Thursday, July 8, 2010

Ðiều gì đang đến trong một ngày mưa? | học bơi | Ám ảnh ra đi

Ðiều gì đang đến trong một ngày mưa?

Cơn bão
Một đám mây đen
Tiếng xào xạc lá
Tiếng răng rắc cây
Hay sự ngập ngừng của cây gậy dò đường trên tay người mù
Điều gì đang đến trong một ngày mưa như trút
Một giấc ngủ
Một lần bỏ ăn
Một tiếng rao hàng tuyệt vọng
Những chiếc xe, không biết trốn vào đâu
Dầm mưa mà chạy
Không hiểu sao mình lại có thể là hung thần của một ai đó trong một ngày mưa
Lẽ ra là một ngày mưa rất đẹp
Lẽ ra có thể đang nằm cuộn tròn đâu đó trong móng vuốt ấm áp của chiếc mền

Lẽ ra đó là một ngày mưa đẹp
Tôn vinh những chiếc dù đỏ, xanh, vàng, trắng
Những bước chân sải từng quãng đường vạm vỡ
Bất chấp mưa, gió, ướt — thậm chí bão bùng
Nhưng xét cho cùng
Đó cũng là một ngày mưa như trút nước
Và cuốn tất cả mọi thứ ra đi
Tất cả
Lòng cống đen ngòm đã nuốt chửng tất cả những thêu dệt và mộng tưởng
Cơn gió đến muộn quật thẳng vào những điều đang bay phần phật
Sợi dây diều rủ xuống ngang đường
Khoác lên một bộ mặt thê thảm đe doạ
Một cô gái
Một đứa trẻ
Một người dường như lương thiện
Biết đâu đấy
Làm sao có thể biết
Điều gì
            đang đến trong một ngày mưa





học bơi 

tôi sẽ giữ cho riêng mình
buổi chiều tha thiết ấy
tôi bơi loanh quanh trong hồ quá lâu
quen thuộc quá lâu
đến mức tôi có thể đứng trong hồ
nhắm mắt tưởng tượng
từng chuyển động
của nước, cá, những cọng rong dài
đến mức tôi không còn tha thiết gì đến chuyện bơi
tưởng như tay chân chẳng để làm gì
và nắng
mùa hè 2010
có thể thiêu rụi tất cả
vậy ư, cuộc sống là một trò hề
hồ thành đầm hoang
cỏ dại
cá bơi về đâu?

tôi không thể bơi nữa
đến lúc phải tập đi chập chững
từng bước rất non
tập huơ tay giữ thăng bằng
tập vận động như tôi của ngày xưa
thuở còn là cá

Sg, 27/05/2010




Ám ảnh ra đi

Nằm ngay đơ trong một chiếc chiếu hẹp
là con cá cứng đờ
Tôi bắt gặp trên một tảng đá giữa biển
tôi cũng cứng đờ giữa những tiếng cãi nhau
Chiều thứ 5
nhập nhoạng như cuối tuần
chán nản như đầu tuần
lửng lơ và mơ hồ như khoảng không của người loạn thị
giật mình trước cả những hạt phấn của cây bồ công anh yếu ớt
bay đi

Tôi, con thỏ bị tharn [*]
Chết giấc
Sự sợ hãi sờ sờ trên gương mặt rúm ró
Ám ảnh
về một chuyến ra đi


________________________
[*]tharn: hội chứng sợ hãi của loài thỏ [trích từ cuốn Đồi Thỏ của Richard Adam].

TRẦN LÊ SƠN Ý

Tuesday, December 1, 2009

Bệnh và cáu

Đừng xông đến làm quen và hỏi rằng tao có phải đến từ Trung Quốc không nữa! Cả châu Á chỉ biết mỗi Trung Quốc, tụi mày dốt địa lý vậy sao được lên lớp mà làm du học sinh? Cũng đừng hỏi tao Việt Nam thế nào, còn chiến tranh không? Tụi mày chỉ dùng Internet để coi phim sex và tán gái à?

Chúng mày thôi cái trò xếp hàng lắc mông hú hét gần khu Circular Q đi, tao chẳng còn xu lẻ nào bố thí cho cái trò biểu diễn mua vui rẻ tiền đó. Mông chưa dậy thì xong, còn lép kẹp. Lắc hông không có nhịp như bị côn trùng bu cắn. Đừng làm bẩn mắt người qua đường.

Sẵn tiện thôi luôn cái trò đi bộ song song trên con đường mòn bề ngang 1 mét vuông để rồi tao phải đi xuống cỏ. Tao có bé nhỏ và da vàng và tóc đen và mũi tẹt thì tụi mày cũng chỉ cao to và da trắng và mắt xanh và mũi hoắm. Vàng đó là Yellow hay Gold thì cứ chờ rồi biết. Trắng đó chỉ nguy cơ ung thư da cao.

Tiếng Anh của bọn đến từ châu Âu hay châu Mỹ La Tinh cũng ngọng nghịu thiếu đầu thiếu đuôi loạn xạ. Sao lại có hành động ngoáy ngoáy tai và tỏ ra khinh khỉnh khi tiếp chuyện với tao? Tao đánh răng và súc miệng bằng Listerine thơm tho. Tao nói tiếng Anh bằng giọng Sài Gòn vậy đó. Tiếng nào cũng là tiếng Người.

Người hết, Người hết, Người hết mà nhiều lúc thiếu Người.

Tú Trinh
11/2009

Sunday, November 1, 2009

I. Tôi.

Tôi cấu trúc tôi bằng những dải DNA mới cố xoá dấu vết của yếu tố thừa hưởng và di truyền đặc trưng.

Tôi đóng khung tôi trong biên độ dao động vạch sẵn tạo nên những hình dáng vừa quen thuộc vừa lạ lẫm.

Tôi lai ghép tôi trong vô thức để hợp với tính tất nhiên của thời đại tôi sống nhưng vẫn còn đang loay hoay tìm kiếm mình.

Tôi phát triển tôi đầu tiên bằng bản năng tiến hóa của mình nhưng rồi tôi dùng những công thức được người ta rút ra từ robot.

Tôi tiêu thụ tôi trong vô vàn những hoạt động duy trì đời sống mình và cùng lúc tôi sản xuất chất thải vẽ bức tranh thế giới.

Tôi yêu thương tôi bằng cách Tôi chấp nhận, Tôi đập phá, Tôi kiêu hãnh, Tôi giễu nhại, Tôi tham gia, và hét lên Tôi Tôi Tôi Tôi Tôi [bất tận].




Tú Trinh

Sunday, October 11, 2009

Cơn ngạt thở tình cờ | Này, con ở đâu? | Thơ trong ngày bất định

Cơn ngạt thở tình cờ

Mở mắt nhìn hôm qua bừng dậy
Ai vừa đi ngang nơi đây
Tôi gặp lại cảm giác hôm nào nghẹn thở
Buổi chiều tan trong tay
Hôm qua bừng dậy, ừ hôm qua bừng dậy
rạng rỡ tôi, bầm dập chiều
Người lan nhanh như cỏ dại
Tôi bơ phờ, rời rã
Hai bàn tay nhăn nhúm tơi bời
Chỗ đất ấy phơi lưng tróc từng mảng rễ
Nắng mờ hai vai
Tôi mù quáng xoa đôi bàn chân bỏng rộp
Tưởng xoá hết vết tích
Ôi những hoài vọng cũ
Chảy không ngờ trong tôi
Ôi anh
cơn ngạt thở bất ngờ trong một ngày nắng gắt
Tình cờ trú chân
Rồi quyết định nơi này




Này, con ở đâu?

Con đang ở đâu trong từng chuyển động
Trong từng nhịp thở phập phồng
Từng cú quẫy đẹp nhẹ tênh như một chú cá bảy màu
rỉa ngón tay của mẹ thời thơ ấu
Con đang ở đâu khi bụng mẹ nhấp nhô từng đợt
Và ngón chân nhỏ tròn như một quả ping phong?
Con ở đâu khi mẹ vòng tay ôm
khi mẹ lê từng bước nặng nề trên cầu thang chung cư mỗi tối
thật lạ lùng
con đang ở đâu khi mẹ thấy sóng từng đợt
chạm vào ngực mình
Con ở đâu những giờ biếng lười, nằm cuộn tròn không cựa quậy
Mặc kệ tiếng ồn, tiếng lay, tiếng gọi của mẹ
Con ở đâu khi tiếng bàn phím lách cách lách cách
Khi mẹ nghĩ về con, chuyện trò cùng con
Và âm thầm chờ đợi
Con ở đâu, con yêu, chìa cho mẹ bàn tay bé nhỏ
Những giấc mơ đêm hè
Thành phố bắt đầu nóng nực, nhiệt độ có khi lên đến 40
Con ở đâu, này con,
cô bé lang thang trong thế giới rộng lớn của mình




Thơ trong ngày bất định

Giá có thể làm vài điều rồ dại
như đi tìm một chỗ vắng yên nằm xuống, ngủ một giấc tới ngày sau hoặc tới mai sau, một ngày mai bất định và không có thật

Giá có thể làm vài điều rồ dại
như bắt một chuyến xe đi mà không cần báo một lời
Đi mà không biết đến đâu, đi và chẳng biết khi nào sẽ tới

Giá có thể làm vài điều rồ dại
như là chết đi
hay là sống một đời sống khác, một đời sống chỉ có trong tưởng tượng, ước vọng, mơ mộng và gì gì đó, đại loại

Giá có thể làm vài điều rồ dại, tự huyễn hoặc rằng mình vẫn còn ở đó, ở đây, trong cuộc sống này
những con chữ vẫn nhảy loi choi trên màn hình
Giá có thể làm thêm vài điều gì rồ dại
Để biết mình đang trưởng thành
đang sống
đang hít thở
đang tỉnh táo
đang suy nghiệm
tìm kiếm
lần lữa
phân bua
thoả thuận...

Nhưng rồi chẳng có điều gì đang xảy ra cả
Những con chữ không phải của mình, chúng là của bàn tay, hay của bàn phím, mà cũng có thể là của màn hình
Vẫn cứ nhấp nháy, nhấp nháy tín hiệu
Con trỏ vẫn cứ sẵn sàng, sẵn sàng bất động
Sẵn sàng rồ dại
...
SG, 1.4.2009

TRẦN LÊ SƠN Ý

Friday, October 2, 2009

Bệnh và nhớ


kí ức vàng như một buổi chiều 
những hẹn hò để ngỏ 
viên gạch hát tình ca khe khẽ 

chỉ muốn khóc ré lên 
bếp nhà ai dậy thơm thức ăn châu Á
tình ca nào hát bằng mùi? 

con nhớ ba mỗi ngày ra vô toilet
là ba chứ không phải bất kỳ người đàn ông nào khác
giữ rất sạch bàn cầu cho con gái 
vục mặt vào ói sau những trận rượu bất cần ngày 20 tuổi 

con nhớ mẹ mỗi lần nheo mắt chào ông mặt trời 
mùa này nheo mắt cả ngày mẹ ạ!
con nhớ mẹ mỗi lần ôm ai hoặc cái gì đó
nên đừng cười khi con biết tự ôm mình và nghiện thú nhồi bông 

thị trấn ngày con hâm hấp sốt 
bầy sỏi lạo rạo chờ đôi giày quen 
cũ xì, mòn vẹt 
rễ cây trăm năm rùng mình hóa thân đũa thần ma thuật 
vung vung, sao bay 
sa đọa chẳng cần có đôi 

ặc ặc một buổi chiều 
khẹc khẹc một cánh diều 
hú hú lẻ loi 

Sydney, 10/2009 
Tú Trinh