2002
Chậu cây tụi mình hay nghịch lá vẫn biếc xanh
chỉ nét bạn là vàng cong như nắng rót
câu thơ giăng ngang thiếu cây cầu bước tới.
Tách trà thơm từ miền ngược xuôi
ngọn khói bốc lên tỏa cành đâm nhánh
bức tranh trên tường nhún nhảy điệu buồn vui.
Thôi đừng rủ rê hôm qua và ngày mai chơi trò bập bênh
không còn trẻ con, bạn và ta vẫn nhẹ tênh hai phía
ơ… xuống thấp
ơ… lên cao
hôm nay vẫn cứ se sẽ gần!
Chốc nữa thôi rồi viên kẹo ngọt ngào cũng phù vân
nhớ bạn tay gõ nhịp bàn
nẻo về vàng ươm mưa nắng
bắt gặp ta đang ngồi giữa hun hút lạ quen.
Tú Trinh
Tuesday, April 30, 2002
Thursday, April 4, 2002
Chiều chớp mi
mùa, 2002
Trầm lặng đau từ vô lượng kiếp
ngực khép rưng rức tên người
phân vân chọn một bài ca làm biệt khúc
thành phố ầm ầm không kiếm ra cánh bướm để tang
không hỏa táng được ân tình
tàn tro vẫn bay u rũ
chiều-đền vĩnh hằng trong trắng
chiều-đi mốc meo như bụi đường ngày cả gió
lửa hẹn mà không về
mùa thu đang cơn mê sảng
đắm đuối đắp mộ ân tình
nụ cười rải sỏi
lá vàng thi thoảng về nhang khói
ven vành nôi là nắm đất cỏ hoang
chiều chớp mi thiếu nữ
chiều thiên thanh nâu sòng
Tú Trinh
Trầm lặng đau từ vô lượng kiếp
ngực khép rưng rức tên người
phân vân chọn một bài ca làm biệt khúc
thành phố ầm ầm không kiếm ra cánh bướm để tang
không hỏa táng được ân tình
tàn tro vẫn bay u rũ
chiều-đền vĩnh hằng trong trắng
chiều-đi mốc meo như bụi đường ngày cả gió
lửa hẹn mà không về
mùa thu đang cơn mê sảng
đắm đuối đắp mộ ân tình
nụ cười rải sỏi
lá vàng thi thoảng về nhang khói
ven vành nôi là nắm đất cỏ hoang
chiều chớp mi thiếu nữ
chiều thiên thanh nâu sòng
Tú Trinh
Thursday, February 28, 2002
Một ngày…
2002
viết gì? khi những điều vi diệu với tôi không còn nữa
vạm vỡ đi về biền biệt
thăm hỏi niềm tin một ngày dừng lại
chiếc chìa khóa chỏng chơ, cánh cửa khinh khỉnh một ổ khóa thép khác
quay đi, tất nhiên…
cũng có một ngày đốn ngộ trần gian
mặc người ta xây thành phố trên mặt trăng xa lắc
mặc người ta nhích lên từng phút phá kỉ lục thế giới
mặc một lí thuyết nào đó vừa được tung hô
mặc toàn cầu hóa người ta siết tay nhau, dẫu là giả bộ
tôi lạc lõng tôi với nỗi cô đơn sang trọng
những chiếc bóng nhập nhoạng cũng có bạn bè
tôi buồn đến thẫm đen hơn chiếc bóng mình
những chiếc bóng đồ vật bắt đầu xì xào bàn tán
tò mò,
ai đã quét lên bóng tôi một nhát cọ?
mắt xanh rồi mắt trắng
dại theo từng loại ánh sáng tạo bóng nghiêng ngả
những chiếc bóng rất gần, rất xa
dạy tôi biết cô độc và câm lặng
một ngày nghĩ về chuyện đốn ngộ trần gian
một ngày thăm hỏi niềm tin cũ…
mới chưa?
Tú Trinh
viết gì? khi những điều vi diệu với tôi không còn nữa
vạm vỡ đi về biền biệt
thăm hỏi niềm tin một ngày dừng lại
chiếc chìa khóa chỏng chơ, cánh cửa khinh khỉnh một ổ khóa thép khác
quay đi, tất nhiên…
cũng có một ngày đốn ngộ trần gian
mặc người ta xây thành phố trên mặt trăng xa lắc
mặc người ta nhích lên từng phút phá kỉ lục thế giới
mặc một lí thuyết nào đó vừa được tung hô
mặc toàn cầu hóa người ta siết tay nhau, dẫu là giả bộ
tôi lạc lõng tôi với nỗi cô đơn sang trọng
những chiếc bóng nhập nhoạng cũng có bạn bè
tôi buồn đến thẫm đen hơn chiếc bóng mình
những chiếc bóng đồ vật bắt đầu xì xào bàn tán
tò mò,
ai đã quét lên bóng tôi một nhát cọ?
mắt xanh rồi mắt trắng
dại theo từng loại ánh sáng tạo bóng nghiêng ngả
những chiếc bóng rất gần, rất xa
dạy tôi biết cô độc và câm lặng
một ngày nghĩ về chuyện đốn ngộ trần gian
một ngày thăm hỏi niềm tin cũ…
mới chưa?
Tú Trinh
Wednesday, January 30, 2002
Tháng giêng
cho Sony, giêng 2002
Tháng giêng Sài Gòn nồng nàn hương Tết
Thương em những ngày tất bật
Trái tim có chật... nếu thêm một tình yêu ?
Ngày tháng giêng ơi, co những buổi chiều
Chạy trốn tiếng lóc cóc khô khan nơi bàn phím
Bước chân tìm...
Em có ngóng một lời hò hẹn ?
Xòe tay hứng lá vàng – sau lưng là năm tháng đi qua
Đêm tháng giêng, thắp nến từ ngút xa...
Khúc buồn, ru em à ạ
Khúc vui, cùng em ngân nga
Xòe tay hứng sao trời – tuổi rơi mãi... tràn vai.
Tú Trinh
Tháng giêng Sài Gòn nồng nàn hương Tết
Thương em những ngày tất bật
Trái tim có chật... nếu thêm một tình yêu ?
Ngày tháng giêng ơi, co những buổi chiều
Chạy trốn tiếng lóc cóc khô khan nơi bàn phím
Bước chân tìm...
Em có ngóng một lời hò hẹn ?
Xòe tay hứng lá vàng – sau lưng là năm tháng đi qua
Đêm tháng giêng, thắp nến từ ngút xa...
Khúc buồn, ru em à ạ
Khúc vui, cùng em ngân nga
Xòe tay hứng sao trời – tuổi rơi mãi... tràn vai.
Tú Trinh
Tuesday, January 1, 2002
tùy khúc
2001
nỗi nhớ vo tròn em suốt buổi tối
là em – em không thể hòa bình với lẻ loi
điện thoại dố reo lầm lì
hai phía ậm ừ – cứu rỗi
điện thoại nửa đêm
bên kia đầu dây là anh
là ồn ào nói cười nheo nhéo
anh yêu em!
và trôi trên mọi miền khác của đêm – trừ em
em tự để quên mình đâu đó
quanh anh
em mong một cơn say
bia rượu rồi tan, bi kịch rồi qua, thân thể những người con gái khác rồi xa
chỉ còn em ở lại
cuộc sống hiện đại quen rồi những gáo nước lạnh dội vào nhau – co cụm
nhưng uy lực của những viên đá đánh lửa thuở hồng hoang làm em hoảng sợ
em bỏng anh ơi…
em nhặt lại mình trong khoảng không của gói quà thắt nơ xanh
nơi đó không có ngày và đêm
Tú Trinh
nỗi nhớ vo tròn em suốt buổi tối
là em – em không thể hòa bình với lẻ loi
điện thoại dố reo lầm lì
hai phía ậm ừ – cứu rỗi
điện thoại nửa đêm
bên kia đầu dây là anh
là ồn ào nói cười nheo nhéo
anh yêu em!
và trôi trên mọi miền khác của đêm – trừ em
em tự để quên mình đâu đó
quanh anh
em mong một cơn say
bia rượu rồi tan, bi kịch rồi qua, thân thể những người con gái khác rồi xa
chỉ còn em ở lại
cuộc sống hiện đại quen rồi những gáo nước lạnh dội vào nhau – co cụm
nhưng uy lực của những viên đá đánh lửa thuở hồng hoang làm em hoảng sợ
em bỏng anh ơi…
em nhặt lại mình trong khoảng không của gói quà thắt nơ xanh
nơi đó không có ngày và đêm
Tú Trinh
Subscribe to:
Posts (Atom)