Sunday, July 8, 2007

Cơn ngạt thở tình cờ của Ny

Trần Lê Sơn Ý | ảnh Tú Trinh 


Về tập thơ Cơn ngạt thở tình cờ, thơ Trần Lê Sơn Ý 
NXB Phụ Nữ, 2007

Tập thơ không có lấy một hình minh họa, sách in khổ vuông nho nhỏ, vừa một bàn tay khép, hình thức giản dị như những câu thơ chân thành của Sơn Ý trong lòng nó. Tập thơ đầu tay, như cách mà Sơn Ý bộc bạch, là chuyến xe bất ngờ đi qua quãng đường dài hơn 10 năm. Mỗi gương mặt trên chuyến xe đó, cuộc đời, nỗi muộn phiền, sự hân hoan của họ dắt tay Sơn Ý đi tiếp, không toan tính, suy tư và tưởng tượng, thành thơ.

Là một “người lạ”: Không đợi ngày tất cả điện thoại có trong phonebook đều khóa/ tôi đã thành người lạ/ ngồi nghe nắng chảy râm ran; là những cô gái ở “nơi đó”: Những cô gái mang linh hồn của kẻ hành hương/ điểm trang lòng mình bằng nỗi buồn…; là “hoàng tử bé” của S. Exupéry: Hãy cứ là hoàng tử bé trong veo/ …hãy cứ băn khoăn cả những điều đơn giản nhất như người ta không nên nhốt lại một con cừu…; là người đóng vai “rối ngày chủ nhật”: Tôi, người lớn đi một mình xiêu vẹo/ đến một ngày các em nắm lấy tay tôi/ chạm vào nước mắt chú hề. Sau rộn ràng, sau vang vọng, sau trầm lắng kia, Sơn Ý thấy mình và tin là độc giả cũng thấy mình trước những nhân vật thơ như thế: tôi thấy tôi ôm tôi vào lòng; tôi mù quáng xao đôi bàn chân bỏng rộp; tôi nghe thấy những tiếng chân mơ hồ đi lại trong tim; tôi thấy mình nhỏ như từ lòng mẹ bước ra; là em chỉnh tề hài xanh với nắng; em nhận ra niềm vui kia mang gương mặt nỗi buồn.

Sơn Ý làm thơ không nhiều, thơ đến từ những câu bất chợt, ánh mắt lướt qua, thanh âm rơi lại, cái chạm khẽ khàng trên chuyến xe… để rồi những “cơn ngạt thở tình cờ” gõ cửa, nhảy múa; Sơn Ý ghi lại, thành thơ, cho mình, cho bình yên mình tìm kiếm, cho yêu thương quanh mình. Gia đình, bạn bè gọi Sơn Ý là Sony, từ từ còn mỗi chữ Ny, tập có vài bài cho Ny nguồn cơn là vậy. Những câu thơ có Ny cảm xúc tinh tế và dịu dàng quá: Này Ny/ Tôi lại nghe nắng ngoài hiên nhỏ giọt/ Lòng tôi đã mơ hồ lâu lắm – không chắc gì những nhớ quên/ Nhưng…có ai như tiếng em cười trong lá ấy/ Tôi hối hả – Tôi hối hả – gặp tim mình thắt lại/ Khi thấy bộn bề rặt một màu xanh.

Thêm vài dòng khác cho Ny: Gọi đi Ny và những âu lo sầu muộn của em sẽ cuốn đi/ đi đi Ny đừng cười như thế/ đôi mắt em làm tôi nhớ tiếng chuông chùa/ gọi mưa về đi Ny, cây ngọc lan và những nụ mướt xanh sẽ trở lại/ Và tiếng hát em sẽ trở lại… Khép tập bằng những câu tinh khôi như thế, mơ sao các cô gái trên cuộc đời này có những giây phút xanh trong thơ, như Ny.

Tú Trinh
07/2007

Wednesday, April 25, 2007

Đêm đen cấp độ 1

Tìm kiếm mình trong một đêm đen,
chỉ hiện về chiếc răng nanh lung lay năm cũ, đúng cái thời khắc nó qua đời vì cú hích căng sợi chỉ, mẹ hú mèo hú chuột đâu đó trên nóc nhà rồi vung tay
bắt đầu một cuộc hóa thân của chiếc răng dài đến ghê người mà không cần sự can thiệp từ bàn tay lấp lánh ánh kim loại của ông nha sỹ, cùng với đoạn chỉ may mẹ chọn, từ đây chúng mày se duyên mới, đứa nào là đực đứa nào là cái thì tùy chúng mày thu xếp với nhau nhé
kịp nghe một thanh âm rắn, nhanh, khô khốc
a ha, âm thanh dẫn truyền
cuối cùng cũng gặp được thằng tôi của ngày bị bẻ răng, cái mặt tròn xoe, miệng hơi rướm máu, đôi mắt nhíu nhíu thành đường thẳng, còn ngân ngấn nước mắt vì đau, còn lơ ngơ, chắc vẫn nghĩ về chuyến đi của cái răng từng làm con bé nhà bên trố mắt nhìn suốt một mùa mèo hoang thảm thiết hoang hoải đêm đen.

Tìm kiếm mình trong một đêm đen,
tôi thấy mình đứng chênh vênh đầu vực một khe mây, bên kia là một đứa nhỏ có vẻ ngoài rất giống tôi, dụi mắt và nhìn kỹ lần nữa rồi tự hỏi, mẹ có sinh ra đứa nào rơi rớt trong đời không hở trời
à, nói cho đúng thì có khác cũng kha khá nhiều, vì thằng đó lại trong hình dạng một con bé, nó mặc một cái áo đầm trắng, tay áo phồng phồng, cổ áo cũng bồng bồng bềnh bềnh như được viền mây, cái váy dài đến chân hình như cũng nhẹ và êm như mây nữa, cả người nó như là không chạm đất
ganh tị, tôi ganh tị với nó được làm con gái, được mặc áo đầm như nhiên, an nhiên như thế, tôi nhớ mình từng xỏ hai cánh tay vào một cái áo đầm na ná như thế của chị rồi lúng túng tháo ra, bóng mẹ thấp thoáng, tim đậm mạnh, sợ hãi đi kèm nỗi thèm muốn được khoác trên cơ thể mình chiếc áo kia, mãnh liệt và quay quắt
nỗi thèm muốn được khoác trên cơ thể mình chiếc áo kia, mãnh liệt và quay quắt, nên tôi cứ hay diễn đi diễn lại nỗi nhớ ấy với những chiếc áo khác trong những hốc kín, và tối
ganh tị hóa ra thù hằn, hình như thế, chẳng biết nữa, tôi muốn con bé đó tan biến, hốc mắt tôi là một họng súng đen ngòm
bênh kia vực mây, thằng đó trong hình dạng một con bé, nó đang mặc một cái áo đầm trắng, tay áo phồng phồng, cổ áo cũng bồng bồng bềnh bềnh như được viền mây kìa, nó đang xênh xang váy trắng và cười, nụ cười thiếu mất một cái răng
tôi suýt lao tới trong khoảnh khắc nhận ra đứa mặc áo đầm kia chính là tôi, rồi khoảnh khắc ngay sau đó, quay đi… lao tới thì chẳng còn ai là hiện thân vật chất cho cái khát khao mặc áo đầm kia trú ngụ
mây vẫn trắng đến đau lòng trong đêm đen

Mỏi mệt
tôi thôi cái trò tìm kiếm mình trong đêm đen, vì có lần gặp một đứa thật hơn chính mình.

Khinh Ca

Saturday, February 17, 2007

Displace 1


xoá một tôi năm cũ bằng cuộc trốn chạy có chủ đích, dõng dạc tuyên bố ra đi trong tiếng rít xé mây của động cơ máy bay. ừ, tôi đi, ừ tôi bay. lại thèm như chim. tiếng vỗ cánh kiêu hãnh của loài chim di trú bé nhỏ nghe kiêu hùng trong siêu âm. những thanh âm hình hạt cát.

treo giữa ngàn mục đích trần gian, lý do tôi bay chìm nghỉm giữa vô vàn những mục đích từ đớn hèn đến sang trọng khác. ai quan tâm. hốc mắt hất những tia nhìn hờ hững bất cần chậm rãi quét qua từng khuôn mặt người. viễn tượng về những hộp sọ cho ánh sáng xuyên qua tạo khối lạ, tôi giơ camera rồi bẽ bàng một tiếng click.

hải quan tra hỏi gắt gao, mặc kệ sự thờ ơ trong tôi với đất nước tạm dừng chân như quán bên đường, tôi đành dùng số tiền người ta nhờ chuyển bảo đảm cho danh dự của sự ra đi là trở về của mình. mùi thuốc súng. đi hay về cũng một họng súng đen ngòm chĩa lạnh toát sau gáy, thích thú với trò rượt đuổi thú vị, từ bao giờ tôi thành kẻ phiêu lưu, tất nhiên là bất tận.

năm mới náo loạn vì các loại lịch âm, lịch dương, lịch hành chính, lịch sử đô hộ và vị trí địa lí các quốc gia… thích khi nào là năm mới thì sẽ là chính nó. quyết định xoá thêm một tôi năm mới khi năm mới vừa chớp mắt làm quen. những tin nhắn chúc mừng thừa thãi được trân trọng trả về cho đám network vô hình rối rắm. cân bằng não mình bằng vài software quen.

chào một thằng tôi chẳng mới chẳng cũ. xoá một thằng tôi bị sự đếm thời gian ràng buộc. tôi không tuổi ngồi với chiếc máy tính và đám ngôn ngữ chưa từng có khái niệm tuổi tác. tự code giấc mơ cho mình, một khu vườn đầy những con sâu mắt một mí khiêu vũ điệu tango trên sân khấu hoa cúc, nằm xuống và bắt đầu...

Tú Trinh

Singapore 17.02.2007

Thursday, November 16, 2006

Gọi tháng thầm thì

-

Tháng cuối cùng của năm rồi, gọi tháng thầm thì, tháng của sinh nhật một cô bé mà em yêu thương hơn 20 năm nay, thương nhất là những đêm em mệt lả người chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay biết trong khi cô bé vẫn cứ nói, cứ kể hồn nhiên như tin là trong em có năng lực sẻ chia ngay cả khi em không còn tỉnh thức về một vài ngày đã qua bằng tất cả những buồn vui, hào hứng, chán nản của tuổi 20 thơ dại, tháng của một tuổi 20 thơ dại khác đang cô độc ở chút xíu xa em, em và cô bé đó nối nhau bằng sợi dây gì lạ lắm được làm bằng tình yêu giữa con mực hồng và con cá măng nơi hai vùng biển xa tít, chẳng bản đồ nào can đảm vẽ dòng hải lưu nối lại vậy mà em chạm được vào bé ấy mỗi 4g30 sớm mai, tháng của những chuyện chưa kịp là ký ức cứ trỗi dậy và thật mãnh liệt trong em, em cứ lang thang bằng chiếc xe máy cổ điển của mình, đi và nhìn và thở như thân quen để rồi lạc giữa những định vị, phương hướng rất cụ thể rõ ràng, chán phố và bụi và những lần đi lạc như em vốn hay thế em về ngồi lại với chiếc laptop mới vừa quen hơi, ừm, cảm ơn chiếc máy nhỏ nói dùm em mọi điều thầm thì, em có vẻ như đang im lặng, em thôi cái trò gào lên rồi, em đang muốn hòa hoãn với mùa, với chình mình mà, dạo này thấy em hay mặc áo trắng không, đúng ra là em sẽ mặc áo vàng hoa cúc suốt tháng 10 đến cuối năm như em vẫn hay làm đó chứ, thì thôi xin một lần khác đi những nhớ thương và thói quen ngày cũ, tạm thời em muốn hông thương hông nhớ chi cả, em mệt lắm, trí nhớ em suy tàn rồi, sao em lại cứ nhớ, vô thức nhớ mà, đừng chấp chi vô thức 23 năm trong em, vô thức, hihi, vô thức ngoan nhé, thêm một lần gọi tháng thầm thì nữa thôi, vô thức sẽ lên 24 tuổi rồi, ồn ào hơn hay mãnh liệt hơn hả em, em cũng không rõ nữa, cũng có thể dấn thân về phía trước cũng có thể lùi dần và khuất một nẻo riêng em giữa lơ lửng ngàn sau ngàn xưa.

Tháng đang là tháng của tất bật âu lo, hở anh, mình cùng gọi tháng thầm thì, đừng giận hờn em nếu em sao cứ mãi hoang vu cho anh thấy và anh cũng đừng phiền lòng vì những động tác em rất nhỏ cố níu tay anh, dẫu em biết anh bận trăm công ngàn việc, dẫu em biết anh cần nghỉ ngơi và anh cũng cần khép mi và ngủ, dẫu khoảng cách chúng mình luôn được tính bằng những con số rất to và những đơn vị rất to, em có thèm khát vẫn sẽ chẳng thể đo được, hihi, em muốn đo đoạn đường ấy, khoản cách địa lý ấy bằng cái chiều dài ngăn ngắn cơ thể mình anh à, bao nhiêu lần em trải người anh nhỉ, anh làm toán chia đi, và cho em kết quả nhé, em ghét phải đụng đến toán với những con số khổng lồ như thế lắm, nhé nhé anh, em sẽ làm cho giúp anh những bài toán nho nhỏ khác, ví dụ như vòng tay cho một số đo nào đó trên áo quần anh vậy, mình nói lại chuyện níu tay xíu nhé anh, níu tay bằng những giao thức số mà, hihi, để thấy yêu thương còn gần, tháng gió quá với nắng lạ và mưa không quen, em sợ rồi bỗng một hôm mình thấy nhau như chẳng hề quen biết, bài học mang tên bắt đầu giờ em chẳng còn đủ sức học lại, thì em sẽ đi cho hết một cuộc hành trình không bận tâm cửa sông hay rừng thưa hay sa mạc, như chú cá cơm lạc sóng, như dòng chảy không ngần ngại băng mình, như loài xương rồng dấu bí mật yên ả cát, có lẽ em thích sa mạc, viễn tượng về nó làm em thanh thản nhất, và sẽ những lúc mỏi mệt em lại thầm thì với tháng, như em đang loay hoay thầm thì giữa chiều hôm nay nhiều gió, sa mạc rồi mai, sẽ lại sẽ, dành cho em những ốc đảo biếc xanh và trong veo.

Tháng đang làm trọng tài cho một trò chơi cuộc đời, nên đừng ồn ào, chỉ mình em gọi tháng thầm thì, ước gì em có thể loay hoay như tot_to_chan năm ấy, trò chơi giản đơn cứ đóng mở hộc bàn để lấy ra từng thứ một của tiết học ngày thơ bé, quyển sách chân phương chữ to, que tính, bút chì, thước kẻ, tập kẻ ô thẳng hàng và ngàn thứ xinh xắn khác, nhớ quá trong nỗi thầm thì, em không đi học như thế bao lâu rồi nhỉ, mà em vẫn cố mà tìm đến việc học đấy thôi, không còn cái hộc bàn nắp đóng mở với cái bản lề vui tính, em giờ tự tìm nơi trú ẩn cho tất cả những chi tiết thuộc và không thuộc về mình, bên này khung cửa sổ em học mãi để không nhớ và không quên những con chữ, chữ xếp hàng như chiều nay chắc chắn sẽ không giống mọi chiều khác, điều đó như chút dịu dàng sót lại xoa dịu những cơn đau căng người trầm tích từ phía bên kia khung cửa sổ em, chính em chứ không phải ai khác luôn phải rướn người, mà sức rướn của em hình như cũng hanh hao theo trí nhớ suy tàn thì phải, em nhớ cái hồi mình rướn đến đau căng người sau đó chỉ để chạm tay vào thành hồ bơi trước người cùng chơi trò ấy chỉ một tích tắc, rướn người để chạm tay chính em của khoảnh khắc ấy, giờ em cố rướn mà chẳng biết mình sẽ chạm tay vào đâu, vỗ về mình có một hành trình, tháng ạ, chạm tay vào tháng thì em sẽ làm lấm lem và ưu phiền lây mấy nhành hoa cúc đất răng sún, mấy nhành cẩm chướng trắng ngần, mấy vạt nắng hươm lòng người góc phố, thì thôi, cho em nhé, chờ em nhé, những khoảnh khắc buông mình rơi, như hạt mưa rơi trên mi em trưa nay giữa phố vậy.

Tháng vẫn đang trong những tờ lịch và trên góc phải tờ giấy em làm bài báo cáo chiều nay, gọi tháng thầm thì, tháng hãy cứ an nhiên làm trọng tài cho trò chơi cuộc đời không chỉ riêng em góp mặt, gọi tháng thầm thì để tháng hay em và anh và các cô bé của em nhẹ nhàng hơn, thầm thì như khúc kinh cầu ban trưa giữa ngàn hoa thanh âm lạ, thầm thì học như mẹ khi bàn tay cất tiếng mõ vô thức dịu dàng phía bình minh…

Hương Yên
2006 chaos

Friday, November 3, 2006

một lần ra đi và về lại, mùa thu


những ngón tay
loay hoay tìm những ngón tay
dùng dằng vĩnh biệt một sợi dây trói kim loại — hiện thân của gắn bó
con đường dài hơn trong nắng quái

anh không thể đi cùng
kí ức thật đẹp được kể bằng một giọng điệu là lạ
như không thuộc về chính nó
và mùa thu cụp mắt khi liếc nhìn mình qua cửa kính một siêu thị
mùa thu không nhận ra mình
mùa thu biến thành tấm vải
trải ra rất nhanh rồi quấn quanh vòng eo như chiếc xà rông của cô gái chưa chồng
đường chỉ thêu sắc màu không vàng mơ không xanh mướt

giữa
vô thức những gọi không thành tên: immortality, eternity, endless
những tiếng thở dài không buồn không vui
những nỗi niềm không mới không cũ
hiện thân của gắn bó bắt đầu một cuộc hành trình mới
rào rạt nhát chổi người quét đường hoá bàn tay định mệnh đẩy đưa
nắng quái nhớ mưa ma
saigon nhớ saigon
khi con đường tạm dừng trò chơi dài ra dài dài ra

đâu đó
trước sau
trên dưới
xà rông mùa thu
những ngón tay
loay hoay làm một chuyện khác

Tú Trinh
11.2006