Wednesday, June 22, 2011

Những dòng chảy âm thanh

Những dòng chảy âm thanh, chảy đi, chảy đi
Như dòng suối mùa xuân mơn man có tác dụng xoa bóp tâm hồn tôi đang co rút vật vã
Một cuộc điện thoại thì có giá trị là mấy
Nếu dòng chảy âm thanh trong đó không phải là điều diệu kì
Là câu chuyện kể về cuộc sống từng ngày chúng ta sống
Một cuộc điện thoại giá trị sống ít nhất một ngày

Những luống khoai lang vùng Revesby trưa nay
Được anh T. đào lên vì đã nằm quá lâu trong lòng đất
Trong từng củ khoai có hình ảnh vệ nữ thời kỳ đầu kiến tạo
Tay chân đầu bụng chắc nịch cục mịch
Bảo đảm chức năng quy định di truyền nòi giống
Vậy mà vẫn bị mấy con sâu tấn công
Nhưng vẫn thơm ngon trong lò hấp sáng mai
V. ăn rồi học bài.

Những dãy rau thơm, húng lủi, húng lang, húng hoang, húng đất
Mùa này úa vàng và cao lêu khêu
Cứ để đó
Những trái bí ngô bí đỏ
Tròn vo như khoanh cắt cột nhà
Chuẩn bị hân hoan biến thành soup
Thương những con bướm nhỏ
Bay phất phơ từng đàn sưởi nắng mùa đông
Bướm trắng bay từ ngôi làng quê miền Nam xứ Tây-ban-nha
Bướm nhớ gì cái giếng nước và gác chuông nhà thờ văng vẳng tiếng mỗi chiều
Chỉ có chị T. biết, hôm nào, qua dòng chảy âm thanh, lại kể tôi nghe.

Những dòng chảy âm thanh, chảy đi, chảy đi
Như dòng nắng ấm mùa đông hân hoan sau cả tuần mưa buốt giá
Len qua người tôi và giục tôi ngồi dậy
Đi tìm con bướm trắng nhỏ
Đi tìm củ khoai lang ú
Đi tìm chị T. anh T.
Đi tìm âm thanh của câu chuyện cuộc sống
Đi tìm những trang viết trên giường bệnh, dẫu đeo kiếng vào vẫn nhập nhoè
Nhưng âm thanh kia giữa chúng tôi vẫn trong veo
Chảy đi, những dòng âm thanh, chảy đi, chảy đi

Tú Trinh
21.06.2011

Sunday, May 1, 2011

Mùa thu — merde à la la la

o

Ngâm bột, tôi nghe từng hạt bụi bột gạo, bột đậu xanh, bột nghệ li ti kia hoà lẫn vào nhau rồi reo vui trong nước mát. Xả đông tôm và thịt, tôi nghe tôm và thịt nói chuyện với nhau về những những phút giây ngắn ngủi khoe mình trên chiếc giường đá cục trong tủ kiếng quầy thịt và quầy hải sản phố Bankstown. Lặt rau, rau đắng có vẻ thích chí khi phát hiện là mình chứ không phải người bạn giông giống mình (rau ngò ôm) đang nằm bò lăn bò toài chung với tía tô, dắp cá, húng lủi, xà lách và cải bẹ xanh; rồi cả bọn lại thầm thì tâm sự những chuyện bí mật trong những tháng ngày sống hoà thuận với nhau nơi khu vườn nho nhỏ vùng Revesby bình yên. Dầm nước mắm, trái cà chua luộc chín lăn quay cam cam, mùi tinh dầu từ vỏ chanh thơm xộc vào mũi, vị đường ngọt ngào trấn áp, nước mắm cá cơm mằn mặn dịu dàng, tô nước mắm tự thân nó hôm nay đây quyết định đẫm hương một nền văn minh sông ngòi, biển cả. Dọn chén đũa, ồ, cái chén này, hoa văn này, quen quen, hình như ở nhà ông già mình cũng có một lố y hệt như vậy thì phải, chắc bữa ăn sẽ ngon hơn vì cái hoa văn trên chén bao bọc mình ấm áp trong một trường không gian quen thuộc mang tên “ông già mình”. Đổ bánh xèo, xèo, xèo, xèo, xèo.

Ăn.

Sao không phải là đúc bánh căn nhỉ?

Cơ bản đó là sự lựa chọn của B.

Cơ bản đó là sự lựa chọn.

Xứ kangaroo nhảy lưng tưng xuống đường làm kẹt cả đám mỗi dịp holiday, mùi vị của bánh xèo home-made ngon với người không hề có thu nhập, và chắc có lẽ là cũng ngon tương tự với người có thu nhập hơn trăm ngàn. Rau đắng sau vườn mùa này ngọt ngào như giai điệu còn thương... thương gì, thương ai, thương như thế nào, thương chừng nào thôi... có gì đâu mà phải quan trọng và phiền phức vậy em? Chỉ có mấy cọng giá định khóc vì lỡ chuyến đò hoá kiếp đậu xanh, rồi nghĩ lại, lại hí hửng vì đến lúc biến mất vẫn đang trong tình trạng mọng nước, nõn nà.



oo

Khi mùa thu đến, con sâu chán chê tấn công giàn ớt chuông và giàn dưa leo nhà Q. thì nó chuyển qua trạng thái chết vì béo phì hay vì ớt chuông cũng cay như bao nhiêu loại ớt khác mà con sâu không có trà đá để chữa cay, Q. không biết và Q. không bao giờ biết hoặc Q. chẳng thèm biết.

Khi mùa thu đến, ban đêm tôi nghĩ về những con sâu đã chết, những con sâu đã đi qua cuộc đời tôi, những con sâu đã làm phiền muộn ông già tôi và sau cùng, tôi nghĩ về những con sâu còn ẩn nấp rình rập đâu đó trong cái vườn cây xinh xinh trên một cái ban-công tầng một của con đường Lansdowne mà chúng tôi đã có lần ngồi quây quần để nghe ngài Bách Khoa Toàn Thư nói về sự an lạc trong đạo Phật và về Paulo Neruda trong khi nhâm nhi rượu đỏ.

Một đêm trong chuỗi đêm hôm khuya khoắc đó, quả là tôi có lần thấy một người đang đứng chỏng chơ, cô độc giữa một con đường (không tên đường, không postcode, không thuộc bất cứ quận hay vùng nào) lặng lẽ, vắng ngắt, buồn hiu hắt, không có những chiếc xe nôi, xe đẩy trẻ con quen thuộc và bãi cát không bị quần nát bởi những trò chạy nhảy, rượt đuổi của bọn trẻ đang độ tuổi ăn tuổi lớn. Trong thùng rác bên lề đường, không có dấu vết của những bao giấy bao bì mấy loại kẹo thơm lừng và nhiều màu sắc mà trẻ con hay vòi vĩnh để được ăn, không có cả những nùi khăn giấy dơ nhầy và ẩm ướt nước mũi của trẻ con. Người đứng đó, mồ hôi lạnh túa ra. Nhưng tôi có quen người không, hở người?

Quen hay không, người ơi, quen nhau không, người ơi? Người ơi, người ơi! Sao nỡ bỏ nhau mà đi! Người cũng đã bỏ nhau mà ra đi, không còn đứa trẻ nào trên đường, không còn đứa trẻ nào trong dạ con, không còn đứa trẻ nào trên hành tinh trái đất, không còn đứa trẻ nào, ngay phút giây dấu yêu và nghiệt ngã này của đời sống.

Đó, à không, bây giờ là một chiều thu quạnh quẽ, có lẽ rồi sẽ như mọi chiều thu khác. Và buồn...



ooo

Trên đường đi về chiều nay, trên tay cầm quyển tuyển thơ của Anna Akhmatova vừa mượn của ngài Bách Khoa Toàn Thư, sách đang mở đúng trang 18, lưng chừng câu chuyện không đốt đèn cầy, không đóng cửa một đêm xứ lạnh lẽo và tăm tối nọ; trong cơn trống bụng vỗ bì bùm và kèn ruột réo ót ét, trong đầu khi ấy đang nghĩ đến Anna Akhmatova rằng “liệu nàng có chút phức cảm lesbian nào trong người không”; thì tôi thấy Rimbaud tóc dài ngồi thẫn thờ nhưng đầy kiêu hãnh nơi một góc công viên. Dưới chân chàng là nét phấn còn mới, còn ướt.

“Merde à Dieu”.

Tôi lục khắp người tìm vài đồng tiền cắc, tiền vàng chứ không phải tiền trắng nhé, dù gì thì cũng phải tôn trọng (dù mình cũng nghèo đói) cái gã cô độc tài hoa, khốn khổ khốn nạn và là ông chủ của một cái địa ngục có những mùa hoa thơm lừng địa cầu như chàng, lộn tung cái lớp vải lót hai túi trước đùi không có, hai túi sau mông cũng không có. Nghi hoặc. Thinh lặng. Và tất nhiên là đứng im. Một lát sau thì tôi mới sực nhớ mình có đeo một cái giỏ be bé trên vai. Và tôi lục được tờ giấy thanh mảnh, mộc mạc polymer, tím yêu kiều trị giá 5 đô la Úc kim. Không biết là chàng biết xài tiền Úc không.

Tôi đưa cho Rimbaud. Biết rõ chàng như biết cái bụng mập của mình chính xác size nào mỗi lần phải mua quần áo may sẵn để che thân. Mà đúng y chang, Rimbaud cầm tiền chạy đi mua thuốc hút. Tôi cầm ngay viên phấn, viết bên cạnh dòng chữ:

“Merde à Trinh”.

Tôi viết, viết, viết, lặp đi lặp lại đúng câu đó thôi, trong hoan hỷ sướng vui, kín cả một khoảng sân không bị cỏ và lá vàng của cây phong phủ lấy. Trong đầu mơ màng nhớ rằng, à, bây giờ cũng là tháng tư, tháng tư này gọi tháng tư kia, vùng trời này gọi vùng trời kia, người yêu này gọi người yêu kia, cơn điên loạn này gọi cơn điên loạn kia. Và, đã, một vùng trời tháng tư Paris, Thiện (thói quen buộc tôi chú thích rằng ông là Phạm Công Thiện, nhưng với tôi, Thiện thôi là đủ, đủ cho tất cả tháng tư và tháng mười trong phần đời tôi được sống) cũng thấy Rimbaud trong công viên, trong một buổi chiều chới với.[1]

Tôi ở Sydney, không phải Paris. Tôi là tôi, Thiện là Thiện, và hai chúng tôi không là một. Tháng tư năm 2011 và tháng tư năm 1966 không ăn nhập gì nhau, vậy thì tại sao tôi và Thiện cùng thấy Rimbaud trong công viên và làm chuyện giông giống nhau. Tôi chắc ăn mình bị ảnh hưởng bởi Thiện, nhiều lắm, và chuyện này dài dòng không kể được ngay bây giờ. Chỉ khác là Rimbaud của tôi và Rimbaud của Thiện không thực là giống nhau, và Thiện khi ấy viết “Merde à Rimbaud”. Còn tôi thì... tự nguyền rủa mình. Tôi xứng đáng mà, mùa thu và những chiếc lá vàng và màu trời ảm đạm cũng xứng đáng mà.

Tôi đứng đó. Không chờ đợi và cũng không thấy Rimbaud quay lại. Vũ trụ của tôi câm lặng để cho tôi lên tiếng. Tôi thì thào, những tiếng gì không ai rõ, có lẽ tôi đang hát “soft kitty, warm kitty, little ball of fur, happy kitty, sleepy kitty, purr, purr, purr...”[2]

Đêm cũng lâu rồi. Thì cứ đêm, chứ sao!

Tú Trinh
Sydney, 04.2011


_________________________

[1]Một chi tiết trong truyện “Trời tháng tư” của tác giả Phạm Công Thiện.


[2]Một bài hát trong series phim hài truyền hình “The Big Bang Theory”.

Thursday, March 24, 2011

Chuyện tình

anh hát chi Hallelujah và nhìn em bằng ánh mắt rất đỗi dịu dàng đó
khi anh không tin điều thánh thiện
trong chúng ta

suốt một mùa dài
chúng ta
nắm tay nhau tung tăng chốn công cộng
đặt tay lên hông nhau và rảo bước dọc con đường có hàng cây xanh ngát
đó gọi là tự nhiên
không phải phô trương hay khoe mẽ

suốt một mùa dài
chúng ta
chia nhau cây kẹo bông gòn và trét mặt nhau tèm lem mỗi dịp ăn bánh kem
giành nhau cái remote và quyền chọn tivi channel
chơi trò tù xì để quyết định rất nhiều việc
đó gọi là tự nhiên
không phải là thiếu tế nhị hay thiếu lãng mạn

suốt một mùa dài
chúng ta hôn nhau và cảm nhận sức nặng cơ thể nhau
mỗi khi chỉ có hai ta
tránh đi ánh mắt thiên hạ có công thức trộn lẫn giữa tò mò và ganh tị
đó gọi là sự tao nhã
không phải sợ hãi hay giấu giếm

chúng ta
đã bận rộn suốt một mùa dài
để thoả thuận
để lấp đầy
để mất mát

không còn đứa trẻ nào trên đường
chúng đã lớn và đã đi rất xa
không còn dấu vết
Hallelujah nghe nơi đâu cũng thế

Tú Trinh
West Ryde 23.03.2011

Tuesday, February 1, 2011

thời điểm nàng đang sống

1.

thuốc tỏi mùi bạc hà
bao cao su mùi dâu, cam, chuối
chocolate vị ớt
cá vị cua
trứng gà và gạo làm bằng nhựa
và vũ khí hạt nhân có mùi vị nhân ái.

2.

đứa chị 4 tuổi rưỡi giấu mặt sau bàn tay còn thơm mùi bánh
peekaboo
trả lại khuôn mặt còn tèm lem chocolate từ bữa ăn xế
hai chị em tổng cộng 5 tuổi 3 tháng cùng cười khanh khách
người lớn cũng chơi peekaboo
với chính mình
nhưng quên trả lại khuôn mặt thật.

3.

quảng cáo nọ [*] kể chuyện ông đẹp trai tuổi trung niên vừa mua cà phê thương hiệu N
bước ra khỏi tiệm thì được hân hạnh... chết
hên (hay xui chẳng biết) là vì đến thánh Peter cũng dùng đúng loại đó
đành có chuyện hối lộ ở cổng thiên đàng
chàng vẫn không trữ cà phê hiệu N trong người
vì chắc ăn lỡ có chết
chàng đi xuống
hoặc đi vô trong luôn cho nó lành!

Tú Trinh
West Ryde 01.2011

_________________________
[*] http://www.youtube.com/watch?v=ODB9xXLZ2oE

Monday, October 11, 2010

tường thuật từ tầng 1

trần nhà gắn camera
bí mật chơi trò sưu tập những cái nhíu mày nghi ngại
khi loài người thỉnh thoảng nhìn màn hình computer nhau
kín đáo
chuông báo cháy hết pin chưa nhỉ?

tivi giờ vàng săn tìm siêu đầu bếp, thần tượng Úc và nhân tố X
xen kẽ tin nhanh về động đất, sóng thần và ma tuý trong sân bay
loài người và nhà trời đều thích chơi trò cút bắt
sao không chơi năm mười mười lăm vui hơn!

tầng 2 có người dội nước toilet lúc 6 giờ 39 phút, 8 giờ 2 phút tính đến lúc này
lần đầu tiên luôn là 6 giờ sáng và lần cuối cùng là 11 giờ đêm, chính xác
đang ngủ cũng thức dậy nghe để biết mình... chính xác

sáng nay
mùa kiêu hãnh nắng mỏng bằng sợi tóc
có con chim hót bằng tiếng khóc
rơi giọng trên đọt asparagus non xanh
trong dĩa thịt gà

Tú Trinh
West Ryde 10.2010