Tuesday, April 5, 2005

Trần tình nơi duyên hải

Cho N và Phan Rang tất cả mùa hạ

Thị xã những ngày nằm gác xép nghe mưa
cồn cào thèm viết những câu thơ em hiểu
chẳng cần lật sách đâu em…
“duyên hải” nghĩa là “ven biển”
còn “duyên nợ” là…
cõi nhớ hai chiều…

những con đường duyên hải một lần xúng xính áo hoa
mừng 30 năm, hôm nay thị xã lên thành phố
quên hạn và hân hoan trên nếp mặt người nông dân
lần đầu tiên đứng giữa quãng trường thơm mùi cỏ mới
thị-xã-cũ vạch cho mình một đường bay xa…

đêm,
vẫn tiếng sóng tên em vỗ về giấc mơ sa mạc
gai xương rồng vẫn thi thoảng đâm vào tay
lũ trẻ vẫn chơi đánh trận và dấu bí mật trong óng ả cát
“duyên hải” vẫn là “ven biển”
“duyên nợ” là gác xép và bốn mùa mưa bay…
ngày không viết câu thơ nào,
em vẫn hiểu…

Tú Trinh
04.2005

Câu chuyện rời của phố

Cho Sài Gòn, những mùa hạ tin yêu

Phố cho em niềm vui, một tựa quen, nơi quán sách cũ ven đường
xuất bản năm 1983, bằng tuổi anh nên giấy đen và bìa loang một mảng rộng
lúc Sài Gòn, ngày…
khi Thành phố Hồ Chí Minh, ngày…
thói quen ghi tháng ngày mình sống
sau tên phố, thật bình yên.

Ngày mưa, hẻm phố hoá dòng sông
thế kỉ 21 vẫn những đứa trẻ co ro xếp thuyền giấy
thả ước mơ mỗi ngày đều có những đôi giày cần chăm sóc
chẳng cần cổ tích diệu kì, giày hoá bát cơm no.

Không chờ đêm, ngày của phố lấp lánh những tầm cao
cắm đầu làm thật tốt, nào, gọi điện thoại, gõ bàn phím
ngước đầu vẩn vơ về những chiều sẽ cùng anh trên tầng cao nhất ấy
anh thích nói cho em nghe về Arthur Rimbaud hay Alphonse Daudet và Những vì sao…

Phố những ngày ủ rũ hàng cây
chẳng thể dịu dàng trong cái nắng hanh nồng đến thế
trốn phố,
đi mãi,
gặp bờ rêu thênh thang bồ câu và hoa cúc trắng
chờ hạt bụi nào của phố gọi em về…

Tú Trinh

Wednesday, March 30, 2005

Đêm La Rô (*)

2005

xuyên đêm
những con thằn lằn phố núi cao nguyên nhìn sinh vật lạ
đến từ... trái đất
nén cười ngất vì... nhột, những vòng tay cố siết,
cố ôm con La Rô, mong mỏi chút hơi ấm trong đêm đen
từ lớp nhung mịn màng người ta làm thú nhồi bông hay từ
một cuốn sách nobel mà nhiều người thắc mắc
orange without sugar
solitude chíp chiu...
slow slow
row row

xuyên đêm
đêm đủ dài cho những vòng tay khẳng khiu
cố ôm trọn núi đồi
đêm đủ dài cho những vực sâu nảy chồi non ảo giác
La Rô, có nghe ta nói gì không
nơi nào cũng khát
chồi non khát
vực sâu khát
ảo giác khát
cánh đồng và cái giếng khum khum tròn kia cũng khát
La Rô của ta, mi khát một sự quyết đoán
đừng chùng chằng mãi thế, La Rô,
con bướm nhỏ bỏ đêm xa rồi

một La Rô và một thi sĩ biết nhớ, biết cảm ơn
người đàn bà điên cuối con đường mặt trời
tặng cho chàng những bông hoa cẩm chướng đỏ
không có điểm cuối cho cuộc đời
ta đứng bên đường như một người hành khất
nhìn người ta quên nhìn và siết tay nhau để cảm nhận
vệt chai sần của hôm qua
những vết xước bạch kim
long lanh khát

những quả táo rừng
và cỏ hoa hoang dại dọc đèo cao ta vừa ngang qua
ngày hôm qua, hay hôm kia, hay ngày mai, có lẽ…
La Rô mơ mình không làm bằng lớp nhung êm mượt kia
để được khát
một cái quẹt mỏ bình yên của chú chim sẻ
tung cánh từ bình nguyên

bão tố trong lòng La Rô
trong những vòng tay đêm khư khư ôm siết La Rô
không không gian biểu hiện
thầm thì thì thầm chờ mặt trời lên tiếng
La Rô, có nghe ta nói gì không

có một dòng sông giữa những lời thì thầm
có một cơn khát băng ngang vực sâu
có một đêm mơ thấy La Rô
rồi lang thang cả đời tìm khỏanh khắc đập cánh chim sẻ...

(trời ạ, con lừa và tôi, ai là tôi, ai là con lừa?)

Tú Trinh

(*) nhân đọc lần thứ n-1 cuốn sách “Con lừa và tôi” (Platero y yo) của Juan Ramón Jiménez, nhà thơ Tây Ban Nha, giải Nobel Văn chương 1956, bản dịch Bửu Ý.

Wednesday, March 2, 2005

Cao nguyên

Phố ngắn mênh mông một khuya xe dừng lại
những con đường chạy rối quanh chân
lặng hai nhịp
kịp bâng khuâng với cỏ dại
rạc bàn tay quên siết một bàn tay
*
ngã ba này trời thật xanh cho ánh mắt
đứa trẻ núi lần đầu tiên được chụp hình
nụ cười đá trong veo không bận tâm kinh nghiệm hạnh phúc
thắp rạng rỡ trụ bình minh
*
kịp nhặt nơi cỏ dại một dịu dàng vết xước
bình yên xa hơn nỗi thao thiết dã quì
kịp nhặt từ chiều hoang vu khoảnh khắc ngược sáng
lấp lánh đen một lần mộng du...


Tú Trinh
2005

Link

Thursday, February 24, 2005

Cách diễn đạt những cảm xúc tận cùng bằng ngôn từ



Tôi thích cách nghĩ đơn giản này: nhà thơ là người có điều gì đó để nói với mọi người, dĩ nhiên là “nói” bằng cách rất riêng của họ, và tôi hiểu “điều gì đó” là cảm xúc.

Như mọi người, tôi vẫn lướt qua, lướt qua, nhưng khi có một cảm xúc nào đó đi tới tận cùng, cùng lúc, những ý tưởng ngôn ngữ được thoát thai, tôi viết, viết như thể đang trò chuyện với phiên bản của mình và với mọi người. Có thể dịu dàng chút, hồn nhiên chút, già cỗi chút, triết lý chút, bạo liệt chút, lạ lẫm chút… tôi cho phép mình được “xé rào” để chân thật.

Thơ, nhẹ nhàng thôi, là cách diễn đạt những cảm xúc tận cùng bằng ngôn từ của một cá thể.

Tú Trinh

Một góc nhìn thơ 2005
Link