Wednesday, January 2, 2013

Ngày Một tháng Giêng

Light of Sydney, photo by Tú Trinh 




Thơ Octavio Paz
Bản dịch của Hoàng Ngọc-Tuấn
(1914-1998)

Ngày Một tháng Giêng
 
Những cánh cửa của năm,
như những cánh cửa của ngôn từ,
mở ra trước cõi miền chưa từng biết đến.
Đêm hôm qua em đã nói với anh:
                                             ngày mai
chúng mình sẽ phải vẽ ra những ký hiệu,
phác thảo một phong cảnh, vạch ra một kế hoạch
trên trang đôi
của giấy và ngày.
Ngày mai chúng mình sẽ phát minh,
một lần nữa,
hiện thực của thế giới này.
 
Anh đã trễ tràng mở mắt.
Trong một giây của một giây
anh thấy mình như người thổ dân aztec,
từ mỏm đá chênh vênh chờ xem
cuộc trở về bất xác của thời gian
xuyên qua những kẽ nứt của những đường chân trời.
 
Không, năm đã trở về.
Nó làm ngập cả phòng
và gần như chạm cả vào tia mắt của anh.
Thời gian, không cần chúng mình giúp đỡ,
đã xếp đặt,
đúng y như trật tự của ngày hôm qua,
những ngôi nhà trên con đường vắng vẻ,
tuyết trên những ngôi nhà,
sự im lặng trên tuyết.
 
Em bên cạnh anh,
vẫn còn say ngủ.
Ngày đã phát minh ra em
nhưng em chưa chấp nhận
em được phát minh ra bởi ngày.
Có lẽ em cũng chưa chấp nhận
          hiện thể của anh đã được phát minh ra như thế.
Em còn thuộc về một ngày khác.
 
Em bên cạnh anh
và anh thấy em, như tuyết,
say ngủ giữa những hiện thể.
Thời gian, không cần chúng mình giúp đỡ,
phát minh ra những ngôi nhà, những con đường, cây cối
và những người đàn bà đang ngủ.
 
Khi em mở mắt ra
chúng mình sẽ bước đi, một lần nữa,
giữa những giờ trong ngày và những phát minh của chúng,
và khi đang lần lữa giữa các hiện thể
chúng mình sẽ làm chứng nhân cho thời gian
                      và những cuộc sản sinh tiếp hợp của nó.
Chúng mình sẽ mở những cánh cửa của ngày hôm nay,
và bước vào cõi miền chưa từng biết đến.
 
 


----------------
Dịch từ nguyên tác tiếng Tây-ban-nha: "Primero de Enero", trong Octavio Paz, Árbol adentro (Barcelona: Seix Barral, 1987).

 

Friday, December 28, 2012

của nét vẽ nguệch ngoạc


Sky - photo by Tú Trinh 10.2012




đủ cho chiều dài những đêm mưa
là em loay hoay dưới nắng
phơi nịt ngực đăng-ten viền hồng trắng
trong câu chuyện bắt đầu bằng: ngày xưa...

đủ cho những hoài niệm dưới gầm trời
là chiếc giường trải xác lá khô bắt đầu phân huỷ
nơi những bàn chân cô độc giẫm lên mọc ra loài nấm
và mùa thu tiện tay vắt kiệt gã thi sỹ
chỉ bằng rải chiều rơi

đủ cho tình yêu với một dòng sông
là cuộc hành trình tìm về hơi thở
hưởng thụ sự diễm tuyệt lạ lùng của im lặng
hiện diện nơi tuổi trẻ
thời khắc nước trổ bông

dưới ánh mặt trời tàn bạo ngày hè
có đám ma đi qua
loài rêu nhỏ giọng hát bài ca tiễn biệt
dưới ánh trăng màu bạc cay độc
triền miên ý muốn được chết
có tiếng ai trên mái nhà
còn thức trò chuyện cùng đám lá

Tú Trinh
Sydney 10.2012

Wednesday, December 19, 2012

của mùa không tiếng chim


dandelion - photo by Tú Trinh 2012




có cây khuynh diệp già nua làm chứng
từ cuộc chia tay không có máu chảy
tôi chọn dùng ngôi thứ ba số ít để nói về chính mình
 
tôi, à không, bạn ấy
nguyện đánh mất mình đổi sự dửng dưng
 
mỗi mất mát đều đau lòng như lần đầu tiên
bạn chong đêm
thắp nến dẫn đường cho lũ kiến
nhẩn nha bò quanh đa nghi và phản trắc
nhẩn nha nhả thứ nước bọt không mùi hương
khép miệng những vết thương
lần nào cũng để sẹo lồi
 
nỗi buồn giấu trong đống phân chim bồ câu
nỗi buồn cất nơi những cây cà chua đã gục ngã trước đám sâu
bạn chậm rãi gieo những hạt mầm hoa vạn thọ
dặn dò lũ mèo rồi ra đi
 
sông suối dạy nói năng
núi đồi dạy im lặng
những cánh chim thiên di dạy bạn biết thoả hiệp
và kiêu hãnh và tuyệt vọng và lãng quên
 
ngửa mặt đắm đuối
ngắm nhìn những tổn thương
xanh tốt mọc rễ giữa ruộng hoa hướng dương
một ngày trời Toowoomba rực nắng
 
bạn chọn vẻ đẹp cô độc của một người đọc
mật ngọt nằm sâu nơi những con chữ lạnh lùng
mặc kệ đám đông ngoài kia ồn ào điên loạn
lặng lẽ cùng lũ bồ công anh cánh mỏng
bay xuyên những trang sách suốt mùa đông
 
có cây khuynh diệp già nua làm chứng
thị trấn hôm nay ghi nhận hai đám tang
một của tình bạn
một của gã lang thang
suốt đời đi tìm điều gì không rõ


Tú Trinh
Sydney, 08.2012

Monday, December 10, 2012

của mặt trời không ngủ




đêm đọc Federico García Lorca
Thơ Trầm Ca sâu hút
trong tiếng thở dài miền Nam xa lắc
nơi những cây ô-liu đang trổ bông
 
thức giấc
trong tiếng thông reo
chào buổi sáng, chếnh choáng và bối rối
cà-phê thơm
từng giọt phảng phất tri nhận ngày
 
rè loa
những bản tình ca Tây-ban-nha cũ mèm
con cú trên cành sồi lim dim không nói
nhìn em bước những bước như bay
như đang say
 
là em
đi vào tranh Marc Chagall
khoả thân bay lượn đội hoa cô dâu
là em
ngắm mãi những hạt mưa ảm đạm
rơi mãi nơi những khung cửa sổ kính màu
 
nắng mai từng vạt
của mặt trời không ngủ
đẹp lạ và buồn
mỗi ngày lên
chông chênh như đôi mắt bò cái
 
dốc đời thoai thoải
nhân loại bận những áo cơm
những hưởng thụ
ai loay hoay cùng em
cùng những lo âu thơ dại
và bài thơ chưa kịp viết trong đầu
 
Sydney 10.2012
Tú Trinh 

Xmas ambience 1 bokeh

Xmas is coming to town :)
Sydney actually is a sleepless city all year round. But in the light of Xmas I... love her more (sounds like in God we trust huh, hehe).
Images here are not about Sydney, they are about the finest ambience of the season and... bokeh :))

colourful bokeh 





Cute outdoor decoration for Xmas huh :) a gift from my dear gamarada
Cute outdoor decoration for Xmas huh :) a gift from my dear gamarada :)) 



Oz' Xmas stamp collection of 2012
Oz' s Xmas stamp collection of 2012 



bailey de bailey de bailey
bailey de bailey de bailey cứ dịu dàng mà xỉn tưng bừng 



Xmas's aroma :))
Xmas's aroma :)) thơm lừng, for him and for her 



in the light of Xmas
in a light of Xmas thru a window 



in the light of Xmas
in a light of Xmas late night 



in the light of Xmas
People may try to make Xmas warmer :)