĩa sao?
Đừng để quỷ dữ của sáng tạo xâm nhập tâm hồn bạn
Mặc dù phần lớn thời gian tôi không biết mình muốn nói gì
Đừng kềm nén

Tôi đang
mang trong mình nhiều căn tính
cư trú trong hiện tại
chỉ viết thôi
để truyền đi một điều gì đó.

Sydney, 09.2013
Tú Trinh 

Sunday, October 6, 2013

Đôi co với Thiện

Ageing geranium. Photo by Trinh Nguyen


Viết là đi xuyên thời gian. Hôm nay một ngày như hôm qua của tháng 4. Tôi cũng không tìm thấy được mặt trời, mặt trời Sydney đắp mền ngủ. Trong lạnh lẽo cuối thu, tôi cuối tháng và tôi chạy trốn. 

Tôi còn rất nhiều lúc cần nhìn lên trời. Tôi còn những mảnh ý nghĩ vụn như mây trời trôi dạt, hoá mưa rồi lại lần nữa thành mây. Thiện chia cho tôi với, một chút kiêu ngạo vô biên đó. Để tôi đứng thẳng như cột đá linh thiêng của người thổ dân mà làm người chờ mặt trời mỗi sáng.
Tôi mang đôi giày cũ. Tôi đứng giữa con đường không tên trong tiềm thức.
Tôi đóng cửa tháng 1, tôi chốt chặn tháng 2, tôi làm ngơ tháng 3 và tôi hoảng loạn tháng 4.
K. ơi, R. ơi, L. ơi, P. ơi, tôi là ai?
Đến nỗi tôi không có được một hố thẳm đìu hiu mà trú ngụ.

Thiện = Phạm Công Thiện
 K. = Keats
 R. = Rimbaud
 L. = Lorca
 P. = Paz
 Tôi = Tú Trinh
 Tôi đi lạc và tôi ngồi đó
 giữa những bàn ghế trắng
dưới những cây dù trắng
 quanh tiếng thở than của đài nước
trong thứ ánh sáng xanh hắt ra từ hốc mắt
 tôi vẫn đi lạc và tôi vẫn ngồi đó.

 Tú Trinh
 Glebe, 04.2013

Monday, September 23, 2013

At the moment I believe | Trong khoảnh khắc này tôi tin

Photo by Trinh Nguyen 2009


At the moment I believe 

... men and women can be friends
... boys and girls can be friends
... I was an orange tree in my past life
... then I rode a broom stick
... and I drank the moon.

 Trong khoảnh khắc này tôi tin 

 ... đàn ông và đàn bà có thể trở thành bạn bè
 ... con gái con trai có thể trở thành bè bạn
 ... kiếp trước tôi là một cây cam
 ... rồi tôi cưỡi chổi
 ... và tôi đã uống cạn mặt trăng.

 Sydney 09.2013
 Tú Trinh